Chương 5

BẢO MẪU THOÁT VAI

【Tuyên bố chị bảo mẫu là đại diện chính thức của cư dân mạng! Nói câu nào đáng câu đó, đáng công tôi nín thở xem tới giờ.】

【Haiz... chỉ tiếc phản diện không nghe lọt, ảnh bị giam cứng trong cốt truyện rồi.】

Nhưng còn chưa dứt dòng bình luận, thì Trì Hựu mím môi, lên tiếng:

"Coi như tôi chưa từng nói mấy chuyện đó đi."

Tôi chưa nghe rõ: "Gì cơ?"

Anh ta ho nhẹ một tiếng: "Chuyện bảo cô ngừng đăng video ấy... coi như tôi chưa từng nói."

Vừa dứt câu...

Bình luận nổ tung một loạt dấu hỏi chấm:

【Ủa gì vậy, nói gỡ video rồi giờ lại coi như chưa nói là sao???】

【Quay xe lẹ quá, đầu còn chưa kịp quay theo!】

【Aaaaa, phản diện bắt đầu thay đổi rồi!】

Anh có thay đổi thật hay không, tôi không dám chắc.

Nhưng điều tôi biết chắc là tài khoản video đó... thật sự hái ra tiền.

Sau đó, chúng tôi liên tiếp nhận được nhiều lời mời quảng cáo.

Tôi bàn bạc với Trì Hựu, lựa chọn kỹ càng các đơn vị phù hợp.

Công việc dần đi vào quỹ đạo chuyên nghiệp.

Tài khoản mạng hiện tại do tôi hoàn toàn vận hành.

Ban ngày Trì Hựu chăm con, đến tối khi An An ngủ, anh ta cũng ngồi trước máy tính lạch cạch làm việc.

Vài lần tôi vô tình nghe thấy anh gọi điện, nội dung toàn là thuật ngữ chuyên ngành.

Có lẽ... anh đang lên kế hoạch mở lại công ty.

Cũng không có gì bất ngờ. Bởi trong nguyên tác, Trì Hựu là một tổng tài IQ cao ngút trời.

Tuổi thơ bất hạnh, tay trắng lập nghiệp, sau này còn nhờ thực lực mà trở thành người giàu nhất nước.

Nếu không vì biên kịch cố tình “dìm trí” để ép cốt truyện đi theo chiều hướng yêu đương nam chính thắng thế, thì cái gã nam chính “trẻ trâu bất hảo” ấy lấy gì ra để đấu lại anh?

Lúc đầu tôi còn lo, nếu tiếp tục cập nhật video, nữ chính có khi sẽ lại xuất hiện gây chuyện.

Nhưng không ngờ, sau cuộc gọi hôm đó, cô ta hoàn toàn biến mất.

Cùng với đó, những dòng bình luận ồn ào kia cũng không còn nữa.

Cuộc sống dần trở nên yên ổn, nhẹ nhàng.

Thật ra, tôi đã định rời đi ngay sau khi Trì Hựu trả hết tiền lương nợ.

Nhưng thời gian trôi qua đã nửa năm, tiền kiếm được từ quảng cáo trên tài khoản của tôi còn nhiều hơn cả khoản lương năm xưa.

Vậy mà tôi vẫn chưa rời đi.

Không phải vì gì khác...

Chẳng qua là — bám lấy tuyến nhân vật chính... kiếm tiền dễ quá!

Thật ra tôi cũng là một đứa trẻ nghèo.

Chỉ là tôi không có được cái vận may như nữ chính. Muốn đi học thì liền gặp ngay nam phụ sẵn sàng vung tiền tỷ vì cô ta.

Hồi còn học đại học, ba tôi đột ngột lâm bệnh.

Không chỉ tiêu sạch toàn bộ tiền tiết kiệm, mà còn nợ thêm một đống tiền.

Để kiếm sống, tôi buộc phải tạm dừng việc học.

Vì bỏ ngang đại học, nên công việc tôi có thể tìm được cũng rất hạn chế.

Tình cờ nghe nói làm bảo mẫu sau sinh (tháng xông) kiếm được không tệ, tôi bèn đi thi lấy chứng chỉ rồi bắt đầu làm việc.

Không ngờ vì còn trẻ, siêng năng, sức khỏe tốt, lại có nền tảng học vấn, ngày càng có nhiều người tìm tôi.

Cần mẫn suốt 7 năm, cuối cùng tôi cũng trả hết nợ cho gia đình.

Trì Hựu An là đơn hàng cuối cùng mà tôi nhận.

Tôi đã lên kế hoạch — sau khi hoàn thành ca chăm này, tôi sẽ quay lại trường tiếp tục việc học.

Nhưng không ngờ, một cách tình cờ tôi lại phát hiện sự thật về thế giới này.

Tôi không khỏi nghĩ thầm.

Nếu tôi không nhìn thấy các dòng bình luận đó.

Nếu Trì Hựu thực sự treo cổ thành công, tôi sẽ phải làm gì?

Là tự mình nuôi nấng An An khôn lớn, hay là đưa thằng bé về cho Lâm Thanh Nguyệt qua pháp luật?

Đang mải nghĩ, một bàn tay nhỏ bé đập lên mặt tôi.

Tôi sực tỉnh, thấy thằng bé đang cười toe toét nhìn tôi.

Lúc đó tôi mới chú ý:

"An An mặc đồ có hơi chật rồi thì phải?"

"Với cả... thằng bé hình như lại mập lên rồi ấy!"

Dạo gần đây, Trì Hựu An lớn rất nhanh. Cái bụng tròn vo, cánh tay như củ sen non.

Trì Hựu nhìn sang, trong mắt cũng lấp lánh ý cười.

Anh ta nhéo nhẹ má phúng phính của con trai:

"Mập chút mới đáng yêu chứ."

Gần đây, Trì Hựu như đeo sẵn kính lọc “ông bố mê con”. Có mấy lần tôi còn bắt gặp anh ta lén cười ngu ngơ với An An đang ngủ.

Hôm đó trời đẹp, rảnh rỗi buổi chiều, chúng tôi bàn nhau dắt An An đi mua vài bộ quần áo mới.

Vừa bước vào trung tâm thương mại...

Một tràng bình luận ào ạt hiện lên như bão quét.

【Aaaaa lâu lắm không gặp An An, trông lớn hơn rồi đó nha!】

【Ối ối ối, lại đây để chị cưng một cái nào!】

【Xem mãi mấy cái cảnh nam nữ chính yêu đương mà chán ngấy, nhìn An An đúng là thanh lọc tâm hồn!】

← → Phím mũi tên để chuyển chương