Chương 5
Bầu trời xanh thẳm
Tôi suy nghĩ một lúc.
Rồi quyết định đến khoa ngoại tìm anh ta.
Trước cửa phòng xử lý vết thương.
Hứa Mạt đỏ mắt, miệng không ngừng lầm bầm chửi rủa:
“Tất cả là tại vợ cậu! Chỉ là mấy trò đùa giữa đàn ông với nhau, thế mà cô ta cũng làm quá lên! Vợ Trần Nghiệp cũng chẳng ra gì! Ly hôn thì ly hôn, liên quan quái gì đến tôi?!”
“Sao cuối cùng mọi chuyện lại đổ lên đầu tôi chứ?!”
Cô ta nhăn mặt, xuýt xoa vì đau, vẻ mặt đầy bực bội:
“Giờ thì hay rồi, ít nhất một tuần này tôi không được uống rượu nữa!”
Hứa Mạt hất cằm, giọng điệu ngang ngược:
“Trầm Triệu Nam, tôi mặc kệ! Cậu phải đi tìm Trần Nghiệp, bắt hắn xin lỗi tôi ngay!”
Cô ta lại liếc sang tôi, cười khẩy:
“Còn cả vợ cậu nữa! Toàn bộ đống rắc rối này đều do cô ta gây ra! Cô ta cố tình! Đúng là loại đàn bà hiểm độc!”
Trầm Triệu Nam siết nhẹ cánh tay đang ôm lấy Hứa Mạt, ngón tay có chút cứng đờ.
Anh ta nhỏ giọng phản bác:
“Tình Tình cũng khóc rất nhiều... Cô ấy không cố ý đâu.”
Hứa Mạt trừng mắt nhìn anh ta, tức đến mức nghiến răng:
“Tôi thật không hiểu nổi! Sao tôi lại có một thằng bạn ngu ngốc như cậu?! Cậu tin lời con trà xanh đó sao?!”
“Thậm chí còn vì cô ta mà chặn tôi? Trầm Triệu Nam, cậu làm tôi tức chết rồi!”
Trầm Triệu Nam mím môi, im lặng, không đáp lại.
Chỉ cúi đầu, lấy điện thoại ra, bấm vài thao tác.
Vài giây sau.
Từ điện thoại của Hứa Mạt vang lên âm thanh thông báo chuyển khoản.
“Alipay: Tài khoản nhận được 131,452 tệ.”
Hứa Mạt ngây người.
Sau đó, cô ta rút điện thoại ra xem.
Ngay lập tức, khóe môi cong lên thành một nụ cười thỏa mãn.
“Thôi được rồi! Lần này tôi rộng lượng tha cho cậu!”
Tôi chậm rãi bước tới, tay khẽ ôm lấy bụng vẫn chưa lộ rõ.
Giọng nói lạnh lẽo, đầy thất vọng:
“Trầm Triệu Nam...”
13
Trầm Triệu Nam giật bắn người, vội vàng bật dậy.
Anh ta cuống quýt đứng chắn trước mặt Hứa Mạt, như muốn che cô ta khỏi tầm mắt tôi.
Tôi bình tĩnh bước tới.
Sắc mặt Trầm Triệu Nam càng lúc càng tái nhợt.
“Tình Tình...”
Anh ta vươn tay, như muốn ngăn tôi lại.
Nhưng Hứa Mạt cố tình nghiêng đầu ra từ sau lưng anh ta, ánh mắt tràn đầy khiêu khích.
“Chị dâu, lại không vui à?”
Cô ta đứng dậy, từ phía sau khoác tay lên cổ Trầm Triệu Nam, sau đó còn nháy mắt với tôi đầy trêu chọc.
“Tôi bị thương cũng là vì cái video chị gửi đấy. Giờ Triệu Nam đang giúp tôi, chị đừng có về nhà gây khó dễ cho anh ấy nha~”
Nói rồi, cô ta véo tai Trầm Triệu Nam, mặt nhăn nhó nhưng giọng điệu lại đầy đắc ý:
“Nhanh lên! Đưa tôi về nhà ngay, nếu không tôi mách bố cậu bây giờ!”
Trầm Triệu Nam liếc nhìn tôi, ánh mắt có chút chột dạ.
Giọng điệu mang theo ý dò xét:
“Tình Tình, hay là... mình đưa Hứa Mạt về trước nhé?”
Sợ tôi không đồng ý, anh ta lại vội vàng bổ sung:
“Dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian.”
Tôi liếc mắt nhìn Hứa Mạt.
Mặt cô ta vẫn còn vết bầm, nhưng thần thái thì vô cùng đắc ý, cằm ngẩng cao, ánh mắt tràn đầy khiêu khích.
Tôi mỉm cười với hai người họ:
“Dĩ nhiên là được rồi.”
Hứa Mạt làm mình làm mẩy, nhất định đòi ngồi ghế phụ.
14
“Rõ ràng ghế phụ là chỗ ngồi riêng của tôi! Cưới vợ rồi là tôi không được ngồi nữa à?!”
Tôi mở cửa ghế sau, giọng bình tĩnh:
“Cô cứ ngồi đi.”
Lần này, tôi chẳng còn hứng thú diễn tiếp với loại người như vậy nữa.
Hứa Mạt từ ghế trước quay đầu lại, giọng đầy mỉa mai:
“Này, chị không phải lại muốn giả vờ vô tình rồi gài bẫy bọn tôi đấy chứ?”
Tôi thản nhiên cúi đầu, lướt điện thoại.
“Không đâu.”
Tôi mở Alipay, tìm đến lịch sử giao dịch của Trầm Triệu Nam.
Bắt đầu quay màn hình.
Rồi gửi thẳng đoạn video đó cho mẹ chồng.
Chẳng bao lâu sau.
“Alipay: Tài khoản nhận được 1,314,520 tệ.”
Chiếc xe đột ngột phanh gấp.
Trầm Triệu Nam quay đầu lại, sắc mặt u ám:
“Vân Tình, ai chuyển tiền cho em?”
Tôi ngước mắt lên, giọng điệu vô cùng ngây thơ:
“Sao thế? Anh cũng vừa mới chuyển một khoản mà?”
Sắc mặt Trầm Triệu Nam tái mét trong nháy mắt.
Anh ta xanh rồi lại trắng, nhưng lại không thể nói ra một lời giải thích hợp lý.
Phía sau, xe cộ không ngừng bấm còi inh ỏi giục giã.
Anh ta cau mày, cứng nhắc đạp ga, tiếp tục lái xe.
Lần này, vị "huynh đệ đáng yêu" bên cạnh cũng im bặt.
Trầm Triệu Nam nhanh chóng đưa Hứa Mạt về nhà, rồi hấp tấp lên xe, quay sang tôi phân bua:
“Tình Tình, dù sao cô ấy bị đánh cũng có một phần liên quan đến em. Anh chuyển khoản chỉ để bồi thường tiền viện phí thôi, không có ý gì khác.”
Tôi nhướng mày, cảm thấy thật nực cười:
“Liên quan đến em?”
“Ý anh là... em ép cô ta hôn lưỡi với đám bạn thân của anh à?”
Trầm Triệu Nam khựng lại.
Bị tôi hỏi đến mức không thể phản bác nổi.
Mãi một lúc sau, anh ta mới khó nhọc lên tiếng:
“Hôm nay gặp lại cô ấy chỉ là trùng hợp thôi. Tình Tình, anh thề, lần sau dù có gặp cô ấy, anh cũng sẽ không để ý nữa, được không?”
Tôi ngồi yên trên ghế sau, nhắm mắt lại.
Bình tĩnh đến lạ thường.
“Lái xe về đi.”
15
Không ngoài dự đoán, trưa hôm sau, mẹ chồng hẹn tôi ra ngoài ăn cơm.
Bà trang điểm tinh tế, dáng vẻ thanh lịch, tao nhã.
Vừa thấy tôi, bà đã vẫy tay gọi:
“Tình Tình.”