Chương 4
Chúng ta đã từng rất yêu nhau
Con bé lại kéo anh ta xem quyển truyện tranh mà nó đã giữ gìn rất lâu, cuối cùng mới yên tâm đi ngủ.
Từ phòng Tiểu Mãn bước ra, chúng tôi không hẹn mà cùng vào phòng khách.
Lần này là Lộ Dương mở lời trước.
“Niệm Niệm, có những chuyện anh thật sự không biết phải nói với em thế nào. Ngược lại, với người xa lạ như Giang Ninh, anh lại có thể trút được vài câu. Niệm Niệm, giữa anh và Giang Ninh thật sự không có gì cả. Em có thể coi quan hệ của bọn anh như một sự trao đổi tương đương. Anh giúp cô ấy, còn cô ấy là nơi để anh trút bỏ cảm xúc tiêu cực, chỉ vậy thôi. Niệm Niệm, anh không muốn mang những cảm xúc xấu về nhà, đem đến cho em. Anh luôn nghĩ, chỉ cần có thể trốn được nửa ngày yên bình, khi về đến nhà, anh vẫn là người chồng tốt của Tư Niệm.”
Đàn ông và phụ nữ dường như mãi mãi không cùng tần số.
Trước đây, tôi từng rất muốn nghe được suy nghĩ thật lòng của Lộ Dương, nhưng anh ta luôn keo kiệt lời nói, thậm chí còn cho rằng tôi quá nhạy cảm.
Nhưng giờ đây, khi anh ta bắt đầu bộc bạch, tôi lại thấy... ghê tởm.
“Lộ Dương, chúng ta đừng nói mấy chuyện này nữa có được không? Tôi hỏi anh, chuyện ly hôn tôi nói hôm trước, anh đã suy nghĩ thế nào rồi?”
Sự cứng đầu của tôi khiến Lộ Dương bắt đầu khó chịu.
“Tại sao em cứ nhất định đòi ly hôn? Em nói đi, anh sẽ thay đổi!”
Tôi cũng không hiểu nổi: “Tại sao anh lại không chịu ly hôn? Hôm nay chính tai anh nghe Giang Ninh nói rồi đấy, cô ta rõ ràng có ý như vậy. Chỉ cần bóc tách một lớp mỏng manh nữa thôi là mọi chuyện sẽ xảy ra. Cuộc sống hiện tại chẳng phải khiến anh thấy quá nhàm chán sao? Vậy thì ly hôn chẳng phải là lựa chọn hợp lý nhất à?”
Lời tôi nói quá thẳng thắn.
Trên mặt Lộ Dương hiếm khi hiện ra sự lúng túng.
Anh ta siết chặt nắm tay, tránh ánh mắt tôi, gằn giọng: “Anh chưa bao giờ nghĩ đến chuyện ly hôn!”
Tôi tựa lưng vào ghế.
“Vậy anh thật sự nên nghĩ cho kỹ! Giữa chúng ta còn rất nhiều ràng buộc. Hai bên gia đình, các dự án chung, những khoản đầu tư rối rắm, và quan trọng nhất là Tiểu Mãn. Nếu có thể chia tay trong hòa bình, thì đừng đợi đến lúc mọi chuyện bị xé toạc ra, sẽ rất khó coi. Tôi thật lòng khuyên anh, nếu định ngoại tình, thì ly hôn trước đi.”
“Anh đã nói, anh không muốn ly hôn, cũng sẽ không ngoại tình. Tại sao em không tin anh?”
Sự kiên nhẫn trong tôi dần cạn kiệt.
“Vậy anh nói đi, phải thế nào anh mới chịu ly hôn?”
Lộ Dương nghiến răng: “Anh không ly hôn!”
“Tại sao?”
“Vì anh yêu em!”
Câu nói bộc phát của Lộ Dương khiến tôi không chịu nổi, nhắm mắt lại.
Tôi cắn chặt răng.
“Anh đừng yêu tôi nữa, tôi xin anh đấy, đừng yêu tôi nữa!”
Tôi và Lộ Dương là thanh mai trúc mã, lớn lên bên nhau, từ đồng phục học sinh đến váy cưới. Chúng tôi là mối tình đầu của nhau, cũng là người duy nhất.
Suốt quãng đường đó, Lộ Dương từng nói “anh yêu em” vô số lần.
Lần đầu nghe thì tim đập rộn ràng.
Nghe thêm vài lần thì ngọt ngào ấm áp.
Cái cảm giác như thể nắm được cả thế giới từng khiến tôi say mê suốt một thời gian dài.
Cho đến khi Lộ Dương phá vỡ tất cả.
Trong một lần say rượu, anh ta nói với tôi rằng anh ta vẫn yêu tôi, nhưng không yêu Tiểu Mãn.
“Nếu không có em, thì Tiểu Mãn đối với anh mà nói, chẳng là gì cả!”
Đó là lời tình cảm sao?
Không, nó khiến tôi rùng mình.
Một người nếu đến cả con ruột của mình cũng không yêu, thì anh ta chỉ có thể yêu chính bản thân mình mà thôi.
“Lộ Dương, cuộc sống hiện tại đối với anh, ngoài chút nhàm chán, có phải vẫn rất dễ chịu đúng không? Tôi không bắt anh về sớm, không đòi hỏi anh bầu bạn, không kiểm tra hành tung, không can thiệp lịch trình. Anh nhẹ nhàng trở thành một người cha của đứa trẻ năm tuổi, có vợ có con, mà chẳng cần phải làm gì cả. Cho nên, sau khi làm ra bao nhiêu chuyện tồi tệ, anh vẫn có thể ngang nhiên nói không ly hôn — là vì anh đang là người được lợi, đúng không?”
“Lại thế nữa! Lại lôi chuyện cũ ra nữa!” – Lộ Dương nổi giận – “Chúng ta có thể chỉ nói chuyện hiện tại, đừng nhắc chuyện trước kia được không? Tư Niệm, như vậy thật sự rất mệt mỏi!”
Chỉ nói chuyện hiện tại à?
Được thôi!
“Anh có ý định ngoại tình đã là chuyện rõ ràng rồi, không phải Giang Ninh thì cũng sẽ là người khác. Mối quan hệ giữa anh và cô ta đã vượt qua giới hạn giữa nam và nữ bình thường. Tôi có lý do hợp lý để nghi ngờ: anh đã ngoại tình!”
“Anh không có!” – Lộ Dương gầm lên.
Tôi lạnh lùng cười: “Tôi không tin!”
“Vậy phải làm sao em mới tin?”
“Dù thế nào tôi cũng không tin!”
Lộ Dương trừng mắt nhìn tôi: “Tư Niệm, em đang vô lý quá đáng!”
Tôi gật đầu: “Thì sao chứ? Lộ Dương, một khi tôi đã nói muốn ly hôn, thì sẽ không tiếc bất cứ cái giá nào để ly hôn bằng được. Anh có thể coi lời tôi nói là một lời đe dọa!”
Lộ Dương không biểu lộ gì.
Tôi tiếp tục nói: “Hoặc để tôi nói rõ hơn — công ty của anh đang ở thời điểm then chốt chuẩn bị lên sàn. Anh có thể cân nhắc xem, giữa một vụ bê bối và một cuộc ly hôn trong hòa bình, cái nào gây tổn hại ít hơn?”
Khoảnh khắc đó, Lộ Dương im lặng.
Tôi đã nói hết những gì cần nói, còn lại là chờ xem anh ta chọn gì.
Dường như cả đêm đó anh ta không ngủ.
Nửa đêm tôi xuống lấy nước, vẫn thấy ánh sáng hắt ra từ khe cửa thư phòng.
Sáng hôm sau, chúng tôi cùng đưa Tiểu Mãn đến trường mẫu giáo.
Khi con bé đã đi vào trong, Lộ Dương quay sang nhìn tôi, nói: “Anh đồng ý.”
8
“Nếu đây là điều em muốn, vậy thì anh sẽ làm theo.”
Việc ly hôn giữa tôi và Lộ Dương diễn ra rất thuận lợi.
Mọi thứ đúng như tôi dự đoán — chỉ cần anh ta đồng ý, thì tất cả đều trở nên đơn giản.
Ban đầu, trong việc phân chia tài sản, tôi không có ý định chiếm lợi từ phía anh ta.
Nhưng anh ta lại đưa cho tôi hơn nửa số tài sản mình có.
Dường như anh ta nhận ra vẻ nghi hoặc trong mắt tôi.
Anh ta rít một hơi thuốc, lạnh nhạt nói: “Coi như là cho Tiểu Mãn.”
Tôi không từ chối, tôi nhận lấy.
Việc chúng tôi ly hôn không hề giấu ai.
Rất nhanh, cả hai bên cha mẹ đều biết chuyện.
Ban đầu, họ vô cùng tức giận.
Họ không hiểu vì sao, một cặp vợ chồng nhìn bề ngoài êm ấm như chúng tôi lại đi đến ly hôn.
Lộ Dương nhìn tôi một cái rồi mở miệng: “Tình cảm không còn hòa hợp.”
Ba tôi đập bàn: “Xác định không phải vì có người phụ nữ khác à?”
Cha mẹ Lộ Dương sửng sốt: “Người phụ nữ nào?”
Mẹ tôi lạnh mặt nói: “Cô gái mà nó nuôi trong căn biệt thự ở ngoại ô!”
“Cô ấy...!”
Đối mặt với sự thất vọng của cha mẹ, đối mặt với sự chất vấn từ gia đình tôi, Lộ Dương càng thêm phiền não.
“Giữa tôi và cô ta không có gì cả, tôi chỉ thấy cô ta đáng thương thôi, tin hay không tùy mọi người!”
Mẹ tôi nắm chặt tay tôi, ánh mắt lạnh băng nhìn anh ta: “Người ăn xin bên đường cũng đáng thương, sao không thấy anh đưa họ về nhà?”
Câu đó khiến Lộ Dương sững người tại chỗ.