Chương 3
Cả nhà ra trận
"Đừng đùa nữa, em đang nói chuyện nghiêm túc đấy."
Anh lẩm bẩm:
"Anh cũng đang nói nghiêm túc mà." Nhưng thấy tôi không vui, anh cũng thu lại vẻ bông đùa, ngồi ngay ngắn lại.
"Anh hiểu tiền tài dễ làm con người thay đổi, nhưng không ngờ em trai em lại thực dụng đến mức này. Nhớ hồi nhỏ, nó ngoan ngoãn đáng yêu biết bao nhiêu."
Lương Ôn Thư thở dài:
"Yên Yên, có khi nào chính vì từ nhỏ mọi người bảo vệ nó quá tốt, nên khi bước ra xã hội, nó mới không chống lại được cám dỗ, dễ bị lung lay như thế này không?"
Tôi nắm chặt tay anh:
"Vậy phải làm sao? Không lẽ thật sự không nhận nó nữa à?"
Anh ghé sát tai tôi, giọng nói nhẹ như gió thoảng:
"Chuyện này dễ mà, cứ để nó nếm trải sự khắc nghiệt của xã hội đi, rồi nó sẽ tự hiểu được mình từng hạnh phúc thế nào."
"Còn cô bạn gái cứ ở bên xúi giục nó kia, em nghĩ cô ta có thể kiên trì cùng nó khi mọi thứ sụp đổ không?"
Từng câu từng chữ như làm sáng tỏ mọi suy nghĩ trong tôi. Tôi chợt bừng tỉnh, giữ chặt lấy khuôn mặt anh, hôn hai cái thật mạnh, rồi đúng lúc anh định nhào lên ôm tôi, tôi đã nhanh chóng đẩy anh ra:
"Em đi sắp xếp ngay đây!"
Lương Ôn Thư: "........."
"Em trai em đúng là đồ mất nết, mà em cũng chẳng phải người tốt đẹp gì!"
7
Tống Trì Hạo trước đây là quản lý tại chi nhánh tập đoàn Tống thị ở thành phố Y. Sau khi bị thu hồi thẻ và căn hộ, bố tôi cũng không quên gửi thông báo miễn nhiệm, biến hắn thành người thất nghiệp.
Tôi cho người đi tìm hiểu, nghe nói hiện tại hắn và Hứa Tri Mộng đã thuê một căn hộ hai phòng ngủ, đang tính toán khởi nghiệp.
Tiền thuê nhà là do Hứa Tri Mộng trả, ngay cả vốn khởi nghiệp cô ta cũng đang tích cực xoay sở. Cô ta đã bán hết những món đồ xa xỉ mà Tống Trì Hạo từng tặng, gom góp được mấy trăm nghìn làm vốn ban đầu.
Tôi thực sự phải vỗ tay khen ngợi cô ta, đúng là có thể nhẫn tâm với chính mình. Nhiều người khi đã có được thứ gì thì khó lòng từ bỏ, nhưng cô ta lại có thể dứt khoát vứt bỏ, chỉ để đạt được mục tiêu cuối cùng.
Nhưng nếu cô ta là người có đầu óc như vậy, thì tại sao ngay từ lần đầu gặp mặt đã tỏ thái độ đối đầu với tôi?
Tôi suy nghĩ hồi lâu, chỉ có một khả năng duy nhất đó là một phép thử.
Cô ta muốn dùng cách này để thử giới hạn của tôi và bố mẹ. Và có lẽ, việc chúng tôi bỏ mặc Tống Trì Hạo chính là điều cô ta mong đợi. Cô ta muốn dùng "hoạn nạn có nhau" để củng cố mối quan hệ với hắn, nhờ đó kiểm soát hắn hoàn toàn.
Mà Tống Trì Hạo cũng chẳng phải kẻ có lòng tốt gì. Hắn muốn tôi nhanh chóng kết hôn, để tôi mất đi quyền thừa kế tài sản nhà họ Tống.
Nếu họ muốn khởi nghiệp, vậy thì tôi người chị gái tốt này tất nhiên phải giúp đỡ một tay rồi.
Giúp hắn lập nên một công ty thật lớn, thật đẹp.
8
Công ty khởi nghiệp của Tống Trì Hạo chuyên sản xuất linh kiện kim loại, trùng hợp lại là mảng kinh doanh chính của chi nhánh tập đoàn Tống thị ở thành phố Y.
Trước đây, khi còn làm tổng giám đốc chi nhánh, hắn nắm rõ kỹ thuật và các mối quan hệ trong ngành. Vì vậy, việc lập công ty hoàn toàn không gặp trở ngại, đơn hàng cũng liên tục kéo đến. Hắn thậm chí còn cướp mất vài khách hàng lớn của chi nhánh.
Giám đốc mới của chi nhánh cuống đến mức gọi cho tôi mấy cuộc liền để xin giải pháp. Tôi chỉ bình tĩnh bảo anh ta cứ án binh bất động, cứ để Tống Trì Hạo giành đơn hàng, càng nhiều càng tốt.
Không chỉ vậy, tôi còn đích thân gọi cho bác cả người phụ trách mảng kinh doanh linh kiện kim loại. Nhờ bác liên hệ với các nhà cung ứng, cho phép Tống Trì Hạo sử dụng các phương thức thế chấp để lấy hàng trước. Chỉ cần giữ lại đầy đủ giấy nợ và hóa đơn, tập đoàn Tống thị sẽ đứng ra đảm bảo.
Bên cạnh đó, tôi còn chỉ thị cho giám đốc chi nhánh âm thầm tung tin rằng tập đoàn Tống thị đang có kế hoạch tách riêng mảng linh kiện kim loại thành một công ty độc lập.
Những doanh nghiệp từng hợp tác với chúng tôi không nắm rõ nội tình, tưởng rằng công ty của Tống Trì Hạo chính là chi nhánh mới của tập đoàn. Thêm vào đó, với danh nghĩa "đại thiếu gia nhà họ Tống", hắn nhanh chóng giành được lòng tin của đối tác, khiến họ dồn dập đặt hàng.
Trong thời gian ngắn, công ty khởi nghiệp của Tống Trì Hạo phát triển rầm rộ, nhanh chóng trở thành doanh nghiệp dẫn đầu ngành linh kiện kim loại tại thành phố Y. Nghe nói, dòng tiền hiện tại đã đạt đến ba mươi triệu.
Hôm đó, Lương Ôn Thư rủ tôi đi dự một buổi tiệc thương mại. Tôi vừa định từ chối, anh ta đã cười đầy ẩn ý:
"Nghe nói Tống Trì Hạo cũng có trong danh sách khách mời đấy."
Mắt tôi sáng rực:
"Đi! Nhất định phải đi!"
Lương Ôn Thư bật cười thành tiếng:
"Em đúng là điển hình của kiểu 'không thấy thỏ thì không thả chim ưng' đấy nhé!"
Tôi nhếch môi:
"Đến lúc thu lưới rồi mà!"
9
Khi đến sảnh tiệc, tôi cố ý dặn Lương Ôn Thư rằng chúng tôi sẽ vào riêng, coi như không quen biết nhau.
Anh khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh liền hiểu ra, khóe miệng cong lên:
"Lại định làm chuyện xấu đúng không?"
Tôi kéo tay anh, nhẹ nhàng lắc lắc:
"Lát nữa nhớ đứng ra chống lưng cho em đấy!"
Anh ghé sát tai tôi, thấp giọng nói:
"Hôm nay ông nội anh cũng có mặt, em đừng làm quá nhé."
Tôi chớp mắt:
"Làm quá thì anh không cưới em nữa à?"
Anh bật cười bất lực:
"Có thể sao, đại tiểu thư? Chẳng qua chỉ là hơi phiền phức thôi.
Thôi kệ, em muốn làm gì thì làm đi!"
Sau khi tách ra khỏi Lương Ôn Thư, tôi một mình bước vào sảnh tiệc.
Chúng tôi đến không sớm, trong hội trường đã đông nghịt người, nhưng tôi vẫn lập tức nhận ra Tống Trì Hạo và Hứa Tri Mộng giữa đám đông.
Không phải vì tôi tinh mắt, mà là do Hứa Tri Mộng ăn mặc quá chói mắt.
Một chiếc váy lấp lánh phủ đầy sequin (Sequin là những mảnh nhựa hoặc kim loại nhỏ, mỏng, lấp lánh, thường có hình tròn hoặc đa giác, được đính lên quần áo, váy vóc hoặc phụ kiện để tạo hiệu ứng sáng bóng, thu hút ánh nhìn), bên ngoài khoác áo lông dày cộp, nổi bật đến mức không muốn chú ý cũng khó. Trong một buổi tiệc thương mại như thế này, những người phụ nữ khác đều chọn trang phục thanh lịch, trang nhã. Chỉ riêng cô ta, vì muốn gây sự chú ý mà mặc đồ lòe loẹt như vậy.
Tất nhiên, điều này có thể liên quan đến xuất thân của cô ta, nhưng chưa hẳn là nguyên nhân chính. Khi tham gia những sự kiện thế này, thế nào cũng có người nhắc nhở trước, vấn đề là cô ta có chịu tuân theo hay không mà thôi.
Ngay lúc đó, Tống Trì Hạo và Hứa Tri Mộng cũng trông thấy tôi.
Cô ta ghé sát tai hắn nói nhỏ vài câu, sau đó khoác tay hắn, thong thả bước đến.
Tống Trì Hạo hiện tại vẫn mang danh "đại thiếu gia nhà họ Tống", lại thêm công ty đang làm ăn phát đạt, nên xung quanh có không ít người vây quanh. Hắn dẫn đầu một nhóm người ồ ạt tiến đến, trông có vẻ rất khí thế.
"Ồ, đây chẳng phải là chị sao?"
Hứa Tri Mộng lại dùng ánh mắt khinh khỉnh đánh giá tôi từ đầu đến chân, cười giả tạo:
"Nhìn sắc mặt chị có vẻ không tốt lắm, dạo này có phải có chuyện gì phiền lòng không?"
Tôi nhàn nhạt cười, tùy ý chạm tay lên mặt:
"Vậy à? Nhưng tôi lại cảm thấy mình khí sắc hồng hào, tinh thần phơi phới đấy chứ!"
Cô ta che miệng cười khúc khích:
"Chị còn cứng miệng quá nhỉ! Nghe nói sau khi Tống Trì Hạo rời đi, chi nhánh công ty ở thành phố Y do chị toàn quyền quản lý, nhưng dạo này tình hình kinh doanh không mấy khả quan đúng không?"
Vừa nói, cô ta vừa chỉnh lại cổ áo cho Tống Trì Hạo:
"Thực ra, bây giờ chắc bác Tống cũng nhận ra năng lực của Trì Hạo rồi, chắc trong lòng đang hối hận lắm nhỉ?
Ban đầu công ty do Trì Hạo quản lý rất tốt, thế mà các người lại cố tình ép anh ấy ra khỏi công ty để giao cho chị. Nhưng chị xem, chị có đủ khả năng quản lý không?
Theo tôi thấy, phụ nữ nên sớm kết hôn, sinh con, chăm sóc gia đình thì hơn, chứ tranh giành thương trường với đàn ông làm gì? Dù sao chị cũng đâu thắng nổi.
Mọi người nói có đúng không?"
Xung quanh vang lên vài tiếng bàn luận.
Rõ ràng không ai ngờ rằng chúng tôi lại đối đầu trực diện ngay giữa bữa tiệc, lời lẽ sắc bén từng câu từng chữ.
Có người lộ vẻ do dự, nhưng cũng có kẻ đồng tình với suy nghĩ của Tống Trì Hạo và Hứa Tri Mộng, cho rằng đàn ông mới là người làm chủ kinh doanh, còn Tống thị sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về Tống Trì Hạo. Vì vậy, bọn họ vội vàng xu nịnh, phụ họa theo cô ta.
Tôi lặng lẽ ghi nhớ từng gương mặt này, sau này Tống thị tuyệt đối không hợp tác với những kẻ có tư tưởng bảo thủ như vậy.
Xã hội hiện đại, nữ doanh nhân ngày càng nhiều như nấm mọc sau mưa, vậy mà bọn họ vẫn còn coi thường phụ nữ, đúng là khó mà phát triển lâu dài.
Tôi mỉm cười nhàn nhạt:
"Thắng hay không, phải thử mới biết. Tôi còn chưa tranh, sao đã biết là không thắng nổi?"
Tống Trì Hạo nhíu mày, không nhịn được lên tiếng:
"Chị, đừng có mạnh miệng nữa. Chẳng lẽ chị muốn nói rằng những đơn hàng đó là chị cố ý nhường cho tôi sao?
Không có năng lực cũng không sao, quan trọng là phải biết nhìn rõ chính mình!"
Tôi vỗ vai hắn, giọng điệu đầy thâm ý:
"Em hiểu điều đó là tốt rồi, đỡ mất công chị phải giải thích."
"Chị!"
Hứa Tri Mộng vội giữ hắn lại: