Chương 2
Chúng Ta, Đã Không Còn Là Chúng Ta
"A!"
Tô Cảnh thấy tôi bị đánh, ánh mắt lạnh đi, vung tay tát mạnh lên mặt Bùi Uyên:
"Một con giáp thứ mười ba mà dám ra tay với chị tôi?"
Bùi Uyên ngã xuống đất, ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ mà khóc lóc thảm thương.
Tôi thở dài, cúi người định đỡ cô ta dậy, nhưng giây sau đã bị một bàn tay xương xẩu đẩy mạnh ra.
Khuôn mặt lạnh lùng của Thẩm Yến thoáng hiện vẻ hoảng loạn, anh ta cẩn thận vuốt ve má sưng của Bùi Uyên, trong mắt đầy xót xa, chỉ để lại cho tôi một cái nhìn nghiêng sắc bén và lạnh lẽo.
Bùi Uyên khóc òa lao vào lòng anh, chỉ tay vào Tô Cảnh, giọng yếu ớt:
"Thẩm Yến! Anh ta dám đánh em!"
Thẩm Yến xoay người, ánh mắt lạnh lùng quét qua tôi, dừng lại trên người Tô Cảnh, sắc bén như băng.
Tô Cảnh cau mày:
"Anh rể, em ra tay vì cô ta mắng chị em..."
Còn chưa nói hết câu, Thẩm Yến đã tung một cú đấm khiến Tô Cảnh ngã nhào xuống đất, khóe miệng bật máu.
Cú đấm rất mạnh, Tô Cảnh lộ rõ vẻ đau đớn, tôi kinh hãi, vội đỡ em trai dậy, ngước mắt run rẩy nhìn Thẩm Yến:
"Thẩm Yến, Tô Cảnh không cố ý đâu..."
Thẩm Yến lạnh lùng cúi mắt, nhìn tôi từ trên cao, trong mắt đầy khinh thường:
"Tô Vận, ai cho cô lá gan dám động đến người của tôi?"
Cơn đau âm ỉ lan khắp lồng ngực tôi như kim châm, khiến tôi khó thở.
Trên mặt tôi còn vết tát, Thẩm Yến rõ ràng biết là Bùi Uyên ra tay trước, vậy mà vẫn đứng về phía cô ta.
Không để tôi kịp nói lời nào, Thẩm Yến ôm Bùi Uyên rời đi, chỉ để lại một câu cảnh cáo lạnh lùng vô tình:
4
"Động đến cô ấy thêm một lần nữa, thì chuyện sẽ không đơn giản như vậy đâu."
Ba ngày sau khi Bùi Uyên khiêu khích tôi, Thẩm Yến – người đã lâu không về nhà cũ – đột ngột xuất hiện.
Mắt anh ta thâm quầng, đỏ ngầu, giọng khàn khàn, vừa bước vào đã bóp cổ tôi chất vấn:
"Bùi Uyên mất tích rồi, Tô Vận, có phải do cô làm không!"
Dì Vương bị dọa đến phát hoảng, thấy tôi bị bóp đến mặt mày trắng bệch, bèn dè dặt lên tiếng can:
"Thưa cậu chủ, phu nhân còn đang bệnh, cậu thả tay ra trước đã."
"Cút!"
Thẩm Yến lạnh lùng liếc qua, không chút nương tay.
Tôi cố gắng gỡ tay anh ta, ho khan vài tiếng, cố sức nói:
"Không phải tôi! Thẩm Yến, anh điên rồi sao!"
Thẩm Yến buông tay, lạnh lùng đẩy tôi ra, ánh mắt sắc như dao, nhìn tôi vài giây rồi nói bằng giọng khinh thường:
"Tốt nhất là không liên quan đến cô."
Ánh mắt anh ta như dao cắt vào khuôn mặt trắng bệch của tôi:
"Nếu không, cô sẽ không muốn biết hậu quả đâu."
Tôi ôm lấy cổ, ngã xuống đất trong trạng thái yếu ớt, cơn đau ở tim từng đợt từng đợt dâng lên khiến tôi nghẹt thở.
Trước đây sức khỏe tôi yếu, mỗi lần Thẩm Yến nói chuyện đều nhẹ nhàng dịu dàng. Còn giờ đây anh ta hận tôi đến tận xương tủy, sống chết của tôi chẳng còn nghĩa lý gì, trong mắt anh ta giờ chỉ có Bùi Uyên.
Tôi nghe từ thư ký của Thẩm Yến kể lại, hôm đó sau khi trở về, Bùi Uyên khóc lóc đòi anh ta phải ly hôn với tôi, nhưng Thẩm Yến sao có thể đồng ý được.
Cô ta làm ầm lên cả đêm, hôm sau thì bỏ nhà đi. Thẩm Yến tưởng cô ta giận dỗi nên không để tâm, cho đến hôm nay – ngày thứ ba – mới phát hiện không thể liên lạc được nữa.
Anh ta đi kiểm tra camera quanh khu dân cư, cuối cùng chỉ tìm được đoạn ghi hình Bùi Uyên rẽ vào một con hẻm gần trường cấp ba Vân Thành.
Con hẻm đó tối tăm, không có camera giám sát, là nơi tụ tập của đám du côn – không lạ gì khi Thẩm Yến lại lo lắng đến thế.
Nghe nói anh ta gần như phát điên, suốt ngày đêm ở đồn cảnh sát tìm manh mối, thậm chí còn cầu xin cả ông nội Thẩm.
Thấy cháu trai khổ sở, ông nội Thẩm không chịu nổi, đích thân tìm đến bạn cũ trong quân đội, cuối cùng cũng lần ra dấu vết của Bùi Uyên trong một nhà kho bị bỏ hoang.
Khi được tìm thấy, Bùi Uyên vẫn còn hôn mê, trên người đầy vết thương, quần áo rách tả tơi, mặt sưng tấy không giảm mà còn nặng thêm, cả người vô cùng thê thảm, cơ thể vốn yếu ớt lại càng thêm mỏng manh.
Vì không yên tâm để Thẩm Yến đi một mình, ông nội Thẩm bảo tôi đi cùng anh ta.
Khi tôi đến nơi, vừa đúng lúc thấy Thẩm Yến nhẹ nhàng muốn bế Bùi Uyên lên, động tác của anh ta cẩn thận như đang nâng niu một món đồ dễ vỡ.
Khi chạm đến vết thương trên người cô ta, tôi thấy một giọt nước mắt của Thẩm Yến rơi xuống đất, anh ta nghẹn ngào gọi:
"Uyên Uyên, là anh không tốt."
Tôi nhắm mắt lại, trong lòng chỉ còn lại một mảnh tê tái.
Thẩm Yến là ai chứ? Là thiếu gia nhà họ Thẩm, người luôn kiêu ngạo và bất khả xâm phạm. Nhắc đến anh ta, ai cũng chỉ biết đến sự cao ngạo và quyền uy.
Vậy mà con người kiêu hãnh ấy cũng biết đau lòng, cũng biết rơi lệ.
Khi còn trẻ, lúc tôi và Thẩm Yến còn yêu nhau sâu đậm, cũng chưa từng thấy anh ta rơi nước mắt.
Ngay cả ngày tôi chủ động nói chia tay, dù đôi mắt anh ta đỏ hoe nhưng anh ta vẫn không rơi một giọt nước mắt. Kể từ giây phút ấy, anh ta bắt đầu hận tôi thấu xương.
5
Bùi Uyên được đưa đến bệnh viện, Thẩm Yến không rời nửa bước, hoàn toàn không dành cho tôi lấy một ánh mắt, như thể tôi chưa từng tồn tại.
Bùi Uyên nhanh chóng tỉnh lại, Thẩm Yến nhẹ nhàng ôm lấy cô ta, dịu giọng nói: "Uyên Uyên, đừng sợ, anh ở đây. Em nói cho anh biết, là ai đã làm chuyện này."
Bùi Uyên ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng nhìn về phía tôi, ánh mắt đầy bướng bỉnh, nhưng lời cô ta nói ra khiến tôi hoàn toàn sững sờ.
"Chị Tô Vận, em biết chị hận em vì đã cướp anh Thẩm Yến, nhưng dù chị có sai Tô Cảnh hành hạ em thế nào, em cũng sẽ không rời xa anh ấy."
Là Tô Cảnh đã bắt cóc Bùi Uyên?
Cảm giác như bị sét đánh ngang tai, tôi lắc đầu không tin nổi.
Thẩm Yến đột nhiên bật cười, nụ cười lạnh như băng. Anh nhìn tôi, từng chữ từng chữ rít ra:
"Tô Vận, tốt nhất cô nên cầu trời không phải do Tô Cảnh làm, nếu không, tôi sẽ hủy hoại nó."
Tô Cảnh bị người của Thẩm Yến đưa đến. Vẫn mặc nguyên đồng phục học sinh, nhìn đúng là một cậu bé trai trong sáng, vô tư.
Tôi không tin em mình vì bênh tôi mà dám nhốt người ta trong kho suốt một ngày một đêm như thế.
Nhưng tôi không ngờ, khi nhìn thấy Bùi Uyên đang nằm trên giường bệnh với gương mặt tái nhợt, Tô Cảnh lại hiếm khi im lặng, chỉ trầm giọng gật đầu:
"Anh rể, là em làm. Hôm đó cô ta đến nhà khiêu khích chị em, em chỉ muốn cảnh cáo cô ta một chút."
"Bịch!"
Chưa kịp nói hết câu, Thẩm Yến đã tung cú đá khiến Tô Cảnh ngã văng ra.
Thân hình anh căng chặt vì tức giận, ánh mắt sắc bén như dao, cú đá nhắm thẳng vào bụng Tô Cảnh, không chút lưu tình.
Thấy Thẩm Yến vẫn chưa nguôi giận, định đá thêm lần nữa, tôi vội lao đến chắn trước mặt em trai, nhắm mắt chuẩn bị chịu đòn thay.
Không ngờ Thẩm Yến lại khựng lại, trong mắt hiện lên cảm xúc tôi không thể đọc được, cuối cùng anh rút chân về.
Tôi bị anh dọa sợ, vội vã giải thích:
"Thẩm Yến, Tô Cảnh cũng là do anh nhìn nó lớn lên mà, anh biết rõ tính nó, nó không thể làm ra chuyện như vậy!"
Thẩm Yến sững người, ngồi phịch xuống ghế sofa, bình tĩnh rút ra một điếu thuốc, cố gắng kiềm chế.
Đúng lúc đó, trong phòng bệnh vang lên giọng nói yếu ớt của Bùi Uyên:
"Không thể làm ra chuyện đó sao? Không thể nhốt tôi trong nhà kho suốt một ngày một đêm? Không thể đấm đá tôi, không thể túm tóc bắt tôi xin lỗi chị ta?"