Chương 9

CHỒNG LẤY TIỀN NUÔI “EM GÁI KẾT NGHĨA”, TÔI RÚT LƯƠNG RỒI BIẾN MẤT

Rồi gõ cửa.

Cửa mở.

Lý Thiến mặc váy ngủ lụa.

Trên mặt đắp mặt nạ dưỡng da.

Đang dùng bông tẩy trang lau tay.

Nhìn thấy Triệu Cường.

Cô ta khẽ nhíu mày.

Trong mắt thoáng qua vẻ chán ghét rất rõ ràng.

“Anh Cường, sao anh không gọi trước?”

“Hiện giờ em không tiện lắm.”

Triệu Cường chẳng còn tâm trí để ý thái độ của cô ta.

Anh ta chen vào trong.

“Thiến Thiến, anh thật sự không trụ nổi nữa.”

“Bọn cho vay đã tìm đến tận nhà rồi.”

“Mẹ anh đang nằm viện...”

Lời nói bỗng nghẹn lại.

Trên ghế sofa trong phòng khách có một người đàn ông đang ngồi.

Từ đầu đến chân đều là hàng hiệu.

Chiếc đồng hồ trên cổ tay lóe lên ánh vàng chói mắt.

Người đàn ông vắt chân chữ ngũ.

Đang nhìn anh ta bằng ánh mắt dò xét.

Giống như đang nhìn một con gián lạc vào biệt thự.

Lý Thiến lập tức bước tới.

Thân mật khoác tay người đàn ông kia.

“Đây là bạn trai em.”

“Tổng giám đốc Chu, kinh doanh vật liệu xây dựng.”

Đầu óc Triệu Cường nổ ầm một tiếng.

“Em... em có bạn trai?”

Lý Thiến cười.

Nụ cười ấy hoàn toàn khác vẻ đáng thương trước kia.

Chỉ còn lại sự khinh thường không hề che giấu.

“Anh Cường.”

“Từ trước đến nay em luôn coi anh như anh trai.”

“Em có bạn trai thì đâu cần phải báo cáo với anh?”

“Không phải anh thật sự xem mình là người đàn ông của em đấy chứ?”

Triệu Cường run rẩy lấy ra xấp giấy chuyển khoản còn nóng.

“Thiến Thiến...”

“Đây là toàn bộ tiền anh đã chuyển cho em.”

“Gần bốn trăm nghìn tệ.”

“Bây giờ anh thật sự không còn đường nào nữa.”

“Em có thể thế chấp căn nhà đó trước, giúp anh vượt qua khó khăn được không?”

“Hoặc... hoặc em cho anh vay một trăm nghìn cũng được.”

“Anh sẽ viết giấy nợ, lăn tay luôn.”

Lý Thiến nhìn lướt qua xấp giấy.

Rồi đột nhiên bật cười.

Tiếng cười chói tai và sắc lạnh.

“Triệu Cường.”

“Anh đến đây để diễn hài à?”

“Chỗ tiền đó là anh tự nguyện cho em.”

“Về mặt pháp luật gọi là quà tặng cho, hiểu không?”

“Hồi đó anh nói gì nhỉ?”

“'Cầm lấy đi, anh không thiếu chút tiền này.'”

“'Em gái gặp khó khăn thì anh che chở.'”

“Sao nào?”

“Bây giờ hối hận rồi?”

“Muốn đòi lại à?”

Người đàn ông bên cạnh cũng bật cười.

Rút một điếu thuốc ra châm lửa.

“Thiến Thiến.”

“Đây là cái anh trai ngốc nghếch mà em kể đó hả?”

“Đến vợ còn giữ không nổi, vậy mà còn mặt mũi đi đòi tiền phụ nữ?”

“Ăn bám mà còn ra vẻ à?”

Máu dồn thẳng lên đầu Triệu Cường.

Trước mắt anh ta tối sầm từng đợt.

“Lý Thiến!”

“Vì cô mà gia đình tôi tan nát!”

“Mẹ tôi nhập viện!”

“Công việc của tôi cũng sắp mất rồi!”

“Cô không thể đối xử với tôi như vậy!”

“Cô không thể qua cầu rút ván!”

Lý Thiến thu lại nụ cười.

Giơ tay chỉ thẳng ra cửa.

Những viên đá trên bộ móng tay lấp lánh dưới ánh đèn.

“Cút ra ngoài.”

“Anh còn tiếp tục quấy rối tôi, tôi sẽ kiện anh tội quấy rối.”

“Kiện luôn tội xâm nhập trái phép nhà ở.”

Triệu Cường bước lên một bước.

Muốn nắm lấy cổ tay cô ta.

Muốn kéo cô ta lại để nói cho ra lẽ.

“Cô không được đi!”

“Hôm nay cô nhất định phải cho tôi một câu trả lời!”

Người đàn ông trên ghế sofa đứng dậy.

Hắn cao hơn Triệu Cường nửa cái đầu.

Toàn thân đầy cơ bắp.

Cái cổ còn to hơn cả bắp đùi của Triệu Cường.

Hắn tung một cú đá vào bụng anh ta.

Nhanh.

Mạnh.

Chính xác.

Triệu Cường bị đá văng như một cái bao tải.

Đập mạnh vào tủ giày ở huyền quan.

Cạch!

Cánh cửa kính của tủ giày vỡ tung.

Chiếc bình thủy tinh bên trên rơi xuống.

Đập thẳng vào đầu anh ta.

Máu chảy từ trán xuống.

Làm mờ cả tầm nhìn.

Lý Thiến khoanh tay đứng nhìn từ trên cao.

Giống như đang nhìn một con chuột chết.

“Triệu Cường.”

“Anh chỉ là một kẻ vô dụng ăn bám.”

“Dựa vào lương của vợ để nuôi gia đình.”

“Vậy mà còn thích đóng vai đại ca ở bên ngoài?”

“Mau cút đi.”

“Đừng làm bẩn nhà tôi.”

“Bạn trai tôi nhìn thấy cũng thấy ghê tởm.”

Triệu Cường cố gắng chống người đứng dậy.

Nhưng toàn thân không còn chút sức lực.

Bụng đau như vừa bị tàu hỏa đâm trúng.

Cạch.

Cánh cửa đóng sầm trước mặt anh ta.

Khóa trái.

Nằm trên nền gạch lạnh ngắt.

Anh ta nghe thấy tiếng cười của người đàn ông bên trong.

Và giọng nũng nịu của Lý Thiến.

“Anh yêu, đừng để ý anh ta.”

“Trưa nay mình đi ăn món Pháp nhé...”

Đèn cảm ứng ngoài hành lang vụt tắt.

Bóng tối nuốt chửng anh ta.

Điều Triệu Cường không biết là...

Chiếc camera giám sát phía trên đầu đang nhấp nháy đèn đỏ.

Toàn bộ quá trình từ lúc anh ta bước vào nhà đến lúc bị đá ngã đều được ghi lại rõ ràng.

10

Triệu Cường bò xuống cầu thang.

Anh ta không dám đi thang máy.

Sợ máu dính lên người khác.

Cũng sợ người khác nhìn thấy bộ dạng thảm hại như chó mất nhà của mình.

Một tay bịt trán.

Máu len qua kẽ ngón tay.

Nhỏ xuống từng bậc thang.

Để lại những dấu đỏ sẫm kéo dài phía sau.

Không có tiền đi taxi.

Anh ta đi bộ bốn cây số về nhà.

Đôi chân nặng như đeo chì.

Mỗi bước đi đều kéo theo cơn đau ở bụng.

Khi mở cửa.

Bên trong vẫn tối đen.

Tiền điện vẫn chưa đóng.

Cầu dao vẫn bị khóa.

Vương Tú Lan đã được xuất viện.

Tiền cấp cứu và truyền dịch là do hàng xóm ứng trước giúp.

Bà nằm trên ghế sofa.

Mũi cắm ống oxy.

Chiếc máy tạo oxy gia đình đang phát ra tiếng ù ù.

Đó là thứ Lâm Tuyết mua từ trước.

Triệu Giai Giai co ro trong góc.

Bụng đói đến mức réo liên tục.

Trong lòng vẫn ôm con thỏ Mashimaro do Lý Thiến tặng.

Hai mắt khóc sưng như quả đào.

Nhìn thấy Triệu Cường bước vào.

Con bé đầu tiên là sợ hãi co người lại.

Sau đó ngửi thấy mùi máu.

Lập tức bật khóc.

“Bố ơi... bố chảy máu rồi...”

“Có phải bố cũng sắp chết rồi không...”

Vương Tú Lan mở mắt.

Nhìn thấy con trai đầy máu trên mặt.

Trán bị rách một mảng.

Ban đầu bà giật mình.

Sau đó cố gắng ngồi dậy.

“Con bị sao thế?”

“Có phải con tiện nhân Lý Thiến kia đánh con không?”

“Nó dám đánh con à?”

“Mẹ sẽ liều mạng với nó!”

Triệu Cường không trả lời.

Anh ta đi thẳng vào nhà vệ sinh.

Mở vòi nước.

Dùng nước lạnh xối lên đầu.

Nước hòa với máu chảy xuống cống.

Biến thành màu hồng nhạt.

Xoáy thành vòng tròn rồi biến mất.

Anh ta ngẩng đầu.

Nhìn người trong gương.

Hốc mắt hõm sâu.

Râu ria lởm chởm.

Vết thương trên trán lộ cả lớp da trắng bên trong.

Giống như một con quỷ.

Giống như một xác sống biết đi.

Vương Tú Lan đuổi tới tận cửa nhà vệ sinh, dựa vào khung cửa mà mắng chửi.

Giọng bà khàn đặc như ống bễ rách.

“Mẹ đã nói từ lâu rồi!”

“Con đàn bà đó chẳng phải thứ tốt đẹp gì!”

“Mày không chịu nghe!”

“Giờ thì hay rồi! Tiền mất, người cũng mất, mặt mũi cũng mất!”

“Còn dám đánh cháu gái nữa!”

“Mày nhìn mặt Giai Giai đi!”

“Mày xuống tay được thật đấy!”

Triệu Cường đột nhiên quay phắt đầu lại.

“Bà còn có mặt mũi để nói sao?”

“Nếu không phải ngày nào bà cũng gây chuyện thì Lâm Tuyết có bỏ đi không?”

“Bà ăn của cô ấy, uống của cô ấy, ở nhà của cô ấy!”

“Còn mắng cô ấy là đỉa hút máu!”

“Còn dạy Giai Giai chửi mẹ nó!”

“Có người mẹ chồng nào như bà không?”

“Có người bà nội nào như bà không?”

Vương Tú Lan nghẹn họng.

Ngay sau đó nổi trận lôi đình.

Mặt đỏ tím lên.

“Mày phản rồi!”

“Mày dám mắng cả mẹ mày?”

“Tao làm tất cả là vì ai?”

“Chẳng phải vì tốt cho mày sao?”

“Tao sợ mày bị nó bắt nạt!”

“Ai ngờ mày lại là thằng ngu mù mắt!”

“Phá sạch cơ nghiệp, đến mẹ ruột cũng không lo nổi!”

Rầm!

Triệu Cường đấm mạnh vào gương.

Mặt gương nứt toác.

Kính vỡ tung tóe.

Mấy mảnh kính cắm vào mu bàn tay anh ta.

Máu tuôn ra xối xả.

“Tất cả im hết cho tôi!”

Triệu Giai Giai sợ đến mức hét lên.

Giọng đã khản đặc.

“Con muốn mẹ!”

“Con muốn tìm mẹ!”

Con bé lao tới nắm lấy vạt áo Triệu Cường.

Như đang bám lấy cọng rơm cứu mạng cuối cùng.

“Bố ơi... con đói...”

“Con muốn ăn cơm rang trứng mẹ làm...”

“Con muốn mẹ ôm con...”

Vương Tú Lan đang đầy bụng tức giận không có chỗ trút.

Thấy cháu gái khóc lóc.

Bà trở tay đẩy mạnh vào vai nó.

“Khóc cái gì mà khóc!”

“Ngoài khóc ra mày còn biết làm gì nữa!”

“Mẹ mày bỏ mày từ lâu rồi!”

“Nó theo đàn ông khác chạy mất rồi!”

“Nó không cần cái thứ vướng víu như mày nữa!”

Triệu Giai Giai ngã xuống đất.

Trán đập vào cạnh bàn.

Lập tức sưng lên một cục lớn.

Con bé hoàn toàn suy sụp.

“Bà nội xấu!”

“Bố cũng xấu!”

“Mọi người đều xấu!”

“Con muốn mẹ nuôi!”

“Mẹ nuôi đối xử với con tốt nhất!”

“Mẹ nuôi mua đồ chơi cho con!”

Nghe đến hai chữ “mẹ nuôi”, Triệu Cường như bị sét đánh.

Anh ta ngã phịch xuống đất.

Lưng tựa vào tường nhà vệ sinh.

Máu từ cánh tay chảy xuống.

Đọng thành một vũng nhỏ trên nền gạch.

Vương Tú Lan vẫn đang chửi.

Triệu Giai Giai vẫn đang khóc.

Trong nhà tràn ngập mùi máu tanh, mùi mồ hôi và mùi ẩm mốc lâu ngày không dọn dẹp.

← → Phím mũi tên để chuyển chương