Chương 7

Báo Ứng Của Người Bạn Trai Khuyết Tật

Mọi người bắt đầu nghi ngờ.

Thế nhưng, Tống Khê Tuyết vẫn vô cùng bình tĩnh.

Cô ta cố tình bấm mạnh vào đùi, ép bản thân rơi nước mắt, giọng nói nghẹn ngào:

“Tôi không thể tốt nghiệp, chỉ vì muốn hoàn thành đồ án này, cứu đôi chân tàn tật của anh trai mình.”

“Giang Lê Thư được viện nghiên cứu chọn rồi, cô ta có thể không quan tâm đến nó nữa. Nhưng tôi thì không thể!”

“Dù có phải dốc cạn cả máu và nước mắt, tôi cũng phải làm ra nó, giúp anh tôi đứng lên một lần nữa!”

Bốn năm bị giam trong phòng thí nghiệm đã bào mòn nhan sắc của cô ta.

Làn da mịn màng khi xưa đã trở nên tái nhợt, hốc mắt trũng sâu, đường nét khuôn mặt khô cứng hơn trước.

Nhưng chính khuôn mặt héo úa vì dày công nghiên cứu này, lại trở thành bằng chứng thuyết phục nhất cho sự kiên trì và hi sinh của cô ta.

Dư luận bắt đầu nghiêng về phía cô ta, bày tỏ sự đồng cảm và khâm phục.

Ngay lúc này, một dòng bình luận màu vàng bật lên.

“Tôi là anh trai của Tống Khê Tuyết, cũng là bạn trai cũ của Giang Lê Thư. Tôi xác nhận, lời em gái tôi nói hoàn toàn là sự thật.”

Cả livestream như nổ tung.

Tống Thanh Yến không chỉ là doanh nhân trẻ hàng đầu, mà còn là hình mẫu nam chính trong mộng của hàng ngàn cô gái.

Lại còn là bạn trai cũ của tôi.

Với thân phận này, ai dám nghi ngờ lời anh ta nói?

Tống Khê Tuyết lau nước mắt, cắn môi, dịu dàng nói:

“Tôi không trách Giang Lê Thư cướp đi đồ án của tôi. Dù sao cô ấy cũng từng là chị em tốt của tôi.”

“Nhưng tôi thực sự không muốn thấy các bạn bị một kẻ dối trá lừa gạt.”

Dư luận lập tức bùng nổ.

Sự phẫn nộ lên đến đỉnh điểm.

Tôi bị cả mạng xã hội tấn công, khắp nơi là những bình luận chửi rủa độc ác.

Giữa biển comment đáng ghê tởm ấy, tôi thấy được một tin nhắn riêng gửi đến từ Tống Thanh Yến:

“Lê Thư, lâu rồi không gặp. Đợi đến khi em thân bại danh liệt, anh không ngại đón em về bên cạnh đâu.”

Tôi bật cười.

Giờ tôi đã hiểu, tại sao Tống Khê Tuyết lại có gan lớn đến vậy.

Hóa ra...

Phía sau cô ta, là sự ngầm cho phép của Tống Thanh Yến.

Một kẻ muốn hủy hoại tôi.

Một kẻ muốn bẻ gãy đôi cánh của tôi, ép tôi quay về quỳ bên cạnh hắn.

Đáng tiếc...

Tôi không phải con rối để ai giật dây.

Tôi sinh ra để sải cánh bay lượn trên bầu trời.

Vậy nên, đã đến lúc xé nát bộ mặt giả tạo của bọn họ.

Tôi sẽ ném hai kẻ bẩn thỉu này xuống vũng bùn, để chúng không bao giờ ngóc đầu lên được nữa.

13

Tôi đối chất trực tiếp với Tống Khê Tuyết trên livestream.

Lúc này, số lượng người xem đã vượt quá mười vạn.

Tống Khê Tuyết đỏ mắt, giả vờ đáng thương, tấn công trước:

“Giang Lê Thư, tôi luôn coi cậu là chị em tốt, vậy mà cậu lại ăn cắp ý tưởng đồ án của tôi.”

Cô ta giơ quyển sổ tay lên như một bằng chứng thép, đôi mắt lộ vẻ đắc ý.

Tôi nhìn quyển sổ trên tay cô ta, nhếch môi cười lạnh:

“Cầm sổ tay của tôi làm bằng chứng? Cô đúng là ngu ngốc.”

Cả livestream bùng nổ.

Chuyện đã đảo chiều?!

Tống Khê Tuyết hừ lạnh, cao giọng phản bác:

“Đây là sổ của tôi! Chữ viết cũng là của tôi!”

Cô ta cực kỳ tự tin, bởi vì đã chép lại toàn bộ nội dung sang nét chữ của mình.

Tôi cười nhạt, giọng điệu đầy mỉa mai:

“Nếu là của cô, vậy chúng ta thi đấu công bằng đi.”

“Chúng ta sẽ ngẫu nhiên kiểm tra nội dung đồ án, để khán giả làm giám khảo.”

Vừa có drama, lại còn được tham gia vào drama, khán giả cực kỳ phấn khích, hò reo ầm ĩ.

Tống Khê Tuyết liếc tôi một cái, lòng hơi hoảng, nhưng giờ đã cưỡi lên lưng hổ, không thể rút lui, chỉ có thể nghiến răng gật đầu.

Cô ta giơ sổ tay lên cho khán giả xem, chọn một bình luận may mắn để quyết định trang cần kiểm tra.

Một khán giả phấn khích bình luận:

“Trang số 8!”

Tống Khê Tuyết lập tức cứng đờ.

Tôi nhìn biểu cảm kia là biết ngay - cô ta không nhớ được nội dung.

Trang 8 là phần hướng dẫn chế tạo một linh kiện vi mạch, cực kỳ phức tạp.

Nếu cô ta thực sự là tác giả, làm sao có thể quên?

Nhưng Tống Khê Tuyết vẫn cố vớt vát, ngẩng đầu hất cằm:

“Quá đơn giản. Tôi nhường cậu nói trước.”

Cô ta nghĩ nếu tôi trả lời sai, thì có thể lật ngược thế cờ, nói tôi mới là kẻ giả mạo.

Nhưng rất tiếc...

Cô ta đã tính sai rồi.

Tôi bình tĩnh đọc ra từng bước chế tạo linh kiện, không thiếu một chi tiết nào.

Khi tôi nói xong, gương mặt Tống Khê Tuyết đã đen sì.

Cô ta cắn răng, hừ lạnh một tiếng:

“Tôi còn rõ hơn cậu nhiều.”

Nhưng dù cô ta có nói gì, cũng không thể thay đổi sự thật rằng cô ta đã thua ván đầu tiên.

Bây giờ đến lượt cô ta trả lời.

Tôi thấy cô ta liên tục liếc mắt ra hiệu với người bên cạnh.

Chỉ lộ ra một vạt áo nhỏ, nhưng tôi vẫn nhận ra ngay đó là Tống Thanh Yến.

Không lâu sau, một tài khoản lạ bước vào livestream, lập tức mua hàng loạt quà tặng, nhanh chóng lên bảng xếp hạng quà tặng.

Tống Khê Tuyết cười rạng rỡ, vui mừng nói:

“Tôi sẽ mời bảng xếp hạng số một đặt câu hỏi.”

Tôi nhận ra ngay.

Đó chính là tài khoản phụ của Tống Thanh Yến.

Nếu để anh ta đặt câu hỏi, chắc chắn sẽ giúp cô ta thoát nạn.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Một tài khoản khác đột nhiên xuất hiện!

Người này liên tục mua quà tặng, vượt xa tài khoản của Tống Thanh Yến, giành lấy vị trí bảng xếp hạng số một.

Khán giả ồ lên:

“Đại gia ở đâu tới vậy?”

Người này chỉ để lại một bình luận ngắn gọn:

“Trang số 23.”

Mặt Tống Khê Tuyết tái mét.

Cô ta chỉ muốn để Tống Thanh Yến đặt câu hỏi, tại sao lại xuất hiện một kẻ phá hoại?!

Nhưng quan trọng hơn là.

Trang 23 rốt cuộc viết cái gì?!

Cô ta hoàn toàn không biết!

Phản ứng cứng nhắc của cô ta khiến khán giả bắt đầu nghi ngờ.

Bình luận tràn ngập câu hỏi:

“Ơ kìa, không phải của cô ta sao? Sao bây giờ lại ấp úng thế này?”

“Còn nói ai kia ăn cắp, chính cô ta mới là kẻ giả mạo đúng không?”

Mồ hôi lạnh của Tống Khê Tuyết bắt đầu rơi xuống.

Cô ta run rẩy môi, nửa ngày không nói được một chữ.

Lúc này, Tống Thanh Yến nhảy ra cứu cánh, để lại bình luận:

“Viết từ mấy năm trước, quên là chuyện bình thường. Có ai nhớ được mấy thứ mình viết từ nhiều năm trước không?”

Đúng là vừa hay, tôi lại nhớ được.

Tôi hờ hững liếc màn hình, chậm rãi nói:

“Trang 23? Tôi nhớ rõ.”

“Cô mở ra đi, tôi đọc từng chữ cho cô nghe.”

Tống Khê Tuyết run rẩy lật đến trang 23.

Khi trang giấy hiện ra trước màn hình, cả livestream im bặt trong vài giây.

14

Tôi bắt đầu đọc nội dung trên trang 23.

Không giống như các trang trước đó, nó không phải là ghi chép học thuật, mà là một đoạn nhật ký.

"Sau hai năm, cuối cùng tôi cũng thu thập đủ linh kiện để chế tạo bộ truyền dẫn thần kinh. Quá trình chế tạo dự kiến cũng mất hai năm, vậy là bốn năm đại học của tôi đã không còn. Nhưng không sao cả, vì bạn trai tôi - Tống Thanh Yến - đã có hi vọng đứng lên một lần nữa. Đợi đến ngày anh ấy có thể bước đi trên đôi chân của chính mình, tôi sẽ cưới anh ấy, trở thành cô dâu xinh đẹp nhất."

← → Phím mũi tên để chuyển chương