Chương 5

Bóng Tối Sau Hôn Lễ

Cô ấy vừa bước xuống trực thăng đã chạy vội đến chỗ tôi.

"Tri Ý! Có tin siêu hot đây! Tần Yến Xuyên cuối cùng cũng gặp báo ứng rồi!"

Tôi thản nhiên hỏi: "Báo ứng gì? Chết rồi à?"

Cô ấy gật đầu lia lịa: "Không chết thì cũng sắp! Nghe nói bệnh nặng lắm, mấy tờ báo lá cải nói là mắc bệnh tương tư, nhớ cậu đến phát bệnh đấy!"

Tôi bật cười khinh bỉ: "Đừng kéo tớ vào, tớ không phải công cụ cho anh ta diễn trò 'si tình'."

Cô bạn cười phá lên, rồi kể tiếp: Giang Thiển Thiển nhân lúc Tần Yến Xuyên bệnh, đã liên thủ với mẹ chồng để tranh giành vị trí tổng giám đốc nhà họ Tần.

"Nhưng kết quả lại không như ý, lại để Tần Yến Xuyên điều tra ra — thì ra vụ tai nạn khiến Mạc Dương thành người thực vật năm xưa, là do Giang Thiển Thiển thuê người cố ý gây ra."

Nghe đến đây, tôi đã đoán được mục đích của cô ta.

Chỉ là muốn gả vào nhà họ Tần — với chồng là người thực vật, cô ta vừa có thể thừa kế tài sản của chồng, vừa tiếp tục dây dưa với Tần Yến Xuyên. Một mũi tên trúng hai đích.

"Cô ta còn bị mẹ chồng phát hiện, hai người đánh nhau ngay tại chỗ. Đúng lúc đó Mạc Dương vừa tỉnh lại, nghe tin xong tức quá lại lăn ra chết luôn."

Bạn tôi kể tiếp: Giang Thiển Thiển hiện giờ đã bị gia tộc nhà họ Tần kiện ra toà, bị buộc tội cố ý giết người, bị kết án tù — nửa đời còn lại sẽ phải sống trong song sắt.

Tôi chỉ nhàn nhạt cười, chẳng có lấy một chút đồng cảm.

Cái kết của cô ta... hoàn toàn là do cô ta tự chuốc lấy.

Thấy những người kia rơi vào thảm cảnh, bạn tôi hả hê vô cùng. Lúc nào cũng tìm cách nghe ngóng tin tức từ nhà họ Tần.

Nhà họ Tần càng thảm, nhất là Tần Yến Xuyên càng sa sút, cô ấy càng vui sướng, lần nào cũng hớn hở chạy về kể tôi nghe.

"Cười chết mất! Truyền thông đào lại vụ anh ta lén lút ngoại tình với Giang Thiển Thiển trước kia, hình tượng si tình sụp đổ trong một nốt nhạc, vịệc làm ăn nhà họ Tần cũng tụt dốc theo!"

"Nghe nói giờ anh ta vừa ho ra máu, vừa cố cứu vớt công ty đấy, thảm quá trời luôn ha ha ha ha!"

Tôi cũng bật cười.

Tôi sớm đã không còn yêu Tần Yến Xuyên nữa, nhưng tôi chưa bao giờ quên được nỗi đau khi anh ta ra lệnh cắt đứt gân chân tôi.

Kết cục hôm nay của anh ta — chẳng phải chính là báo ứng hay sao?

Trong lòng tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái.

Nhưng cô bạn thân cứ ngày nào cũng đi rình xem trò hay của Tần Yến Xuyên, cuối cùng lại bị anh ta phát hiện ra...

Không ngờ, anh ta đã lần ra được... hòn đảo này.

9

Anh ta bước xuống từ trực thăng, ánh mắt không rời khỏi tôi dù chỉ một giây.

"Tri Ý... đúng là em rồi... Anh từng nghĩ, kiếp này sẽ không còn cơ hội gặp lại em nữa... May mắn... may mà cuối cùng anh cũng tìm được em..."

Mấy tháng không gặp, Tần Yến Xuyên gầy sọp đi thấy rõ, mắt đầy tơ máu, khuôn mặt hốc hác, mang theo dấu vết của bệnh tật và mệt mỏi.

Xem ra anh ta thật sự sống không tốt... Vậy thì tôi yên tâm rồi.

Tôi lạnh lùng bật cười, giọng đầy mỉa mai:

"Anh đến, với tôi mà nói, chỉ là một điều xui xẻo."

Cả người Tần Yến Xuyên run lên, gương mặt vốn đã trắng nay lại càng trắng bệch thêm một phần.

"Tri Ý... thì ra em vẫn còn hận anh... Nhưng anh đã đưa con đàn bà Giang Thiển Thiển đó vào tù rồi, cô ta sẽ không bao giờ có cơ hội phá hoại tình cảm của chúng ta nữa đâu."

Anh ta chậm rãi bước đến gần tôi, ánh mắt chứa đầy sự kìm nén và hối hận, như muốn ghi nhớ từng thay đổi nhỏ trên người tôi.

Khi nhìn thấy tôi đã có thể đứng dậy, ánh mắt anh ta run lên — vừa vui mừng lại vừa chua xót.

Thì ra rời xa anh ta, tôi lại sống tốt đến vậy.

Anh ta từ từ giơ tay, định như xưa khẽ chạm vào mặt tôi — nhưng tôi tránh đi.

"Tưởng vậy là tôi sẽ tha thứ sao? Đừng hòng!"

Mắt Tần Yến Xuyên đỏ hoe, giọng đầy khẩn cầu và hối lỗi.

"Trước đây là anh nhìn lầm người, anh biết mình sai rồi... Sau này anh chỉ yêu mình em thôi, Tri Ý... xin em, cho anh một cơ hội cuối cùng đi!"

Tôi nhìn anh ta đầy giễu cợt.

"Anh chỉ sai có một chuyện này thôi à? Thế còn đôi chân của tôi thì sao?"

Cơ thể Tần Yến Xuyên khựng lại, lảo đảo suýt đứng không vững.

Ánh mắt tôi lạnh như băng, đâm thẳng vào lòng anh ta, vạch trần sự thật mà anh ta luôn cố chôn giấu.

"Tần Yến Xuyên, chính tay anh đã tiêm thuốc mê cho tôi, tận mắt nhìn bác sĩ cắt đứt gân chân tôi. Anh nghĩ tôi sẽ tha thứ cho anh sao?"

Mặt anh ta tái mét, ho vài tiếng rồi phun ra một ngụm máu.

Tôi vẫn lạnh lùng, không chút dao động.

Trên mặt anh ta là nỗi day dứt và dằn vặt sâu sắc.

"Xin lỗi Tri Ý! Anh hối hận thật rồi! Chỉ cần em chịu cho anh một cơ hội chuộc lỗi, anh làm gì cũng được... miễn là em thấy vui..."

"Ha ha!"

Tôi cười lạnh:

"Tôi không bao giờ tha thứ cho anh. Nhưng nếu anh muốn tôi vui... cũng đơn giản thôi — tự cắt đứt gân chân mình đi."

Tần Yến Xuyên trừng mắt nhìn tôi, không thể tin nổi, trong mắt đầy sự tuyệt vọng.

Bởi vì trong mắt tôi lúc này, không còn một chút tình cảm nào dành cho anh ta nữa.

Anh ta... tuyệt vọng thật rồi.

Anh ta biết... lần này, anh ta thực sự đã mất tôi mãi mãi.

"Không dám à? Vậy thì cút đi, đừng bao giờ đến làm phiền cuộc sống của tôi nữa, thấy mặt anh là tôi phát bực!"

Tôi quay người bỏ đi.

"Tri Ý... xin em... chỉ cần quay lại nhìn anh một lần thôi!"

Tôi không quay đầu lại, chỉ lạnh lùng để lại một chữ:

"Cút."

"Tri Ý! Là lỗi của anh! Anh sẵn sàng chuộc lỗi! Tất cả những gì xảy ra... anh đều đáng phải chịu!"

Bỗng phía sau vang lên tiếng xôn xao hỗn loạn.

"Giám đốc Tần, đừng làm liều!"

"Aaaaa!!"

10

Một tiếng rên đau đầy kìm nén vang lên.

Sau đó là tiếng hốt hoảng của đám vệ sĩ:

"Giám đốc Tần! Ngài sao có thể dùng đá đập vào chân mình như vậy!"

"Mau lên! Mau đỡ giám đốc Tần lên trực thăng cấp cứu!"

Nhưng Tần Yến Xuyên nhất quyết không chịu đi.

Anh ta cắn răng, nhẫn nhịn cơn đau dữ dội ở chân, ánh mắt cố chấp nhìn chằm chằm vào bóng lưng tôi.

Tôi khựng bước, quay đầu lại — và nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Anh ta ngồi bệt dưới đất, hai chân đã bị đá đập đến nát bấy, máu chảy đầm đìa.

Thấy tôi quay đầu, ánh mắt anh ta lập tức sáng lên.

Anh ta đưa tay ra phía tôi, đôi mắt đầy cầu xin và hy vọng.

Nhưng tôi... định sẵn sẽ khiến anh ta thất vọng.

Tôi khẽ lắc đầu, bình thản nói:

"Giữa chúng ta đã thanh toán sòng phẳng, từ nay không còn liên quan gì nữa. Anh đi đi."

Nói xong, tôi quay lưng rời đi, không ngoái đầu lại.

Ánh sáng trong mắt Tần Yến Xuyên vụt tắt, bàn tay đưa ra cũng rơi phịch xuống đất.

Anh ta nhìn bóng lưng tôi dần xa, cuối cùng phun ra một ngụm máu, ngất lịm tại chỗ.

Một tháng sau, bạn thân tôi nói với tôi — Tần Yến Xuyên đã chết.

Tôi chỉ gật đầu nhè nhẹ, trong lòng không gợn sóng.

Hôm ấy nhìn bộ dạng của anh ta, tôi đã đoán được anh bệnh nặng.

Vì vậy với tin tức này, tôi cũng chẳng quá bất ngờ.

Nhưng điều khiến tôi hơi sửng sốt là lời nhắn mà luật sư mang đến.

Trước khi chết, khi nhà họ Tần đã lâm vào cảnh sụp đổ, Tần Yến Xuyên đã bán đi toàn bộ Tần thị.

Sau đó... anh ta để lại toàn bộ tài sản cho tôi.

Tôi cầm bản di chúc trong tay, thở dài một hơi, rồi dùng hết số tiền đó để xây dựng hòn đảo này.

Hòn đảo nhỏ phát triển trở thành một điểm du lịch nổi tiếng, giúp bạn thân tôi thực hiện được ước mơ — giúp người dân nơi đây thay đổi cuộc sống, làm ăn phát đạt.

Thật ra, Tần Yến Xuyên còn để lại một bức thư tuyệt mệnh cho tôi.

Tôi không đọc.

Đứng bên bờ biển, tôi thả lá thư vào một chiếc chai thủy tinh, rồi ném nó vào đại dương bao la.

Duyên giữa tôi và anh ta... đến đây là chấm dứt.

Tình yêu và hận thù của quá khứ, cũng đều tan theo sóng nước mênh mông.

Bạn thân vỗ nhẹ vào vai tôi, tôi quay sang mỉm cười với cô ấy, rồi cùng nhau bước lên trực thăng.

Chúng tôi... tiếp tục chuyến hành trình vòng quanh thế giới.

[TOÀN VĂN HOÀN THÀNH]

← → Phím mũi tên để chuyển chương