Chương 3

Bản Giao Hưởng Dở Dang

Có lẽ, như người ta vẫn nói: Bữa ăn ngon là bữa ăn với người mình yêu.

Dù là thanh mai trúc mã, hay là người thương nhớ trong lòng.

Tôi lặng lẽ quay người, rút từ túi xách ra tờ đơn ly hôn đã chuẩn bị sẵn.

Khi tôi quay lại phòng bao với đơn ly hôn trên tay, cả hai bên cha mẹ đều đã đứng cả dậy.

Trải qua mọi chuyện vừa rồi, lúc này ông bà Cố cũng không biết nên khuyên nhủ thế nào.

Ba mẹ tôi chỉ thở dài, không nói nhiều, chỉ nói:

"Muốn ly hôn thì ly hôn đi."

Mẹ chồng do dự một lúc, vẫn nắm lấy tay tôi, nghẹn ngào nói:

"Chi Dao à, con cho Tiểu Trầm thêm một cơ hội nữa được không? Nó chỉ là quá xem trọng thầy của nó nên mới thành ra như vậy..."

Tôi không đáp, chỉ đặt đơn ly hôn lên bàn.

Ngay khi mẹ chồng sắp bật khóc, cửa phòng bao bỗng mở ra.

Cố Tiểu Trầm bước vào.

Và anh ta... còn đưa theo cả Hạ Vi.

Cô ta khoác áo vest của Cố Tiểu Trầm, ánh mắt đảo qua cả phòng bao, vẻ mặt đương nhiên, như thể sắp trở thành Tân phu nhân nhà họ Cố.

Phòng bao lập tức im phăng phắc, tất cả ánh mắt đều dồn về phía hai người họ.

Mẹ chồng giọng run rẩy:

"Tiểu Trầm, sao con lại đưa cô ta đến nữa?"

Ba chồng giận đến đập vỡ ly rượu:

"Cố Tiểu Trầm! Con điên rồi à?!"

Cố Tiểu Trầm không trả lời, chỉ liếc nhìn chiếc áo khoác tôi đang mặc, rồi ánh mắt rơi lên mặt tôi:

“Ăn xong rồi chứ?"

“Ừ.” – Tôi đáp bình tĩnh. – “Tôi muốn về nhà.”

Anh ta như thở phào nhẹ nhõm:

"Được, về đến nơi nhớ nhắn cho anh."

Anh ta nói nhẹ bẫng như gió, rồi nghiêng người, kéo Hạ Vi lên đứng trước mặt mọi người:

"Ba, mẹ, hai người cũng biết thầy của con đã mất, trước khi qua đời còn giao phó Vi Vi cho con. Con không thể làm trái lời hứa. Thời gian tới, con phải sắp cho cô ấy một công việc, tạm thời để cô ấy vào công ty."

Cái thái độ thẳng thắn ấy, khiến cho mọi chất vấn vừa rồi của chúng tôi như thể chuyện bé xé ra to.

Hạ Vi nở nụ cười vừa phải, đưa tay định khoác lấy tay mẹ chồng:

"Cháu chào dì ạ. Anh Tiểu Trầm luôn chăm sóc cháu, hôm nay còn đưa cháu đến gặp mặt các bậc trưởng bối.

Nhân tiện mọi người đều có mặt, không bằng để cháu kính một ly?"

Mẹ chồng lúng túng nhìn tôi:

"Chi Dao à... hay là... con ngồi xuống, hai đứa nói chuyện lại xem?"

Tôi đang định từ chối, Hạ Vi lại bất ngờ chen lời, ánh mắt mang theo khiêu khích:

"Chị Chi Dao cũng ngồi xuống đi mà. Dù gì thì chị cũng là chị dâu, có vài chuyện... chị nên biết rõ, chị nói có đúng không?"

Chát!

Một tiếng tát giòn tan vang lên trong phòng bao.

Tôi kinh ngạc nhìn thấy mẹ tôi giơ tay tát thẳng vào mặt Hạ Vi.

"Mẹ?!"

Mẹ tôi mắt đỏ hoe, trừng mắt nhìn tôi, giọng run rẩy:

"Con là đứa mẹ mang nặng đẻ đau mười tháng... Mẹ chẳng lẽ không hiểu con sao?"

"Từ năm 22 tuổi con lấy nó, đến giờ đã 27 tuổi rồi, năm năm đấy con biết không!"

“Vì nó, con từ bỏ cơ hội du học, thay nó quán xuyến công ty. Nó xã giao uống đến xuất huyết dạ dày, con canh chừng bên giường bệnh ba ngày không chợp mắt."

“Con yêu nó như thế, nếu không phải đã chết lòng rồi, làm sao có thể buông tay nổi?"

"Mẹ không mong con phải vinh hoa phú quý, nhưng hôm nay nó dắt nhân tình đến nhục mạ con trước mặt mọi người, là mẹ đây, không thể nuốt trôi cục tức này!"

"Con không muốn ra tay, thì để mẹ ra tay thay con!"

Lời mẹ như một cú đánh mạnh, khiến nước mắt tôi cuối cùng cũng tuôn rơi.

Hạ Vi ôm mặt, nước mắt dâng đầy nơi khóe mắt.

Cố Tiểu Trầm lập tức chắn trước cô ta, gương mặt u ám đến đáng sợ:

"Chi Dao, từ khi nào em học được cách kéo người lớn vào chuyện của chúng ta..."

"Em biết anh ghét nhất điều gì ở em không?"

Tôi không để anh ta nói hết câu, tiến lên tát cho anh ta một cái.

“Cố Tiểu Trầm, người đáng bị đánh nhất là anh!"

Tát xong, tôi rút đơn ly hôn từ trên bàn, mạnh tay ném vào người anh ta.

Cố Tiểu Trầm bắt lấy tập giấy, vừa nhìn thấy tiêu đề, con ngươi lập tức co rút:

"Chi Dao... em muốn ly hôn?"

Tôi nhìn khuôn mặt tái nhợt của anh ta, nhìn dáng vẻ hoảng loạn khi anh nắm lấy cổ tay tôi miệng cứ nói rằng "chúng ta còn có thể cứu vãn", chỉ cảm thấy... nực cười đến cực độ.

Anh ta đã quên mất Hạ Vi còn đứng bên cạnh, quên sự tuyệt tình ngoài phòng sinh, quên luôn sự lạnh nhạt của những ngày vừa qua.

Dường như chỉ cần tôi không nhắc đến ly hôn, thì tất cả tổn thương đều có thể coi như chưa từng xảy ra.

Nhưng còn những khoảnh khắc tôi một mình trong phòng cấp cứu, những đêm thức trắng ôm bụng trống rỗng mà ngơ ngẩn, những chân tình bị dẫm nát không thương tiếc...

Làm sao có thể xóa nhòa dễ dàng như vậy?

Tôi hất tay anh ta ra, giọng lạnh như băng:

"Anh đang mơ à?"

“Tôi đã ký sẵn đơn ly hôn. Anh hợp tác thì đôi bên đường ai nấy đi trong êm đẹp. Còn nếu anh cố kéo dài, thì tôi sẽ để cả công ty biết rõ những gì anh đã làm."

Chưa đợi Cố Tiểu Trầm phản ứng, mẹ chồng đã vội cắt lời:

"Chi Dao, mẹ biết lần này Tiểu Trầm sai, nhưng chuyện hôn nhân là chuyện lớn, cả nhà ngồi xuống nói chuyện lại có được không?"

Cố Tiểu Trầm, người luôn bình tĩnh, nay đã rối loạn:

"Chi Dao, em đừng kích động."

"Tôi không hề kích động.” – Tôi nhìn thẳng vào anh ta – "Ngay từ cái ngày anh tan làm không về nhà mà chạy đi nấu cơm cho cô ta, chúng ta đã nên kết thúc rồi."

"Chị Chi Dao, là lỗi của em... Chị đừng trách anh Tiểu Trầm... Là em không nên để anh ấy chăm sóc... Em... em sẽ đi ngay!"

Lời vừa dứt, cô ta khóc nức nở rồi chạy ra ngoài.

Cố Tiểu Trầm lập tức quay lại, ánh mắt lo lắng nhìn tôi:

"Chi Dao, Hạ Vi bị trầm cảm, không chịu được kích thích. Em bình tĩnh lại đi, chuyện ly hôn... để sau hẵng nói."

Anh ta định đuổi theo, nhưng cha anh ta ngăn lại:

"Cố Tiểu Trầm! Con điên rồi à? Ai mới là vợ hợp pháp của con? Ai vừa mới mất con? Chút phân biệt đó con không hiểu sao?!"

Nhưng người giả vờ ngủ thì mãi mãi không thể gọi tỉnh.

Cố Tiểu Trầm gạt tay cha ra, sốt ruột nói:

"Ba, lần trước cô ấy suýt nữa nhảy lầu... Đó là một mạng người thật sự!"

Trong phòng bao bỗng lặng như tờ.

Cố Tiểu Trầm liếc nhìn tôi đầy áy náy, nhưng vẫn quay lưng chạy theo Hạ Vi không chút do dự.

Anh ta quên rồi...

Hạ Vi là một mạng người, đứa con chưa kịp chào đời của tôi – chẳng lẽ không phải?

Ngoài trời, bỗng đổ mưa xối xả.

Mẹ chồng nắm lấy cổ tay tôi, giọng run rẩy:

“Chi Dao... mưa lớn quá... Con đừng đi nữa... Ở lại đây nói chuyện với cả nhà cho rõ..."

Tôi nhìn khung cảnh nhòe đi vì nước mưa ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng rút tay về:"Không cần đâu."

Cứ để trận mưa lớn này cuốn trôi hết tất cả hồi ức giữa tôi và Cố Tiểu Trầm.

Tối hôm đó, tôi trở về nhà.

Cố Tiểu Trầm cũng quỳ dưới mưa trước nhà tôi suốt một đêm, không rời đi dù chỉ một bước.

Sáng sớm hôm sau, luật sư đến đón tôi đi làm thủ tục ly hôn.

Khi tôi bước ra khỏi nhà, ánh mắt Cố Tiểu Trầm sáng bừng, anh ta loạng choạng đứng dậy, nhìn tôi đầy mong đợi:

"Chi Dao, cuối cùng em cũng ra rồi..."

Anh ta đã quỳ cả đêm, bộ vest đắt tiền nhàu nát, dính sát vào người, kiểu tóc được chăm chút kỹ lưỡng cũng đã bị mưa phá hỏng, đôi mắt đầy tơ máu.

Tôi ghê tởm nhất chính là dáng vẻ ăn năn sau khi mọi chuyện đã muộn của anh ta.

Nếu thật sự quan tâm, thì sao hết lần này đến lần khác lại chọn người khác?

Cố Tiểu Trầm chặn tôi lại, ánh mắt gần như là cầu xin:

← → Phím mũi tên để chuyển chương