Chương 12
BA NĂM DƯỚI GỐC CÂY DƯƠNG
Nhưng không chờ được.
Vậy nên Phương Hoài quyết định thay cô tiếp tục chờ.
Ảnh hưởng kéo theo của vụ án Thẩm Niệm Sơ... vượt xa mọi dự đoán của tất cả mọi người.
Vì sự tố cáo của Phương Hoài cùng quá trình theo sát liên tục của truyền thông, hệ thống quản lý trại giam đã tiến hành điều tra lại toàn diện giai đoạn đó.
Ba quản giáo liên quan bị đình chỉ để điều tra.
Trong đó có một người bị phát hiện đã nhận hối lộ từ gia đình nạn nhân, giúp sắp xếp nhiều lần bạo hành Thẩm Niệm Sơ.
Năm phạm nhân trực tiếp tham gia đánh đập bị tăng thêm thời hạn thi hành án.
Người trong gia đình nạn nhân trực tiếp chỉ đạo việc hành hung cũng bị khởi tố với tội danh cố ý gây thương tích.
Cuối cùng, Lâm Dao bị tuyên án sáu năm tù.
Ngoài trách nhiệm đồng phạm trong vụ án trước đó, việc cô ta thông qua trung gian thuê người hành hung còn bị tách riêng thành tội cố ý gây thương tích.
Triệu Tự bị tuyên án hai năm.
Ngày tuyên án, hắn thông qua luật sư gửi ra một bức thư.
Là thư viết cho cha mẹ Thẩm Niệm Sơ.
“Chú Thẩm, dì Thẩm, cháu không có tư cách cầu xin sự tha thứ của hai người.”
“Cháu chỉ muốn nói cho hai người biết...”
“Tối hôm Niệm Sơ bị đưa đi, câu cuối cùng cô ấy hỏi cháu là: tiền gửi cho chú dì nhớ chuyển đúng hạn giúp em.”
“Cho tới cuối cùng... điều cô ấy nghĩ tới vẫn là hai người.”
“Xin lỗi.”
Cha Thẩm đọc xong lá thư, gấp nó lại rồi đặt xuống dưới gối.
Ông không nói gì.
Mẹ Thẩm lấy chiếc áo len màu hồng vẫn chưa đan xong ra.
Bà ngồi bên giường, từng mũi từng mũi tiếp tục đan.
“Niệm Sơ sợ lạnh.”
Bà khẽ nói.
“Nó không còn nữa... mẹ vẫn sẽ đan xong.”
“Biết đâu nó nhận được thì sao.”
Tầm nhìn của bà mờ đi, mũi đan bị lệch.
Lại tháo ra làm lại.
Hết lần này tới lần khác.
Nửa năm sau.
Những cái tên trong danh sách của Phương Hoài đã bị cô lần ra được tám mươi phần trăm.
Có vài kẻ từng tham gia bạo hành đã ra tù.
Phương Hoài mang toàn bộ tài liệu chứng cứ tới đồn cảnh sát địa phương để trình báo.
Trong đó có hai vụ được chính thức thụ lý.
Một vụ vẫn đang điều tra.
Còn hai người tới giờ vẫn chưa tìm ra tung tích.
Phương Hoài không vội.
Ở trong tù nhiều năm như vậy, cô đã học được một chuyện:
Biết chờ đợi.
Cuộc sống của cô rất đơn giản.
Ban ngày rửa bát.
Ban đêm tra tài liệu, viết hồ sơ, liên hệ luật sư.
Cuối tuần đôi khi cô sẽ lên ngọn núi nhỏ ấy ngồi một lúc.
Cây dương ngày càng lớn.
Mùa hè tới, bóng cây đã che kín một khoảng đất rộng vài mét.
Phương Hoài thường ngồi dưới gốc cây cả buổi chiều, không làm gì cả.
Chỉ nghe tiếng gió thổi qua tán lá.
Có một lần đang ngồi, điện thoại cô reo lên.
Một số lạ.
“Xin chào cô Phương Hoài, tôi là Lục Cảnh Thâm.”
Phương Hoài không nói gì.
“Ở trong đó... tôi đã viết vài thứ cho Niệm Sơ.”
“Không phải thư.”
“Mà là những chuyện mỗi ngày tôi nhớ lại về cô ấy.”
“Tôi muốn gửi cho cô.”
“Cô có thể giúp tôi đặt nó dưới gốc cây của cô ấy được không?”
Phương Hoài tựa vào thân cây, ngẩng đầu nhìn những tầng lá dày đặc trên cao.
“Anh viết bao nhiêu?”
“Một trăm hai mươi bảy trang.”
Phương Hoài im lặng một lúc.
“Gửi đi.”
Rồi cô cúp máy.
Một tuần sau, một gói giấy da bò được gửi tới căn phòng trọ của Phương Hoài.
Bên trong là một xấp giấy viết kín chữ bằng loại bút bi xanh dùng trong trại giam.
Nét chữ dày đặc.
Có vài chỗ bị nước làm nhòe đi.
Phương Hoài không đọc hết.
Cô chỉ lật vài trang đầu.
Trang đầu tiên viết:
“Niệm Sơ, hôm nay là ngày đầu tiên anh vào đây.”
“Giường rất cứng. Chăn rất mỏng.”
“Anh chợt nhớ em từng nói em sợ lạnh.”
“Em đã ở nơi như thế này lâu như vậy... chắc hẳn rất lạnh nhỉ.”
“Giờ thì anh hiểu rồi.”
Trang thứ ba viết:
“Hôm nay có người hỏi anh có phải ảnh đế kia không.”
“Anh nói phải.”
“Ông ấy bảo vợ mình rất thích phim của anh.”
“Anh nói cảm ơn.”
“Sau đó ông ấy hỏi anh vào đây vì sao.”
“Anh nói... vì tôi đã hại chết vợ mình.”
“Ông ấy nhìn anh rất lâu rồi bỏ đi.”
“Từ đó về sau... không còn ai nói chuyện với anh nữa.”
Trang thứ mười bảy viết:
“Niệm Sơ, hôm nay anh mơ thấy em.”
“Mơ thấy ngày hai đứa vừa đăng ký kết hôn.”
“Em nhất quyết đòi ăn khoai nướng ven đường, còn bảo nhà hàng sang trọng cũng không thơm bằng cái này.”
“Lúc ăn em bị bỏng đầu lưỡi, nhăn nhó đến mức xấu không chịu nổi.”
“Khi đó anh còn chê em mất mặt, kéo em đi luôn.”
“Bây giờ anh chỉ muốn được nhìn em ăn khoai nướng thêm một lần nữa.”
“Cho dù phải đứng bên cạnh nhìn cả đời... anh cũng chấp nhận.”
Phương Hoài đặt xấp giấy xuống.
Cô không khóc.
Ngày hôm sau, cô dùng túi nilon bọc cẩn thận chỗ giấy đó lại rồi mang lên núi.
Cô đào một cái hố nhỏ dưới gốc cây dương, chôn túi giấy xuống, lấp đất lại, rồi đặt lên trên một hòn đá.
“Niệm Sơ, hắn viết cho cậu vài thứ.”
“Tôi không đọc hết.”
“Sợ đọc xong lại mềm lòng thay cậu.”
“Nếu cậu muốn xem thì tự xem đi.”
“Dù sao giờ cậu cũng có rất nhiều thời gian.”
Cô phủi đất trên tay rồi đứng dậy.
Gió thổi qua tán cây dương tạo thành tiếng xào xạc, giống như có người đang thì thầm.
Phương Hoài đứng nghe một lúc rồi bật cười.
“Được rồi, tôi biết rồi.”
Sau đó cô xuống núi.
Một năm sau.
Quỹ tưởng niệm Thẩm Niệm Sơ chính thức được đăng ký thành lập.
Dự án đầu tiên của quỹ là mở các trạm hỗ trợ pháp lý trong nhà tù nữ ở ba thành phố, cung cấp tư vấn luật miễn phí và kênh khiếu nại cho những phụ nữ bị bạo lực trong trại giam.
Chu Hiểu Hiểu là người phụ trách điều hành quỹ.
Phương Hoài là cố vấn.
Trong lễ thành lập có rất nhiều người tới.
Có truyền thông.
Có luật sư.
Có đại diện các tổ chức thiện nguyện.
Còn có hàng chục người bình thường từ khắp nơi trong cả nước tự mình tìm tới.
Tất cả họ đều là những người sau khi đọc được câu chuyện của Thẩm Niệm Sơ đã chủ động liên hệ với quỹ xin tham gia.
Phương Hoài đứng ở một góc hội trường, không lên sân khấu phát biểu.
Chu Hiểu Hiểu ở trên sân khấu nói một đoạn.
“Lúc còn sống, chị Niệm Sơ thường nói một câu.”
“Chỉ cần làm tốt việc là được, không cần để người khác biết ai là người làm.”
“Cho nên quỹ này sẽ không treo ảnh chị ấy.”
“Cũng sẽ không dựng tượng chị ấy.”
“Chúng tôi chỉ làm một việc.”
“Để mỗi người đang chịu khổ trong bóng tối... đều có cơ hội được nhìn thấy.”
Phía dưới có người vỗ tay.
Phương Hoài không vỗ.
Cô đút tay vào túi áo, chạm tới sợi dây đỏ đang xỏ chiếc nhẫn kia.