Chương 4

Buông Tay

Tôi thở dài, nhắn lại một câu:

【Tủ dưới kệ tivi, ngăn thứ hai tính từ trái sang.】

Anh ta lại nhắn tiếp:

【Nhiễm Nhiễm, có thể nấu cho anh một bát cháo thuốc không? Tay nghề của bà Vương không thể nào so với em được.】

Tin nhắn này, tôi thản nhiên bỏ qua.

9

Để tiện chăm sóc tôi, mẹ chồng đưa tôi về lại nhà chính.

"Ba của Xuyên Bách sắp tròn sáu mươi rồi, đến lúc đó hai đứa hãy nể mặt ông ấy mà làm hòa đi."

Trước lời đề nghị của bà, tôi không bày tỏ ý kiến gì.

Dường như tất cả mọi người đều cho rằng tôi sẽ không thực sự ly hôn với Kỷ Xuyên Bách, chỉ đang làm mình làm mẩy để khẳng định vị trí của mình mà thôi.

Chỉ có tôi biết rõ—lần này, tôi thực sự nghiêm túc.

Lần tiếp theo gặp lại Kỷ Xuyên Bách là ba tháng sau, tại tiệc mừng thọ của ba chồng.

Anh ta đưa Lâm Du về, công khai việc nhận nuôi con bé trước mặt tất cả quan khách, đồng thời tuyên bố đổi tên nó thành Kỷ Du.

Lúc đó, tôi chợt hiểu ra—việc cho phép tôi giữ lại đứa bé chẳng qua là cách anh ta bù đắp cho Lâm Du mà thôi.

Khi tôi xuất hiện trong đại sảnh, Kỷ Xuyên Bách vừa tuyên bố xong thân phận của con bé.

"Từ nay về sau, Kỷ Du sẽ là con gái duy nhất của tôi!"

Bên cạnh, Lâm Du vênh mặt lên như một con công kiêu ngạo. Kỷ XuyênBách dịu dàng xoa đầu con bé, ánh mắt đầy vẻ cưng chiều. Còn con bé thì ngẩng cao đầu, khuôn mặt hiện rõ sự đắc ý.

Một cú đạp nhẹ từ trong bụng khiến tôi khẽ chạm tay lên phần bụng đã hơi nhô lên.

Không sao đâu, Tiểu Trân Châu. Con cũng là đứa con duy nhất của mẹ. Mẹ sẽ dành cho con tất cả những gì tốt nhất.

Nhìn thấy tôi, Kỷ Xuyên Bách thoáng ngạc nhiên, sau đó vẻ mặt có chút không tự nhiên, lặng lẽ thu tay lại, không còn chạm vào đầu Lâm Du nữa.

Tôi nhẹ nhàng gật đầu với anh ta, rồi quay người rời đi. Nhưng chưa đi được bao xa, cổ tay tôi đã bị giữ lại.

"Hết giận chưa? Nếu hết giận rồi thì về nhà đi."

Tôi quay đầu nhìn anh ta. Trong mắt anh ta đầy vẻ chắc chắn, khóe môi còn cong lên như thể đang nói:

"Hôm nay tôi tâm trạng tốt, cho em thêm một cơ hội nữa đấy."

Tôi khẽ cười, giọng nói bình tĩnh:

"Không cần đâu. Căn nhà đó, đã không còn chỗ cho tôi nữa rồi."

Tôi muốn nói cho anh ta biết, căn biệt thự đó chỉ là một ngôi nhà, chứ không phải nhà của tôi.

Sống bên nhau nhiều năm như vậy, tôi tin anh ta có thể hiểu được ý tôi.

Quả nhiên, sắc mặt anh ta sa sầm:

"Thế này còn chưa đủ sao? Tôi đã đồng ý để em sinh con rồi, em còn muốn thế nào nữa? Chẳng lẽ một người lớn như em mà lại đi tranh giành sự quan tâm với một đứa trẻ à?"

Tôi hất tay anh ta ra, nhìn thẳng vào mắt anh ta và hỏi một câu:

"Kỷ Xuyên Bách, anh còn nhớ cái tên 'Tiểu Trân Châu' không?"

Sắc mặt anh ta thay đổi, có lẽ là nhớ đến sự mong chờ trước đây dành cho đứa bé này, trong đáy mắt anh ta thoáng hiện lên chút áy náy.

"Nhiễm Nhiễm, anh... xin lỗi."

Tôi mím môi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều nặng nề:

"Người mà anh nên nói xin lỗi là Tiểu Trân Châu, vì anh đã từng có ý định bỏ rơi con bé."

Toàn thân anh ta cứng đờ, như thể bị sét đánh trúng. Đôi mắt đỏ hoe, đứng yên tại chỗ, không nói nổi một lời nào.

10

Kỷ Xuyên Bách bị ba anh ta gọi đi, còn những người trong sảnh tiệc tôi đều không quen biết, thế nên tôi quyết định ra vườn hóng gió một chút.

Từ phía hòn giả sơn vang lên tiếng thút thít khe khẽ, tôi nhìn thấy Lâm Du đang len lén khóc.

Ban đầu, tôi không muốn dính dáng quá nhiều đến con bé, nhưng nó lại vừa nức nở vừa nói lời xin lỗi với tôi.

"Dì Thư, dì đừng ghét con mà... Chuyện lần trước ở kho chứa đồ, con thực sự không cố ý. Mấy hôm trước con đã giải thích với ba rồi, là con vô tình tự nhốt mình lại, chỉ là con quá sợ hãi thôi... Dì có thể tha lỗi cho con không?"

Không hiểu sao, tôi vẫn không thể nào nảy sinh quá nhiều thiện cảm với con bé.

Nó luôn có một sự trưởng thành vượt quá lứa tuổi.

Trước đây còn gọi là "ba Kỷ", giờ lại trực tiếp bỏ luôn họ.

Nhưng đối với tôi, nó vẫn rõ ràng gọi là "dì Thư".

Cách xưng hô kỳ lạ này là vô tình hay cố ý, tôi cũng chẳng thể phân biệt nổi.

"Hu hu hu... Con nhớ mẹ lắm..."

Nhìn con bé khóc lóc tội nghiệp, tôi chợt nhớ ra, suy cho cùng nó cũng chỉ là một đứa trẻ sáu tuổi, không có cảm giác an toàn cũng là chuyện bình thường.

Nhất thời mềm lòng, tôi giơ tay xoa đầu nó để an ủi.

"Được rồi, đừng khóc nữa. Trong tiệc có rất nhiều món ngon, dì dẫn con vào trong nhé?"

Có lẽ không quen với sự đụng chạm của tôi, nó hoảng sợ lùi lại hai bước, rồi ngã nhào xuống đất.

Tôi đang định đưa tay đỡ dậy, nhưng nó lại khóc càng to hơn.

"Dì Thư, sao dì lại đẩy con?"

Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân.

Quay lại nhìn, không biết từ bao giờ Kỷ Xuyên Bách đã đứng ở đó.

Tôi khẽ nhíu mày, lặng lẽ quan sát màn trình diễn của Lâm Du.

"Ba ơi... chắc là... chắc là do con không ngoan, nên... nên dì Thư mới không thích con... Ba đừng... đừng trách dì ấy nhé..."

Con bé khóc đến đứt quãng, thở không ra hơi.

Người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ tôi đã bắt nạt nó.

Huống chi, Kỷ Xuyên Bách—vốn luôn che chở cho con bé—càng không thể dễ dàng bỏ qua.

11

Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần để bị trách móc, nhưng câu chất vấn trong tưởng tượng lại không xuất hiện.

Kỷ Xuyên Bách chỉ liếc nhìn tôi một cái, nhẹ nhàng dỗ dành Lâm Du rồi hỏi:

"Tiểu Du có phải hiểu lầm gì không? Hoặc trời tối nên nhìn nhầm? Dì Thư không phải người như vậy đâu."

"Chính là dì ấy đẩy con! Chính là dì ấy!"

Lâm Du một mực khẳng định, ánh mắt Kỷ Xuyên Bách nhìn tôi cũng có chút dao động.

"Nhiễm Nhiễm, có phải lúc ra tay em không khống chế được lực nên..."

Tôi ngắt lời anh ta: "Xem camera đi."

Tôi chỉ lên phía trên. Hệ thống an ninh trong nhà cũ của họ được lắp đặt rất kỹ, khắp nơi đều có camera, ngay cả bên cạnh hòn giả sơn cũng không ngoại lệ.

"Tình huống vừa rồi chắc chắn đã được ghi lại, cứ xem là rõ."

Lâm Du dù nhỏ tuổi nhưng cũng hiểu camera là gì. Con bé co người trốn vào lòng Kỷ Xuyên Bách, không dám nói gì nữa.

Tôi nhắc nhở anh ta một câu:

"Kỷ Xuyên Bách, trẻ con cũng biết nói dối."

Anh ta lộ ra vẻ lúng túng:

"Tiểu Du còn nhỏ, nó..."

Chưa dứt lời, anh ta bỗng hoảng hốt hét lên:

"Lâm Du! Con đang làm gì đấy?!"

← → Phím mũi tên để chuyển chương