Chương 1
Chị dâu muốn đổi hôn sự
1
"Nguyệt Nguyệt, chị dâu em lại phát rồ rồi đó. Mau đi xem thử đi!"
Hôm nay là ngày cưới của anh trai tôi.
Tôi bận đến mức quay như chong chóng, vừa mới được thở một chút đã bị gọi đi.
Tôi không nhịn được mà than:
"Cô ta lại làm sao nữa?"
Lần đầu tiên tôi gặp Từ Bội, không mấy vui vẻ.
Đó là trong một bữa tiệc đón tiếp người quen.
Tôi uống hơi nhiều, vô tình ngã vào lòng anh trai.
Lúc đứng dậy, cúc áo của anh ấy vướng vào tóc tôi.
Vừa mới gỡ tóc ra, còn chưa kịp đứng vững thì một người phụ nữ như cơn gió lao tới, xô tôi ngã ra.
Tiếp đó là một cái tát quất thẳng vào mặt tôi:
"Đồ rẻ rách! Đàn ông của tao mà mày cũng dám dụ dỗ sao!
"Tao đánh chết con giáp thứ mười ba mặt dày này!"
Cái tát đó khiến tôi choáng váng, tỉnh cả rượu.
Người phụ nữ ấy túm lấy cổ áo tôi, vừa chửi vừa giơ tay định đánh tiếp.
Tôi nổi giận.
Tôi lợi dụng chiều cao hơn cô ta, giơ một tay ra là chặn.
Đang định đánh trả thì anh trai tôi lao đến ngăn:
"Nguyệt Nguyệt, dừng tay! Tất cả chỉ là hiểu lầm thôi!"
Hóa ra bạn của Từ Bội thấy tôi bước xuống từ xe anh trai, tưởng tôi là "tiểu tam" bị anh ấy giấu kín.
Từ Bội lập tức xông đến "bắt gian".
"Có nhà ai mà em gái lại không biết xấu hổ, cứ bám dính lấy anh trai như thế không?"
"Chị dâu như mẹ, cái tát này cũng là vì muốn tốt cho em thôi."
Từ Bội vừa nói vừa trưng ra vẻ đạo đức, chẳng cảm thấy bản thân sai ở chỗ nào.
Cuối cùng anh trai tôi phải không ngừng xin lỗi.
Nể mặt anh ấy, tôi đành nuốt cục tức vào lòng.
Nhưng từ đó, tôi đã có ác cảm với "chị dâu tương lai" này.
Đi vài bước, tôi đã hiểu rõ tình hình.
Trước khi xuống xe hoa, Từ Bội ngồi lì không chịu nhúc nhích.
Cô ta nói, nhà tôi phải chấp nhận điều kiện thì cô ta mới xuống xe.
Mà điều kiện ấy... lại liên quan đến tôi.
"Tôi chỉ có một điều kiện duy nhất, chỉ cần các người đồng ý, tôi sẽ lập tức xuống xe."
Từ xa đã nghe giọng Từ Bội the thé vang lên.
Xung quanh xe hoa đã có không ít người tụ tập.
Ba mẹ tôi đứng gần đó, mặt mày khó coi.
Anh trai tôi vịn cửa xe, vẻ mặt rối rắm.
Tôi bước tới, bảo người dẹp bớt đám khách hiếu kỳ.
Sau đó cười cười, phá vỡ không khí căng thẳng:
"Anh đứng chắn cửa làm gì đấy, có chuyện gì sao?"
Anh trai tôi thở phào, lập tức kéo tôi tới trước cửa xe:
"Bội Bội, Nguyệt Nguyệt tới rồi. Giờ em có thể nói điều kiện của mình rồi chứ?"
Ánh mắt Từ Bội rơi trên người tôi, thoáng chút khinh thường.
Cô ta hất cằm nói:
"Tôi không vòng vo nữa, em trai tôi để ý đến Nguyệt Nguyệt rồi.”
"Hôm nay chỉ cần Nguyệt Nguyệt chịu lấy em trai tôi, đám cưới sẽ được tiếp tục."
"Em trai tôi tốt nghiệp đại học trong nước, hơn hẳn cái trường vớ vẩn ở nước ngoài mà Nguyệt Nguyệt học.”
"Nó được nhiều người theo đuổi trong trường, Nguyệt Nguyệt lấy được nó là phúc phần của cô ta."
Vài câu nói ngang ngược của cô ta khiến tôi sốc toàn tập.
Không nói đến việc trường tôi thuộc top 10 trên bảng xếp hạng QS, chắc chắn cao hơn cái bằng đại học phổ thông của em trai cô ta.
Chưa kể, anh ta ra trường là ở nhà ăn bám.
Vì suốt ngày chơi game, ít vận động nên cao 1m65 mà nặng đến cả trăm ký.
Ăn uống, sinh hoạt đều do mẹ chăm lo.
Anh ta đi xem mắt vài năm mà con gái chẳng ai thèm gặp mặt.
Từ Bội lấy đâu ra mặt mũi nói tôi không xứng?
Tôi thấy cô ta đâu phải muốn đổi hôn sự, mà là muốn tìm người hầu hạ em trai mình.
Tôi không nhịn được nữa, lập tức phản bác:
"Cô bị điên rồi à? Nhà tôi việc gì phải đổi hôn sự với cái gia đình sa sút như nhà cô?"
Tôi còn định nói tiếp thì ba tôi cản lại.
Hôm nay là ngày vui, khách khứa đông đủ.
Cũng nên giữ thể diện cho anh trai tôi.
Nhưng Từ Bội thì chẳng biết điều.
Cô ta quay sang hét vào mặt anh tôi:
"Tôi nói cho anh biết, hôm nay không đồng ý điều kiện này, thì đừng mong tôi bước xuống xe!"
2
Anh trai tôi mặt mũi đầy khó xử:
"Bội Bội, em cứ xuống xe trước rồi chúng ta từ từ bàn tiếp..."
"Còn bàn cái gì nữa? Cô ta chỉ là đứa con gái nhận nuôi, chẳng lẽ trong lòng ba mẹ anh còn quan trọng hơn cả anh sao?"
Nhìn ánh mắt khinh khỉnh của Từ Bội, tôi bỗng như bừng tỉnh.
Ra là vậy!
Thì ra cô ta vẫn luôn để bụng chuyện đó.
Một tháng trước là sinh nhật lần thứ hai mươi của tôi.
Gia đình đã tổ chức một buổi tiệc long trọng cho tôi.
Với tư cách là chị dâu tương lai, Từ Bội đương nhiên cũng có mặt.
Chỉ là cô ta vụng về, lúc mời rượu lại làm đổ lên váy tôi.
Tôi buộc phải lên phòng thay đồ.
Cô bạn thân cũng đi cùng tôi lên lầu.
"Anh cậu rốt cuộc là nhìn trúng cô ta chỗ nào chứ?"
Vừa giúp tôi chỉnh lại tà váy, cô ấy vừa than phiền:
"Sự kiện quan trọng thế này mà cô ta lại hành xử quá cẩu thả. May mà cậu mang theo váy dự phòng, không thì hỏng cả tiệc sinh nhật rồi còn gì."
Tôi bất lực cười:
"Có khi anh mình thích kiểu người như vậy thật!"
Thật ra, trước khi bàn đến chuyện cưới xin, Từ Bội vẫn coi như ổn.
Ngoại hình thanh tú, tính cách dịu dàng.
Tuy gia cảnh kém, nhưng anh tôi thích thì biết làm sao.
Ba mẹ tôi cũng dần dần chấp nhận.
Ai ngờ sau khi đính hôn, Từ Bội như biến thành người khác.
Hết lần này đến lần khác đòi hỏi nhà tôi xe, nhà và tiền bạc.
Nể tình cái thai trong bụng cô ta, ba mẹ tôi đành nhẫn nhịn đồng ý.
Nhưng cô ta vẫn chưa thấy đủ, bắt đầu nhắm đến tôi.
Để gán ghép tôi với người bạn từng vào tù của cô ta, Từ Bội cố ý chuốc say tôi.
Muốn biến chuyện thành "gạo nấu thành cơm".
May mà tôi kịp gọi bạn thân đến, mới thoát khỏi bàn tay ma quái ấy.
Vậy mà Từ Bội vẫn không thấy có gì sai.
"Tôi thấy Nguyệt Nguyệt không có bạn trai nên mới tốt bụng giới thiệu thôi."
Ba mẹ tôi biết chuyện, vì giữ danh tiếng cho anh tôi nên chỉ bảo tôi nhẫn nhịn.
Nghĩ tới chuyện đó, tôi cười khổ nhìn bạn thân.
Cô ấy biết rõ Từ Bội đối xử với tôi thế nào.
Cô ấy xót xa nói:
"Chẳng lẽ Từ Bội kiếp trước cứu cả nhà cậu sao? Anh cậu thì thôi đi, sao cả ba mẹ cậu cũng nuốt trôi mấy trò đó?
"Hay là... thật ra cậu không phải con ruột nên họ mới không để tâm đến cậu?"
Tôi vội đưa tay bịt miệng cô ấy, trách yêu:
"Nói linh tinh gì thế!"
Đúng lúc ấy, ngoài cửa vang lên một tiếng động.
"Ai ngoài đó đấy?"
Tôi nhíu mày hỏi lớn.