Chương 2
Bị đánh cắp vận may, tôi quyết nằm im chờ thời
Không tệ, ngày thoát khỏi sự kiểm soát của nhà họ Từ đang đến gần rồi.
Tôi vừa ngân nga hát vừa bước vào trường, nhưng khi đến chỗ ngồi thì tâm trạng lập tức tụt xuống đáy.
Mặt bàn học của tôi chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc: "Phế vật", "Đồ hèn nhát", "Ký sinh trùng"...
Xung quanh còn đầy những nét bút nhiều màu, và kế bên là một hình vẽ con rùa to đùng.
Tôi lục túi lấy giấy lau thử, nhưng những vết bút không cách nào xóa đi được.
Người ngồi cùng bàn nhìn tôi lau chùi, đột nhiên cất lời:
"Đừng lau nữa, viết vậy chẳng đúng quá còn gì?"
Tôi liếc cô ta một cái:
"Đây là do Từ Tâm Duyệt bảo cô viết đúng không?"
Cô ta thoải mái thừa nhận:
"Đúng thế, thì sao nào? Cô"
"Không sao cả."
Tôi cười với cô ta, và khi cô ta còn đang ngơ ngác, tôi hất tung bàn học của cô ta.
Cái bàn đổ ầm xuống đất, cốc nước trên bàn không đậy nắp đổ hết ra sách vở.
"Á!!"
Tiếng hét chói tai của cô ta cùng với tiếng bàn đập xuống sàn vang dội khắp lớp, thu hút toàn bộ ánh mắt của mọi người.
Thầy chủ nhiệm vừa bước vào lớp, sững người trước cảnh tượng này.
"Chuyện gì xảy ra đây?" Thầy cau mày, tiến lại gần.
Tôi nhanh miệng nói trước khi người ngồi cùng bàn kịp mở lời:
"Em muốn đổi chỗ."
Lông mày của thầy chủ nhiệm nhíu chặt đến mức có thể kẹp chết một con ruồi:
"Hết lần này đến lần khác chỉ toàn gặp phiền phức với em. Học thì chẳng ra sao, suốt ngày gây chuyện với bạn cùng bàn. Em tự hỏi xem có ai muốn ngồi cùng với em không?"
Giọng thầy lớn đến mức cả lớp nghe rõ mồn một, nhưng không ai dám lên tiếng.
Đúng vậy, có ai lại muốn ngồi cùng một đứa học kém và xui xẻo như tôi?
Hơn nữa, ai dám vì tôi mà đắc tội với Từ Tâm Duyệt học giỏi, gia thế tốt chứ?
8
Ánh mắt của người cùng bàn đầy vẻ hả hê, chắc trong đầu cô ta đang nghĩ cách làm thế nào để hành hạ tôi sau này.
Nhưng cái chỗ này, tôi nhất định phải đổi.
Tôi dứt khoát nhấc bàn của mình, đi thẳng xuống hàng cuối cùng.
Không ai muốn ngồi cùng tôi? Vậy thì tôi ngồi một mình.
Thầy chủ nhiệm thấy vậy, biểu cảm có chút kỳ lạ:
"Em muốn ngồi cùng Cảnh Hạo?"
Tôi còn chưa kịp đáp, cả lớp đã nhao nhao lên.
"Nhất Nhất muốn ngồi với đại ca trường sao?"
"Cô ta điên rồi à? Cảnh Hạo chưa bao giờ cho ai ngồi cạnh mình. Hình như người cuối cùng ngồi cùng bàn với cậu ấy còn bị ép chuyển trường đấy!"
Cảnh Hạo nổi tiếng trong trường với biệt danh "đại ca trường". Tính khí bạo lực, khó dây vào, thường xuyên đi trễ, về sớm, mà điểm số thì luôn đứng cuối bảng.
Nghe đâu cậu ta từng đánh một bạn học phải nhập viện, nhưng nhà cậu ta bỏ tiền dàn xếp, nên chẳng ai dám làm gì. Giáo viên không quản được, còn học sinh thì lại càng không dám chọc giận cậu ta.
Hàng ghế cuối trong lớp rất trống, chiếc bàn của Cảnh Hạo cô độc chiếm một góc rộng lớn.
Ừm, mặc dù tôi muốn phó mặc thật đấy, nhưng không đến mức muốn chết.
Tôi đang định phản bác thì cánh cửa sau lưng kêu lên một tiếng "kẹt".
Tôi quay đầu lại nhìn, thì thấy Cảnh Hạo đã tới.
9
Sự xuất hiện của Cảnh Hạo khiến bầu không khí trong lớp trở nên căng thẳng đến cực điểm.
Tôi mở to mắt nhìn cậu ta bước vào lớp, đi thẳng đến chỗ ngồi, rồi nghiêng đầu liếc tôi một cái.
Ánh mắt cả lớp liên tục đảo qua đảo lại giữa tôi và cậu ta. Tôi thậm chí còn nghe thấy có người thì thầm:
"Cảnh Hạo sẽ không đá bay Nhất Nhất chứ?"
Khoảng cách giữa bàn tôi và bàn của Cảnh Hạo còn cách nửa mét, chắc là... không đến nỗi bị một cú đá bay đâu, nhỉ?
Nhưng ngoài dự đoán của tôi, Cảnh Hạo chỉ lạnh lùng ngồi xuống, chẳng nói lời nào.
Lúc đầu tôi còn hơi căng thẳng, lo lắng cậu ta mà khó chịu thì tôi sẽ gặp thêm một phiên bản "Từ Tâm Duyệt 2.0".
Nhưng sau một thời gian, tôi phát hiện ra Cảnh Hạo toàn ngủ gật trong giờ, thỉnh thoảng mới lấy cuốn sổ ra viết linh tinh. Lúc đó, tôi mới thả lỏng.
Hóa ra, đại ca trường cũng là người biết nói lý lẽ. Nghĩ lại việc tôi từng so cậu ta với Tâm Duyệt, thật sự là sỉ nhục cậu ta.
Đúng lúc đang mải nghĩ, tôi bị giọng của thầy chủ nhiệm gọi về thực tại:
"Nhất Nhất, tập trung vào bài giảng đi. Thành tích đã tệ thế rồi mà còn không chịu cố gắng, em có biết xấu hổ không?"
Cả lớp cười ầm lên.
Trong mắt họ, một đứa học kém như tôi, lại còn chỉ giỏi làm màu, đúng là đã hỏng thì hỏng hẳn.
Nhưng mọi thứ lại đang rất hợp ý tôi.
10
Chiều tan học, tôi nhìn thấy Từ Tâm Duyệt ngồi vào chiếc Maybach của gia đình rồi nghênh ngang rời đi.
Đương nhiên, đây là "xe chuyên dụng" của cô ta, tôi không được phép ngồi.
Theo sắp xếp của cha mẹ nuôi, giờ này tôi đáng lẽ phải đến lớp bổ túc thứ năm vừa mới đăng ký, học đến 11 giờ đêm rồi tự đi bộ về nhà.
Thật đúng là còn bận hơn cả con lừa kéo cày.
Tôi đảo mắt, chẳng buồn bận tâm, mà bước thẳng vào một quán nướng mà bấy lâu nay tôi thèm nhưng không có thời gian ghé qua.
Mùi thịt nướng thơm phức, thanh tiến độ phó mặc cũng tăng đều, cuối cùng dừng lại ở con số 28%.
Thành tích hôm nay quả thật huy hoàng, trong lòng tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Nhưng tâm trạng tốt đẹp đó lập tức chấm dứt khi tôi bước vào nhà.
Cha mẹ nuôi đang ngồi chờ trên ghế sofa, vẻ mặt đầy khó chịu.
Haiz, đúng là một gia đình khiến người ta xui xẻo.
11
Tôi thu lại nụ cười, cố ý làm vẻ mặt ngoan ngoãn, cúi đầu tỏ ra biết điều.
Sau đó, chẳng nói một lời, tôi phớt lờ họ rồi đi thẳng lên lầu.
Lúc này, mẹ nuôi lên tiếng:
"Nhất Nhất, xuống đây nói chuyện với ba mẹ."
Tôi đứng yên, chỉ hỏi:
"Chuyện gì ạ?"
Cha nuôi cau mày, vẻ mặt đầy bất mãn trước thái độ được xem là "ngang ngược" của tôi.
"Dạo gần đây con liên tục phạm sai lầm. Lúc trước cãi lại chị con, giờ lại không nghe lời ba mẹ. Ba từng nghĩ con là một đứa trẻ ngoan, dù học không giỏi nhưng ít ra cũng chăm chỉ. Sao gần đây nhân cách càng ngày càng tệ thế này?"
Sau đó, ông bắt đầu liệt kê từng "tội trạng" của tôi:
Cãi lại giáo viên chủ nhiệm.
Tự tiện đổi chỗ ngồi.
Làm bạn cùng bàn với "tên đội sổ".
Trốn học thêm... Và hàng loạt chuyện khác.
Cuối cùng, ông đưa ra phán quyết:
"Nhất Nhất, con cần phải tự kiểm điểm. Viết một bản kiểm điểm dài 10.000 chữ đi."
Tôi khẽ nhướn mày:
"Vậy à? Con nghĩ người cần viết kiểm điểm là Từ Tâm Duyệt mới đúng. Chị ta lúc nào cũng ra vẻ ta đây, thích bắt nạt người khác trong trường..."
Cha nuôi quát lớn, cắt ngang lời tôi:
"Nó là chị con!"
Tôi bình thản đáp lại:
"Nhưng không phải chị ruột."
Rồi bổ sung thêm:
"Mà ba mẹ cũng không phải ruột thịt."
"Từ Tâm Duyệt bảo con là ký sinh trùng, nhưng con thấy trong nhà này còn có ba con đỉa hút máu thì đúng hơn."
Ánh mắt cha mẹ nuôi lập tức trở nên ngập ngừng, rõ ràng là chột dạ.
Tôi hừ lạnh một tiếng, vừa quay đầu đã thấy Từ Tâm Duyệt đứng trên cầu thang trong bộ lễ phục lộng lẫy.
Đúng là xui xẻo, gặp cô ta lúc nào cũng cảm thấy thật xúi quẩy.
Chỉ liếc cô ta một cái, Tâm Duyệt đã hếch mặt lên như chim công xòe đuôi:
"Đây là lễ phục mẹ đặt may riêng cho tôi. Thấy ghen tị chưa?"
Cô ta cười kiêu ngạo, giọng đầy vẻ đắc ý:
"Tôi sẽ biểu diễn một điệu múa trong lễ kỷ niệm trường, nhạc đệm do nam thần Lâm Ngạc đệm đàn, và còn được hiệu trưởng tuyên dương công khai vì đạt giải nhất cuộc thi nữa."
Tâm Duyệt cười vẻ mặt ngạo mạn:
"Những kẻ học dốt như cô, có lẽ kiếp sau cũng không có cơ hội như thế đâu."
12
Rõ ràng nhà họ Từ cực kỳ coi trọng cơ hội lần này.
Họ không chỉ đặt may riêng lễ phục cao cấp mà còn mời cả phóng viên đến ghi hình, quyết tâm muốn làm nổi bật trước mọi người.
Trên sân khấu, nam thần Lâm Ngạc đang chơi piano, còn Từ Tâm Duyệt thì múa độc diễn dưới ánh đèn lung linh.
Tôi nghe thấy mấy bạn bên cạnh thì thầm khen ngợi:
"Nam thần và Từ Tâm Duyệt đúng là trời sinh một cặp! Trai xinh gái đẹp, lại còn đều là học bá nữa..."
Dưới sân khấu, cha mẹ nuôi của tôi đang tiếp nhận sự khen ngợi từ các bậc phụ huynh khác, cười đến nỗi mặt mày hớn hở như hai đóa hoa cúc nở rộ.
"Cô con gái của anh chị thật xuất sắc, vừa xinh đẹp lại đa tài đa nghệ. Nghe nói còn đạt giải nhất cuộc thi vật lý nữa cơ!"
Mẹ nuôi cười đến mức híp cả mắt:
"Ôi trời, kết quả chưa công bố đâu, nhưng chắc chắn là giải nhất rồi..."