Chương 3
Chị em cùng cưới, cùng ly hôn
Tôi chọn một góc ngồi, gọi ly cocktail nhẹ, nhìn Tô Mộng Kỳ trái ôm phải ấp, bị hai anh chàng vây quanh gọi chị ơi chị à, uống hết ly này đến ly khác.
Chán quá, tôi lấy điện thoại ra, mở game xếp hình chơi.
Vừa chơi đến đoạn gay cấn, trong phòng bỗng nhiên im bặt.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên.
Không biết từ đâu, Yến Xuyên Bách xuất hiện, sắc mặt đen đến mức có thể vắt ra nước.
Bên cạnh anh ta, Yến Vân Thâm đang mím chặt môi, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ trách cứ.
Xong đời rồi.
6
Tô Mộng Kỳ chẳng hề nao núng.
Cô ấy hơi ngả người ra sau, vắt chân, ánh mắt ngạo nghễ.
“Ồ, chẳng phải đây là người chồng cũ của tôi sao?”
Thấy cô ấy tỏ thái độ như vậy, mấy nam vũ công vốn còn hoảng sợ lập tức vững dạ.
Ai nấy uốn éo, làm nũng, e thẹn dựa sát vào Tô Mộng Kỳ.
Sắc mặt Yến Xuyên Bách đen sì, nắm tay siết chặt rồi lại thả lỏng, thả lỏng rồi lại siết chặt.
Cuối cùng không nhịn được nữa, anh ta quát lên:
“CÚT HẾT RA NGOÀI!”
Mấy nam vũ công run lẩy bẩy.
Lập tức cụp đuôi, lăn ra ngoài.
Vài giây sau, quản lý quán bar cười hì hì bước vào, đưa ra hóa đơn.
Sáu chai rượu, tổng cộng 688.000 tệ.
“Cô Tô, tổng giám đốc Tô bảo rằng con số này may mắn, không được bớt.”
Tôi trợn tròn mắt.
Tô Mộng Kỳ cũng lập tức ngồi thẳng dậy, tỉnh rượu hẳn.
“Tớ đã bảo chị ấy sao đột nhiên tốt bụng như vậy... Hóa ra là chờ tớ ở đây.”
Cô ấy ủ rũ, đau đớn bật khóc.
“Tớ thật ngu ngốc, quá ngu ngốc.”
Yến Xuyên Bách lạnh mặt bước lên, quẹt thẻ thanh toán.
Sau đó thản nhiên tuyên bố: “Từ hôm nay, Tô Mộng Kỳ và Tạ Thanh Nghiên bị cấm bước chân vào đây. Nếu vi phạm”
“Thời tiết sắp chuyển lạnh rồi, nhớ cẩn thận... phá sản.”
“Vâng vâng, tôi sẽ lập tức báo lại với tổng giám đốc Tô. Chúc ngài một ngày tốt lành~”
Quản lý vui vẻ cầm tiền, thuận tiện đóng cửa lại giúp.
Bầu không khí trong phòng phút chốc trở nên nặng nề.
Yến Xuyên Bách day trán, cố kiềm chế giọng điệu: “Em không định cho anh một lời giải thích sao?”
Tô Mộng Kỳ đứng dậy, bực bội đáp: “Giải thích cái gì với anh?”
Rồi rồi, tính sổ hết rồi.
Tôi lập tức đứng về phía Tô Mộng Kỳ, giữ vững đội hình.
Yến Xuyên Bách sững sờ, khó tin hỏi: “Em chạy đến đây bao nuôi trai đẹp mà còn dám lớn giọng?”
“Chúng ta đã ly hôn rồi! Tôi bao nuôi ai thì liên quan gì đến anh?” Tô Mộng Kỳ cười khẩy, giọng mỉa mai. “Ít nhất tôi còn quang minh chính đại, không như ai kia... Lấy cớ công tác, thực chất là hẹn hò với bạch nguyệt quang. Phì, đúng là đồ đàn ông cặn bã, ghê tởm!”
“Anh không lừa em, anh thực sự đi công tác! Còn hẹn hò gì chứ?”
Yến Xuyên Bách ngơ ngác, giọng nói còn mang theo chút ấm ức.
Anh ta còn dám tỏ ra tủi thân?
Tôi lôi điện thoại ra, trước tiên bỏ chặn số của anh ta, sau đó chọn một vài đoạn tin nhắn trong nhóm tám chuyện gửi qua.
Yến Xuyên Bách cau mày xem hết.
“Cái quái gì thế này? Một đám rảnh rỗi ăn không ngồi rồi!”
Tô Mộng Kỳ cười lạnh: “Ồ, ai kia tức giận kìa, tức giận rồi kìa.”
“Anh với Hàn Phàm Hi chỉ ăn một bữa cơm, bàn chuyện làm ăn, giữa bọn anh không có gì hết.”
“Ừm, chỉ là ăn một bữa cơm thôi, mà ăn xong thì mất hút luôn mấy ngày trời.”
“Anh có chuyện đột xuất, không cố ý mất liên lạc.”
Nghe mà chán muốn chết.
Tô Mộng Kỳ chán nản vừa ngoáy tai vừa bĩu môi: “Tiếp tục đi, tôi nghe đây.”
Yến Xuyên Bách siết chặt môi, có vẻ tức giận.
“Xong rồi à?” Tô Mộng Kỳ cười khẩy. “Tốt, vài tiếng nữa Cục Dân Chính mở cửa, chúng ta đi hoàn tất thủ tục ly hôn luôn.”
“Không đời nào!”
“Không đến lượt anh quyết định!”
Không muốn phí lời thêm, Tô Mộng Kỳ kéo tôi rời đi.
Nhưng mới đi được mấy bước, cô ấy đã bị Yến Xuyên Bách chặn lại, vác thẳng lên vai.
“Đồ khốn! Bỏ tôi xuống ngay!”
Tôi giận dữ chắn trước mặt anh ta: “Anh muốn làm gì?”
“Chuyện giữa vợ chồng bọn tôi, em đừng xen vào.”
“Tôi đưa cô ấy về, tự khắc sẽ giải thích rõ ràng.”
Anh ta hất cằm nhìn tôi, giọng điệu lạnh lùng:
“Còn em, tốt nhất cũng nên suy nghĩ xem sẽ giải thích với Vân Thâm thế nào đi. Cậu ấy chưa từng đi ăn với bạch nguyệt quang đâu.”
7
Tôi thực sự...
Muốn thanh minh mà khó quá!
Rõ ràng tôi chỉ đổi chỗ chơi xếp hình, chẳng làm gì sai cả!
Nhưng nói ra liệu có ai tin không?
Yến Vân Thâm tủi thân nhìn tôi, đôi mắt ầng ậc nước, trông như sắp khóc.
“Em tỉnh dậy không thấy chị đâu, cứ tưởng chị lại bỏ rơi em rồi.”
Tim tôi như bị ai đó đập mạnh một cú.
Tạo nghiệp quá rồi...
Tôi thấy mình đáng bị mắng đến bật dậy giữa đêm.
Lập tức ôm chặt lấy cậu ấy, dịu dàng vỗ về: “Không đâu, không bao giờ. Sao chị nỡ rời xa em chứ?”
“Chị ơi, em muốn về nhà.”
“Được được, chúng ta về nhà.”
Sau hai lần bị bỏ rơi, Yến Vân Thâm mất hết cảm giác an toàn.
Trên đường đi, cậu ấy cứ nhìn tôi chăm chăm, bàn tay bấu chặt không buông, như thể chỉ cần lơ là một giây, tôi sẽ lại biến mất.
Ngay cả khi về đến nhà, tôi đi một bước, cậu ấy cũng theo sát một bước.
Đến lúc tôi định đi tắm, cậu ấy cũng đòi theo.
Tôi không đồng ý, cậu ấy liền nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương, đôi mắt nhanh chóng phủ đầy hơi nước nhưng vẫn cố nhịn không khóc.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy máu trong người sôi trào.
Người ta nói nước mắt đàn ông là liều thuốc kích thích của phụ nữ...
Hôm nay, tôi cuối cùng cũng được trải nghiệm cảm giác đó!
Tôi kiễng chân, vòng tay qua cổ cậu ấy, ánh mắt mơ màng: “Chắc chị uống phải rượu giả rồi.”
Cậu ấy chớp mắt, ngơ ngác hỏi: “Ý, ý chị là sao?”
Tôi khẽ cười, áp sát vành tai đỏ bừng của cậu ấy, nhẹ nhàng thổi hơi: “Là chị muốn chơi một trò chơi với em.”
Mắt cậu ấy sáng rực như sao trời, đầy mong chờ: “Được ạ! Trò gì thế?”
Tôi mỉm cười, dịu dàng dỗ dành: “Ngoan, để chị dạy em.”
Vài phút sau.
Cậu ấy vẫn ngây ngốc, bỗng nhiên hỏi tôi: “Chị cũng chơi thế này với họ sao?”
Tôi: “?”
“Bọn họ cần tiền, em không cần.”
“Tiền của em đều là của chị.”
“Chị cần em, không cần bọn họ có được không?”
Tôi: “???”
Mãi một lúc sau tôi mới nhận ra...
Cậu ấy đang nói đến mấy nam vũ công tối nay.
Tôi thật sự... muốn khóc quá.
Ai bảo cậu ấy ngốc hả?
Ngốc chỗ nào cơ chứ?!
Thấy tôi mãi không trả lời, cậu ấy không vui, ôm chặt lấy tôi hơn, giọng thì nũng nịu:
“Chị ơi~”
Tôi khẽ run lên, hôn nhẹ lên khóe môi cậu ấy.
“Đây là trò chơi chỉ dành cho vợ chồng.”
Tôi nhấn mạnh: “Chỉ chị và em thôi.”
Cậu ấy hài lòng cười rộ lên, dụi đầu vào hõm vai tôi.
“Chị ơi, thế này đúng không?”
“Ơ... Hình như... chạm đáy rồi.”
“Câm, câm miệng!”
Không biết bao lâu sau, tôi mơ màng nhận ra có gì đó sai sai.
Chẳng phải nói là bốn ái (*) sao?
Tôi nghiến răng, trở mình lật người lên trên.
Dù có mệt đến đâu, địa vị trong gia đình vẫn phải giữ vững!