Chương 1
Bạn cùng phòng nhặt lại băng vệ sinh đã dùng
1
"Ôi! Ai giúp tớ đổ rác trong nhà vệ sinh vậy? Đúng là một người siêu tốt bụng, cảm ơn nhiều nha!" Tiểu Lý, cô bạn cùng phòng của tôi, vui vẻ hết sức vì nhiệm vụ đổ rác hôm nay không biết đã được "người tốt bụng" nào đó làm giúp.
Nhưng làm gì có "người tốt bụng" nào chứ.
"Tiểu Lý, cái đó... Tớ vừa tiện tay nên giúp cậu đổ rồi." Giọng nói đó vang lên, lạnh lẽo như tiếng thì thầm của ác quỷ, khiến tôi không khỏi rùng mình.
Là Trương Phạm.
Kiếp trước, vào đúng ngày này, tôi bị ốm, nằm nghỉ ngơi trong ký túc xá. Tôi không ngờ lại vô tình chứng kiến một cảnh tượng kinh khủng đến khkhủng. Trương Phạm cô ta nhặt những miếng băng vệ sinh đã qua sử dụng trong thùng rác của phòng. Rửa sạch, rồi lấy máy sấy tóc của tôi để sấy khô chúng.
Tôi biết gia cảnh cô ấy khó khăn, nên đã tốt bụng khuyên nhủ: "Trương Phạm, băng vệ sinh đã qua sử dụng chứa rất nhiều vi khuẩn. Dù có giặt sạch thì vẫn rất hại cho sức khỏe." Không chỉ vậy, tôi còn lấy cả một hộp băng vệ sinh mới, tự tay đưa cho cô ấy: "Cậu phải chú ý vệ sinh vùng kín, nếu bị bệnh thì hậu quả sẽ nghiêm trọng lắm."
Nhưng ai ngờ, lòng tốt của tôi lại trở thành công cụ để cô ta bịa chuyện, vu oan tôi. Cô ta tố cáo tôi với nhà trường rằng tôi sử dụng thiết bị điện trái phép. Rồi chụp ảnh hộp băng vệ sinh tôi tặng, đăng bài lên mạng dựng ckhủng. Cô ta nói tôi khinh thường cô ta nghèo, chê cô ta là dân quê. Thậm chí còn dựng lên rằng tôi mở hộp băng vệ sinh, rải tung lên giường cô ta và gọi đó là "ân huệ bố thí".
Chưa hết, cô ta tráo toàn bộ băng vệ sinh trong hộp bằng loại rẻ tiền, cũ nát, thậm chí còn có cả vết bẩn và xác côn trùng, rồi chụp ảnh đăng lên mạng. Bức ảnh lan truyền, dư luận bùng nổ. Chỉ cần một người tin, cả đám đông sẽ tin.
Lúc đó, tôi không có cách nào để chứng minh mình trong sạch. Không có hình ảnh cô ta giặt băng vệ sinh, không có bằng chứng cho thấy tôi không chế nhạo cô ta. Dù giải thích thế nào, tôi vẫn bị cả thế giới tẩy chay. Bạn cùng phòng xa lánh tôi. Nhà trường đuổi học với lý do tôi làm xấu hình ảnh trường. Bị cô lập, bị sỉ nhục, tôi rơi vào tuyệt vọng. Cuối cùng, tôi chọn cách kết thúc cuộc đời.
"Lam Thư? Lam Thư?" Giọng nói của Trương Phạm kéo tôi về hiện tại.
Cô ta đứng trước mặt tôi, nụ cười giả tạo ấy lại hiện lên rõ mồn một. "Cậu cho mình mượn máy sấy tóc một chút được không? Chiều nay mình cần gội đầu."
Trong lòng tôi dấy lên một tia lạnh lẽo, khóe môi hơi cong lên đầy giễu cợt, nhưng ngoài mặt làm ra vẻ khó xử: "Trương Phạm, không phải mình không muốn cho cậu mượn đâu. Chỉ là máy sấy tóc của mình hỏng lâu rồi, tớ vừa vứt nó đi. Hay cậu ra khu sinh hoạt chung dùng tạm máy sấy công cộng đi nhé."
Lần này, tôi sẽ không để cô ta lôi tôi xuống vũng bùn thêm một lần nào nữa.
2
Tôi nhất định sẽ không cho cô ta mượn. Đưa cho cô ta mượn để rồi cô ta dùng máy sấy tóc của tôi để sấy khô băng vệ sinh đã qua sử dụng, sau đó lại đi tố cáo tôi sao?
Máy sấy tóc của tôi đã khóa chặt trong tủ, cô ta không thể lấy được.
Đợi khi cô ta đi học, tôi sẽ lập tức tìm một nơi thật xa để vứt nó đi. Không thể để cô ta phát hiện rồi quay sang tố ngược tôi được.
Tôi liếc nhìn điện thoại, hôm nay là ngày 25.
Có lẽ "dì cả" của cô ta sắp đến rồi.
Dù thế nào, hôm nay cô ta cũng sẽ tìm mọi cách để sấy khô những miếng băng vệ sinh ấy.
Trong phòng này, ngoài tôi, không ai khác có máy sấy tóc.
Cô ta chỉ còn cách ra khu sinh hoạt chung để dùng máy sấy công cộng, mà nơi đó thì có gắn camera giám sát.
Lần này, chắc chắn tôi có thể bắt được bằng chứng về hành vi của cô ta.
Chiều hôm đó, tôi không xin nghỉ ở lại ký túc xá như kiếp trước mà vui vẻ đi học.
Chỉ cần nghĩ đến việc có thể dùng lý do "làm mất đồ ở khu sinh hoạt chung" để xin kiểm tra camera, sau đó ghi lại cảnh cô ta sấy khô băng vệ sinh, lòng tôi không khỏi hân hoan.
Nhưng khi tôi hớn hở xách một túi đầy bánh ngọt về ký túc xá, thì cảnh tượng trên bàn khiến tôi đứng sững.
Máy sấy tóc của tôi đang nằm ngay trên đó.
Tôi ngớ người. Cái máy này rất giống cái mà tôi đã vứt đi.
Tôi chỉ vào chiếc máy sấy, cố giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.
"Phạm Phạm, cái máy sấy này ở đâu ra thế? Không phải cậu nói không ai khác có sao?"
Cô ta cười nhẹ, vẻ mặt thản nhiên:
"À, mình mượn của cô phụ trách giặt là dưới tầng. Cô ấy tốt bụng lắm."
Tôi im lặng gật đầu.
Làm gì có chuyện cô giặt là cho mượn máy. Trên đó vẫn còn dán nhãn mà tôi từng dán để đánh dấu.
Chiếc máy sấy này, tôi nhớ rất rõ mình đã tận tay ném vào thùng rác của trường.
Nhưng nghĩ lại, điều này chẳng có gì khó hiểu.
Ngay cả băng vệ sinh đã qua sử dụng cô ta còn nhặt từ thùng rác, thì một cái máy sấy tóc có là gì đâu?
Chỉ trách tôi đã không vứt nó đi xa hơn.
3
Ban đầu tôi nghĩ sẽ tìm cơ hội khác để vạch trần cô ta.
Nhưng Trương Phạm thực sự rất cẩn thận. Cô ta chỉ sấy khô băng vệ sinh mỗi tháng một lần, sau đó cẩn thận gói vào túi.
Hơn nữa, vào khoảng thời gian này mỗi tháng, lịch học của chúng tôi cũng bắt đầu bận rộn.
Ngay cả khi tôi tranh thủ lẻn về giữa chừng, cửa ký túc xá luôn bị cô ta khóa kín. Dù tôi có dùng chìa để mở, cô ta cũng sẽ dùng vật cản chặn cửa.
Cô ta viện cớ đang ở trong nhà vệ sinh nên không nghe thấy tiếng gọi.
Khi tôi nghĩ rằng mình chẳng còn cơ hội nào để lật ngược tình thế, thì một chuyện còn khó tin hơn xảy ra.
"Ủa? Lam Thư, cậu có thấy cái quần lót màu hồng của tớ phơi trên ban công không? Sao tớ tìm không thấy đâu."
Tôi lắc đầu.
"Hôm qua tớ nhớ vẫn còn mà, hôm nay không thấy nữa à?"
Tiểu Lý lại ra ban công tìm một vòng, nhưng vẫn không thấy. Cô ấy tức đến đỏ cả mặt.
"Lạ thật, chẳng lẽ bị gió thổi bay mất? Nhưng ban công mình luôn đóng cửa mà!"
Lúc này, Tiểu Bát và Bạch Bạch kéo rèm giường của mình ra cùng lúc.
Tiểu Bát nói, trước đây cô ấy cũng bị mất một chiếc áo lót màu trắng và quần lót màu xám, tìm mãi không thấy.
Còn Bạch Bạch kể rằng trước đây cũng từng có người không đàng hoàng ở ký túc xá sử dụng máy giặt chung để giặt đồ lót, giặt xong đồ không cánh mà bay.
Lúc đó, vì ngại nên cô ấy không nói gì, nhưng sau này khi tiếp tục giặt đồ bằng máy, đồ vẫn bị mất.
Bạch Bạch nói rằng cô ấy từng đăng bài trên tường confession để chửi, nhưng mọi người lại quay ra chỉ trích cả hai phía: một bên chê cô ấy không ý tứ, giặt đồ lót bằng máy giặt chung, bên còn lại chửi người ăn cắp đồ là đồ bệnh hoạn.
"Ê, mấy cậu nghĩ sao nếu như có một tên biến thái nào đó thích sưu tầm nội y hả!" Bạch Bạch vừa nói vừa bịt miệng, vẻ mặt đầy sợ hãi.
Mãi đến khi chiếc quần lót trắng có nơ bướm của tôi bị mất, tôi vô tình liếc vào tủ quần áo của Trương Phạm.
Trong đó có một chiếc quần lót đen, cũng có một chiếc nơ bướm nhỏ.
Nhưng màu đen của chiếc nơ ấy lại không hoàn toàn thuần đen.
Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe lên trong đầu tôi.
4
Mặc dù rất có thể đó là quần lót của cô ta, nhưng chiếc nơ bướm đen ấy, với những đốm trắng lấm tấm, khiến tôi không khỏi nghi ngờ.
Nhất là khi nghĩ đến những chuyện cô ta đã làm, đến nỗi đau đớn và tuyệt vọng mà tôi phải chịu đựng ở kiếp trước.
Làm sao tôi có thể không căm hận chứ?
Tôi lấy chiếc quần lót ra, lật mặt trong ra xem.
Quả nhiên.
Nhãn mác của loại quần lót này chỉ có thể nhìn rõ khi để dưới ánh nắng. Và đây chính là lý do cô ta không xử lý kỹ càng.
"Trắng."
Dòng chữ trên nhãn rõ ràng viết như vậy.
Nhưng trong tủ của cô ta, nó đã biến thành màu đen.
Tôi tiếp tục kiểm tra, phát hiện một chiếc áo lót khác.
Chiếc áo này thuộc một thương hiệu mà cả phòng chỉ có Bạch Bạch từng mua, bởi vì nó quá đắt, không ai khác nỡ chi tiền để mua.
Vậy mà bây giờ, chiếc áo đó cũng đã biến thành màu đen...
Nếu tôi trực tiếp vạch trần, với tính cách của Trương Phạm, cô ta chắc chắn sẽ phủ nhận đến cùng. Thậm chí, cô ta có thể quay sang vu oan tôi, nói rằng tôi trộm đồ của cô ta, hoặc chính tôi đổi đồ của cô ta để hãm hại.
Tôi đợi đến khi tất cả mọi người trong phòng quay trở lại. Sau đó, giả vờ mang một cốc sữa đến gần tủ quần áo của Trương Phạm.
Tôi "vô tình" đổ cốc sữa lên, đúng ngay vào chỗ chứa quần lót và áo lót của cô ta.
Động tác được kiểm soát hoàn hảo, sữa đổ trúng những món đồ đó mà không lan ra ngoài.
Tôi ngay lập tức hét lên, vừa làm ra vẻ hốt hoảng vừa nhặt những món đồ bị dính sữa lên:
"Phạm Phạm! Aaa! Tớ xin lỗi! Tớ không cố ý đâu!"
Tôi cầm hai món đồ lên, đứng giữa phòng, nói giọng lo lắng:
"Để tớ giặt cho cậu nhé! Tớ sẽ bồi thường nữa! Tớ thật sự xin lỗi!"