Chương 9

ANH TRAI TÔI VÀ BẠN GÁI ANH ẤY BẮT NẠT TÔI

Môi Chu Hoan Nhan run rẩy:

"Nhưng... nhưng cô ấy họ Phương mà?"

Cố Sâm giải thích:

"Em ấy theo họ mẹ."

Chu Hoan Nhan bối rối:

"Nhưng sao... sao lại thế được? Đang yên đang lành sao lại không mang họ Cố?"

Lúc này, mẹ tôi từ bếp bước ra, tay bưng một đĩa trái cây, sắc mặt không mấy vui vẻ:

"Con gái theo họ mẹ thì có vấn đề gì sao?"

Tôi thật sự khâm phục Chu Hoan Nhan, chỉ với một câu nói mà có thể đắc tội hết thảy mọi người.

Cô ta lắp bắp, hoảng loạn đến mức: "Cháu...cháu không có ý đó!"

Tôi lạnh lùng đáp lại: "Chỉ vì tôi không mang họ Cố, nên cô có quyền xúc phạm, thậm chí đánh đập tôi sao?"

Cố Sâm ngay lập tức nhíu mày, giọng đầy tức giận: "Xúc phạm? Đánh em? Nhóc con, ai dám bắt nạt em?"

Tôi không nể nang gì mà liếc anh ta một cái: "Chính là bạn gái bên cạnh anh đấy. Hôm đó chỉ vì tôi ăn với anh một bữa cơm, cô ta biết được liền không thèm phân biệt đúng sai mà vu khống tôi quyến rũ anh, còn ngang nhiên đánh tôi một trận."

"Không thể nào!" Cố Sâm theo bản năng phủ nhận.

Tôi ném một xấp tài liệu xuống chân anh ta: "Tự mình đọc đi."

Cố Sâm cúi xuống nhặt tài liệu, càng đọc sắc mặt càng sa sầm.

Chu Hoan Nhan run lẩy bẩy, giọng van xin: "Cố Sâm... không phải vậy mà..."

Cố Sâm từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt dán chặt vào cô ta: "Em đã lừa tôi."

Chu Hoan Nhan không ngừng lắc đầu, nước mắt rơi lã chã.

"Em còn dám đánh em gái tôi?" Giọng Cố Sâm đầy sự kìm nén.

Chu Hoan Nhan chỉ biết òa khóc.

Cố Sâm hít một hơi thật sâu, đứng dậy nói: "Ra ngoài nói chuyện."

Anh kéo cô ta ra ngoài. Hai người không biết đã nói gì, một lúc sau Cố Sâm trở lại, chỉ có một mình. Còn Chu Hoan Nhan thì khóc rưng rưng, tự mình lầm lũi rời khỏi khu biệt thự bằng đôi chân run rẩy.

Buổi phát trực tiếp mà cô ta bí mật thực hiện cũng vì thế mà bị gián đoạn.

Không ai biết chuyện gì đã xảy ra hôm đó.

Cho đến sáng thứ Hai, Cố Sâm tự mình lái xe đưa tôi đến trường. Có người tò mò hỏi, anh thẳng thắn trả lời: "Đây là em gái tôi, em ruột đấy."

Cả trường náo loạn.

Lúc này, mọi người mới hiểu rõ tình hình. Tôi là em gái ruột của Cố Sâm, vậy thì Chu Hoan Nhan liệu có thể đạt được gì khi đến nhà họ Cố vào cuối tuần?

Vừa mới ngồi xuống trong lớp, tôi đã thấy hiệu trưởng tự mình đến mời tôi.

Tôi từ chối không nói chuyện với ông ta.

Không dừng lại ở đó, giáo viên chủ nhiệm còn nhờ bạn cùng lớp thông báo để tôi đến văn phòng. Lý do là để “bàn bạc về việc Chu Hoan Nhan đánh tôi.”

Tôi cạn lời. Người phụ nữ này làm mưa làm gió quen rồi, đến mức không còn chút đầu óc. Ngay cả hiệu trưởng đã đích thân đến mời tôi mà bà ta vẫn dám bảo người khác nhắn tôi đến gặp mình.

Bà ta nghĩ mình còn lớn hơn hiệu trưởng chắc?

Tôi dĩ nhiên không thèm quan tâm.

Bà ta lại đích thân đến cầu xin tôi, nhưng tôi vẫn làm lơ.

Việc đòi đuổi học tôi cũng vì thế mà tan thành mây khói.

Hiệu trưởng và giáo viên chủ nhiệm không ngừng xin lỗi, còn tôi thì đi thẳng về nhà.

Không lâu sau, mối quan hệ bất chính giữa hai người họ bị phanh phui, thậm chí một số hành vi vi phạm pháp luật của họ cũng bị phát giác. Cấp trên lập tức cử người đến điều tra, cuối cùng báo cảnh sát xử lý.

Cả hai bị bắt ngay tại chỗ.

Sau khi biết thân phận thật sự của tôi, hai cô bạn đi theo Chu Hoan Nhan vội vàng cắt đứt quan hệ với cô ta.

Hai người đó còn tìm đến tôi cầu xin tha thứ, nhưng tôi không nói là tha thứ, cũng không nói là không tha thứ.

Họ sợ đến tái mét mặt mày, sau đó nghe nói đã bị những người từng bị họ bắt nạt trả đũa.

Bố của Chu Hoan Nhan khi biết vợ mình có quan hệ bất chính với hiệu trưởng đã nổi trận lôi đình, lập tức ly hôn, thậm chí còn nghi ngờ Chu Hoan Nhan không phải con gái ruột của mình.

Chu Hoan Nhan từ đó không đến trường nữa.

Cuối cùng, cô ta phải làm đơn xin nghỉ học.

Trước đây cô ta từng đe dọa không cho tôi đi học, tôi nghĩ không thể để cô ta chịu thiệt thòi được, nên đi khắp nơi kể chuyện cô ta bắt nạt người khác.

Những nạn nhân từng bị cô ta ức hiếp lần lượt lên tiếng.

Chứng cứ rành rành, thành tích học tập của cô ta lại chẳng ra gì, không trường nào chịu nhận cô ta.

Gia đình tan vỡ, kinh tế gặp vấn đề, cô ta chỉ còn cách nghỉ học đi làm.

Có lẽ Chu Hoan Nhan chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có ngày hôm nay.

Cũng chưa từng nghĩ rằng khi mình bắt nạt người khác, cũng có lúc sẽ bị người khác bắt nạt lại, cuối cùng nhận lấy quả báo.

Hy vọng cô ta mãi mãi ghi nhớ bài học này.

← → Phím mũi tên để chuyển chương