Chương 6
Chúng Ta Không Còn Liên Quan
"Vậy thì đúng là xui cho bệnh viện thật."
Sau đó, tôi gọi bảo vệ đuổi cô ta khỏi khu chung cư, từ nay không cho phép vào nữa.
Nghe nói, trong bệnh viện cô ta không chịu nghe theo lời bác sĩ, ngốc nghếch như heo.
Cuối cùng, sau bao nỗ lực ngu xuẩn.
Cái chân bị nhiễm trùng, phải cắt bỏ.
Phần đời còn lại sẽ gắn liền với xe lăn.
Trước khi vào tù, Thẩm Mặc đã ký đơn ly hôn.
Anh ta cầm điện thoại, vừa bấm số của tôi, giọng đã nghẹn lại.
"Thính Thính... Hai năm nữa anh sẽ ra... Em đợi anh được không?"
"Đừng bỏ anh..."
Bạch Mộc lên tiếng:
"Chị đang tắm, đã chặn số chồng cũ rồi."
Bốp!
"Này, chơi điện thoại của tôi làm gì?"
Trong phòng chờ sân bay.
Tôi vừa từ nhà vệ sinh đi ra, Bạch Mộc cười cười, đặt điện thoại xuống.
"Thật sự không dẫn em theo sao, chị?"
Tôi lắc đầu.
"Em cứ sống cuộc đời của em đi."
Chuyến đi này.
Vừa là làm ăn, vừa là định cư.
Tôi một mình bước lên máy bay.
Sau một ngày một đêm.
Tôi đặt chân đến Bắc Âu.
Thành phố gần cực quang nhất.
Có hai bưu kiện được gửi đến.
Một chiếc váy cưới mà Thẩm Mặc đặt làm cho tôi từ Paris.
Bên trong có một tấm thiệp.
"Chúng ta có thể bắt đầu lại không? Thính Thính, anh sẽ mãi chờ em."
Còn một gói hàng lớn khác.
Bên trong là một chiếc mô tô.
Kèm theo một mẩu giấy:
"Làm phiền chị nhận giúp em cái này. Có vẻ em lại thành hàng xóm của chị rồi - Bạch Mộc."
Cực quang rực rỡ cả bầu trời.
Tôi nhìn về phía mặt hồ.
Chút lạnh lẽo cuối cùng trong lòng - cũng tan biến theo.