Chương 5
Ánh Sáng Sau Vực Thẳm
“Con ngốc này, sao con lại ngốc thế chứ!” – cha tôi đau lòng nhìn vết nứt ở khoé môi tôi.
“Khả Cầm sẽ không vô cớ đánh con, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?” – mẹ kế sốt ruột hỏi, lúc này trong lòng chỉ lo cho con gái, chẳng còn tâm trí diễn kịch nữa.
“Chỉ là...” – tôi do dự, ấp úng – “Em ấy hình như... đang quen một bạn trai. Em ấy bảo hôm nay ba mẹ không có ở nhà, nên muốn đưa cậu ta về. Con... con chỉ nói ba mẹ sẽ giận, thế là em ấy nổi giận đánh con...”
Lời nửa thật nửa giả khiến người ta khó lòng nghi ngờ.
Ngay cả mẹ kế cũng im bặt, xem như mặc nhiên chấp nhận lời tôi nói.
“Còn bênh nó? Con bé tám phần là chạy theo thằng đó rồi!” – cha tôi giận dữ.
“Anh còn không mau đi tìm con bé về!”
Mẹ kế thật sự hoảng rồi. Dù sao con gái bà ta chưa đủ tuổi thành niên, nếu qua đêm với con trai... còn ra thể thống gì nữa?
Nhưng theo quy định, người mất tích phải quá 24 tiếng mới được lập hồ sơ tìm kiếm.
Hiện tại, họ chỉ có thể tự mình đi tìm.
Hai người tìm suốt cả đêm vẫn không có tin tức gì.
Hôm sau, Tiêu Khả Cầm không đến trường. Đến chiều, mẹ kế chịu hết nổi, đành phải gọi cảnh sát báo án.
“Ba, đừng lo quá. Chắc chắn sẽ tìm thấy em ấy thôi. Có khi chỉ vì ham chơi nên trốn đi đâu đó.”
“Con ngoan lắm.” – cha tôi xoa đầu tôi.
“Con bé mất tích, cô dám nói không liên quan đến mình? Biết nó có bạn trai, sao không nói với chúng tôi?” – mẹ kế nổi điên, hoàn toàn mất đi hình tượng dịu dàng vốn có.
“Con thật sự không ngờ mọi chuyện lại thành ra như vậy.” – nước mắt lập tức dâng lên trong mắt tôi – “Em gái con không cho con nói, con cứ tưởng em ấy sẽ tự biết cách xử lý...”
“Cô cố ý đúng không! Cô thấy em gái mình tốt đẹp nên ghen ghét, cô...”
“Đủ rồi!” – cha tôi quát to, cắt ngang lời mẹ kế – “Bà nổi điên với Tiểu Nhã cái gì? Chuyện này liên quan gì đến con bé? Dạy dỗ con gái không xong, còn muốn đổ lên đầu người khác! Bà nhìn lại bộ dạng mình xem, chẳng khác gì mụ điên!”
“Lỗi là ở tôi à? Nó không phải con gái ông chắc? Giờ còn quay sang ghét bỏ tôi nữa sao?” – mẹ kế như tìm được chỗ trút giận, giọng càng lúc càng to.
“Ba ơi, đừng cãi nhau nữa. Tất cả là lỗi của con. Nếu con không quay về, có lẽ đã không xảy ra bao nhiêu chuyện thế này. Có khi em ấy cũng không bỏ nhà đi...”
Tôi vừa sợ hãi vừa tủi thân, nhưng vẫn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, khiến cha tôi đau lòng không chịu nổi.
“Phải đấy! Tốt nhất là cô đừng có quay về!” – câu nói này của mẹ kế thật sự quá sai thời điểm, khiến cha tôi lập tức bùng nổ.
“Nó là con gái tôi, họ Tiêu! Tại sao lại không được về nhà? Không những phải về, tôi còn muốn để lại tài sản cho nó!”
“Ông...” – mẹ kế tức đến mức suýt nữa động tay.
Tôi chỉ khẽ nhếch môi nhìn cảnh tượng trước mặt.
Tiêu Khả Cầm sẽ không bao giờ dám kể lại chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng tôi biết rõ!
Cô ta tưởng rằng bạn trai hẹn gặp mình, nào ngờ đến nơi mới phát hiện – đang chờ cô ta là bốn gã đàn ông hoàn toàn xa lạ.
Chuyện sau đó, không cần nói cũng biết.
Đám người đó thậm chí còn chụp ảnh, quay video lại.
Dù là bị đe dọa, hay do sợ hãi, tóm lại – chuyện đó, cô ta tuyệt đối sẽ không hé răng.
Kiếp trước, người phải chịu tất cả chuyện đó chính là tôi. Cảm giác ấy tôi nhớ rất rõ. Tôi cũng từng trốn tránh, không dám đối diện với những gì đã xảy ra.
Kiếp này, tất cả... tôi trả lại cho bọn họ.
Tôi không nợ họ điều gì, và họ... cũng không có tư cách nợ tôi!
11
Khi cảnh sát tìm được Tiêu Khả Cầm, cô ta đang tự nhốt mình trong khách sạn, uống rượu một mình.
Cha tôi sớm đã giận đến cực điểm, vừa đến nơi liền kéo cô ta dậy, tát thẳng một cái không nương tay.
“Ba!” – Tiêu Khả Cầm ôm mặt bật khóc, có lẽ từ bé đến lớn, đây là lần đầu tiên bị đánh như vậy.
“Còn khóc được nữa à?!”
“Có chuyện gì không thể về nhà rồi hẵng nói?” – mẹ kế vội vàng che chở cho con gái – “Tìm được con bé rồi, anh không hỏi rõ đã ra tay, anh còn làm cha kiểu gì vậy?”
Mẹ kế vội vàng khoác áo cho Tiêu Khả Cầm, rồi cả hai vội vã trở về nhà.
Dĩ nhiên Tiêu Khả Cầm sẽ không nói sự thật, chỉ bảo là mới chia tay bạn trai, buồn bực quá nên bỏ đi.
Mẹ kế cũng đứng ra ngăn cha tôi, nên ông không ra tay tiếp nữa, nhưng lời lẽ đã nghiêm khắc hơn nhiều.
Ông còn cảnh cáo: nếu kỳ thi cuối kỳ tới mà không đạt kết quả tốt, thì sẽ tính cả nợ cũ lẫn nợ mới một lượt.
Chỉ còn một tháng nữa là đến kỳ thi.
Chuyện của Tiêu Khả Cầm nhanh chóng lan truyền khắp trường.
Ban đầu cô ta còn cố phản bác, nhưng lần nào cũng bị chế giễu, có người còn bảo: “Giỏi thì cởi sạch ra mà chứng minh mình trong sạch!”
Tiêu Khả Cầm tất nhiên không dám, mà cũng không thể.
Tiếng nói cũng yếu dần, sau đó thì cúi đầu làm người câm, tính cách ngày càng trầm mặc, cô lập.
Với tâm trạng như thế, thì còn học hành gì nổi?
Muốn thi tốt? Chỉ còn một con đường – gian lận!
Khi thi, tôi và cô ta ngồi trước sau.
Gần cuối giờ, tôi cố tình làm rơi một tờ giấy chi chít đáp án xuống đất.
Giám thị lập tức thu bài thi của tôi, gọi tôi lên văn phòng, còn báo cả cha tôi đến trường.
“Không phải của con.” – tôi hoảng hốt, hai tay nắm chặt lấy ống quần – “Thật sự không phải của con.”
“Rơi dưới chỗ ngồi của em, còn nói không phải?”
“Những câu trong đề con đều biết làm, không cần phải quay cóp. Nếu thầy cô không tin, có thể kiểm tra con ngay bây giờ.” – tôi nói rất kiên quyết – “Thầy cô cũng có thể so sánh nét chữ, thực sự không phải con viết.”
Dù bị thu bài, nhưng tôi đã hoàn thành xong hết.
Thầy cô ngập ngừng một lúc, rồi mở bài kiểm tra ra xem – quả nhiên nét chữ gọn gàng, câu trả lời chính xác, hoàn toàn khác với chữ trong tờ giấy.
Ánh mắt giáo viên có phần áy náy, định mở lời thì cha tôi đã lên tiếng.
Ông lập tức nhận ra nét chữ trong tờ giấy – là của Tiêu Khả Cầm.
Tôi đã luyện nét chữ đó suốt một tháng trời, giờ đây có thể giả đến mức khó phân biệt.
Vừa nhắc đến Tiêu Khả Cầm, thầy giáo liên tục lắc đầu: “Gần đây thành tích của con bé xuống dốc không phanh, kiểm tra nào cũng không qua nổi, có lần còn nộp giấy trắng. Nếu nói quay cóp... cũng không có gì lạ.”
Nghe đến đây, cha tôi giận sôi máu.
Ông là người đã xác định thì không để ai cãi lại, huống gì sự thật rành rành ngay trước mắt.
Ông vung tay tát Tiêu Khả Cầm một cái thật mạnh.
“Không học hành cho tử tế, còn dám gian lận trong kỳ thi! Con làm mất mặt cha đến thế là cùng! Cha nuôi con lớn từng này, thật chẳng được tích sự gì! Ngoài việc làm cha mất mặt, con còn làm được cái gì nữa?!”
Ông vừa nói, vừa định giơ tay đánh tiếp, bị mẹ kế ngăn lại.
“Sao anh không chịu nghe con bé nói hết đã? Nhỡ đâu không phải nó thì sao? Nhỡ đâu...”
“Giáo viên còn xác nhận rồi, giả sao được? Bà xem bài nó làm đi, nguệch ngoạc lung tung. Rồi xem bài của Tiểu Nhã kìa – gọn gàng, sạch sẽ, đúng là bài mẫu! Bà còn bênh nó? Bà làm mẹ cũng có phần trách nhiệm!”
“Em gái à, gian lận là sai thật, em xin lỗi đi, đừng để cha giận thêm nữa.” – tôi nhỏ giọng khuyên nhủ.
“Tôi không làm, xin lỗi cái gì chứ!” – đúng là cô ta có viết giấy thật, chỉ là... còn chưa kịp dùng đến.