Chương 4
Bạn cùng phòng "trà xanh" muốn làm mẹ kế của tôi
Dù không xảy ra chuyện gì quá nghiêm trọng, nhưng anh vẫn rất tức giận.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh nổi nóng như vậy.
Nhưng khi đó, tôi vừa sợ vừa hối hận, thứ tôi cần là sự an ủi và một cái ôm từ bạn trai, chứ không phải lời trách mắng.
Thế nên, trong lúc tức giận, tôi đã nói chia tay.
Trùng hợp là ngay sau đó, anh ấy phải ra nước ngoài trao đổi một thời gian.
Cứ thế, một lời chia tay bồng bột... trở thành chia tay thật.
Mãi đến khi tôi thi đậu vào trường đại học của anh ấy, tôi cứ nghĩ mình đã buông bỏ, nên mới tùy tiện đồng ý lời tỏ tình của Lưu Hạo.
Thấy tôi im lặng không nói, Tô Mục Từ khẽ thở dài.
"Thôi vậy."
Anh đưa tay xoa đầu tôi.
"Hôm nay là ngày đầu tiên em đi thực tập, không nói chuyện này nữa. Cố gắng làm việc đi."
Thực tập ở Hằng Thạch, áp lực không hề nhỏ.
Dù gì, tất cả mọi người ở đây đều là sinh viên xuất sắc đến từ những trường đại học hàng đầu, ai cũng cố gắng hết sức để giành suất được giữ lại.
Một tháng sau, chúng tôi phải lần đầu tiên báo cáo kế hoạch của mình.
Tôi được sắp xếp trình bày thứ hai, còn người đầu tiên là Từ Phi Phi.
Nhưng khi cô ta mở bài thuyết trình lên, tôi lập tức sững sờ.
Đây chẳng phải là kế hoạch tôi đã làm sao?!
7
Lúc này, Từ Phi Phi đã bắt đầu phần thuyết trình của mình.
Tôi càng chắc chắn hơn - đây chính là kế hoạch của tôi.
Từ slide trình chiếu đến bài phát biểu, cô ta không sửa lấy một chữ!
Tôi tức đến mức siết chặt nắm tay, đầu ngón tay trắng bệch.
Từ Phi Phi cướp bạn trai, giành "bố" còn chưa đủ, giờ ngay cả kế hoạch của tôi cũng muốn cướp?!
Rất nhanh, cô ta kết thúc bài báo cáo và quay trở về chỗ ngồi.
Lúc này, trưởng nhóm mới nhìn tôi: "Tô Kỳ, đến lượt cô rồi."
Tôi đứng dậy, mặt không chút cảm xúc, bình tĩnh nói: "Trưởng nhóm, tôi nghĩ không cần thiết phải thuyết trình nữa. Vì kế hoạch của tôi... đã bị Từ Phi Phi đánh cắp và trình bày rồi."
Lời vừa dứt, cả phòng họp lập tức xôn xao.
Từ Phi Phi mở to mắt, hoảng hốt nhìn tôi, nước mắt lăn dài trên má, trông vô cùng uất ức.
"Kỳ Kỳ... Sao cậu có thể nói như vậy? Kế hoạch này là tớ thức mấy đêm liền mới hoàn thành, sao cậu lại vu oan cho tớ?"
Trưởng nhóm nhíu mày: "Tô Kỳ, cô có bằng chứng không?"
Tôi khẽ cười: "Dĩ nhiên là có."
Dưới ánh mắt kinh hoàng của Từ Phi Phi, tôi bước đến máy tính, mở file trình chiếu của cô ta.
"Tôi có một thói quen khi làm slide. Để tránh bị ăn cắp, tôi luôn chèn tên mình dưới dạng chữ trắng ở các khoảng trống."
"Chữ này mắt thường không thể thấy, nhưng vẫn có thể chứng minh quyền sở hữu của tôi."
Nói xong, tôi kéo một ô văn bản ẩn ra, đổi màu chữ từ trắng sang đen.
Ngay lập tức, hai chữ "Tô Kỳ" to rõ hiện ra trên màn hình.
Mỗi trang đều có.
Chứng cứ rành rành.
Cả phòng họp lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra, ánh mắt nhìn Từ Phi Phi trở nên vi diệu hẳn.
"Hóa ra thật sự là Từ Phi Phi trộm kế hoạch của Tô Kỳ."
"Không nhìn ra nha, trông cô ta có vẻ ngoan hiền, ai ngờ lại giở trò bẩn như vậy."
Dân văn phòng ai cũng ghét nhất kiểu ăn cắp công sức người khác.
Sắc mặt Từ Phi Phi trắng bệch.
Cô ta chắc chắn không ngờ tôi đã đề phòng từ trước.
Lúc này, cô ta hoảng loạn đến mức sắp khóc.
"Không phải... Tớ không có..."
"Đủ rồi!"
Trưởng nhóm lên tiếng, cắt ngang mọi lời bàn tán.
Anh ta nhìn tôi và Từ Phi Phi, giọng nghiêm túc: "Chuyện hôm nay rất khó xác định ai đúng ai sai. Vì vậy, kế hoạch này sẽ không được tính, hai người các cô đều phải làm lại."
Tôi không thể tin nổi, quay sang nhìn trưởng nhóm.
"Trưởng nhóm, rõ ràng Từ Phi Phi đã trộm kế hoạch của tôi, có gì mà không xác định được chứ?"
Nhưng anh ta chỉ xua tay đầy khó chịu: "Chỉ là một ô văn bản thôi mà, ai biết cô có lén thêm vào sau khi Từ Phi Phi làm xong hay không?"
Tôi sững sờ nhìn anh ta, nhưng anh ta đã không muốn tranh cãi tiếp nữa.
"Được rồi, người tiếp theo lên thuyết trình đi."
Buổi báo cáo kết thúc.
Tôi đi vào phòng trà nước, một hơi uống cạn ly nước đá mới tạm nén được cơn giận trong lòng.
Vừa định rót thêm một ly nữa, một bàn tay thon dài đột nhiên ấn nhẹ xuống miệng cốc.
Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Tô Mục Từ.
Anh ta khẽ nhíu mày: "Em đau dạ dày, đừng uống đồ lạnh."
Chắc là tại anh ta đẹp trai quá, nên bỗng dưng tôi không còn tức giận như trước nữa.
Tôi bĩu môi, giọng uất ức: "Nhưng em bực quá đi! Rõ ràng là Từ Phi Phi ăn cắp kế hoạch của em!"
"Anh biết." – Tô Mục Từ nhìn tôi dịu dàng – "Mọi người cũng biết."
Anh ngừng một lát, rồi nói tiếp: "Nói mới nhớ, lần này em cũng thông minh hơn rồi, còn biết chèn tên mình vào slide để bảo vệ bản quyền."
Tôi hừ một tiếng đầy bất mãn.
"Dĩ nhiên, con người phải trưởng thành chứ. Đâu thể cứ dựa vào bố em và anh bảo vệ mãi được."
Nói xong, tôi mới chợt nhận ra mình lỡ lời.
Hiện tại, Tô Mục Từ đã không còn là bạn trai của tôi nữa.
Anh ấy có nghĩa vụ gì phải bảo vệ tôi chứ?
Quả nhiên, anh hơi sững người.
Tôi lập tức thấy ngượng ngùng, đang định chữa cháy thì bỗng nhiên, anh lên tiếng...
8
"Kỳ Kỳ, thật ra anh sẵn sàng bảo vệ em cả đời này."
Tôi sững người, ngẩng đầu lên, phát hiện Tô Mục Từ cũng đang nhìn tôi.
"Về chuyện lần trước, anh đã suy nghĩ rất nhiều. Khi đó, là anh không bảo vệ em tốt, anh không nên trách mắng em như vậy."
"Kỳ Kỳ, là anh sai rồi, em đừng giận anh nữa, được không?"
Tôi ngây ra.
Không ngờ, một người kiêu ngạo như Tô Mục Từ lại chủ động xin lỗi tôi.
Đầu óc tôi thoáng trống rỗng, còn chưa kịp đáp lại thì cửa phòng trà nước đột nhiên bị đẩy ra.
Từ Phi Phi đứng ngay trước cửa, làm bộ giật mình hoảng hốt.
"Xin lỗi... Tôi không biết hai người ở trong này."
Không khí tốt đẹp ban nãy lập tức bị phá tan không còn sót lại chút gì.
Tô Mục Từ khẽ nhíu mày, cúi đầu nói nhỏ với tôi một câu "Tan làm anh đưa em về." rồi rời khỏi phòng.
Anh vừa đi, Từ Phi Phi liền quay sang nhìn tôi, giọng điệu đầy vẻ vô tội: "Kỳ Kỳ, tôi có làm phiền hai người không vậy?"
Tôi không ngờ đến nước này rồi mà cô ta vẫn còn mặt dày gọi tôi là "Kỳ Kỳ".