Chương 2
Cô bạn cùng phòng thích cướp bạn trai của người khác
Tôi chẳng thèm để ý đến cô ta, trực tiếp mở đoạn ghi âm mà Lý Hạo Thần vừa gửi đến.
6
“Cô nói xấu tôi thế nào nhỉ?” Tôi cười nhạt, mở đoạn ghi âm.
“Tôi thấy Tô Mạn Âm nhiều lần leo lên xe sang. người đàn ông đó lớn tuổi đến mức làm cha cô ta được rồi.”
“Anh à, loại rác rưởi như vậy, anh còn cần không?
“Tô Mạn Âm xinh đẹp thế kia,có vài gã tình nhân cũng là bình thường. Không như em, chỉ có mình anh là duy nhất.”
Tôi nghe xong, không nhịn được cười.
Người đàn ông lái xe sang kia đúng là bố tôi. Ông ấy không yên tâm để ai khác đón tôi, việc này từ lâu đã thành thói quen. Với tôi, ông luôn đích thân chăm sóc.
Chuyện Trần Tư Kỳ chuyên cướp bạn trai người khác, tiếng xấu đã lan xa khắp nơi.
Lý Hạo Thần biết rõ điều này, nhưng vì muốn lợi dụng cô ta nên cứ hùa theo như một thằng ngốc.
Lúc này, Trần Tư Kỳ cuống cuồng lắc đầu, cố gắng biện minh: “Âm Âm, là Lý Hạo Thần bảo mình nói thế! Cậu với mình thân nhau thế kia, sao mình có thể nói xấu cậu được?”
Tới mức này rồi mà cô ta vẫn cố cãi cùn.
Tôi nhìn cô ta, giọng lạnh lùng: “Những bằng chứng này đủ để kiện cô tội phỉ báng rồi. Để cô vào đó vài năm, học lại cách làm người đàng hoàng. Biết đâu lúc ra, cô lại cảm ơn tôi.”
Thực ra, mấy bằng chứng này không đủ sức nặng để làm lớn chuyện, nhưng cũng đủ để dọa cô ta.
“Bịch!” – Trần Tư Kỳ quỳ rạp xuống trước mặt tôi.
“Âm Âm, xin cậu tha cho mình đi! Mình vẫn còn đi học, mình thực sự biết lỗi rồi.
“Nếu cậu bỏ qua cho mình, mình sẽ nói cho cậu một bí mật. Một bí mật rất quan trọng đối với cậu!”
7
Không ngờ, lời cô ta nói lại khơi gợi chút tò mò trong tôi.
“Cô nói đi, tôi nghe đây.”
Trần Tư Kỳ liếc nhìn Lý Hạo Thần, rồi do dự: “Nếu bí mật này hữu ích, cậu phải hứa sẽ tha cho mình. Nhưng... hắn ở đây, nghe được cũng không hay lắm.”
Tôi lạnh lùng đáp: “Không sao, cứ nói đi.”
Dù vậy, cô ta vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, ghé sát tai tôi, thì thầm:
“Âm Âm, mình không cố tình nhắm vào cậu đâu. Là có người nhờ mình cướp bạn trai cậu, mình chỉ tiện tay làm thôi.
“Dù gì thì Lý Hạo Thần cũng được cái nhìn tạm ổn, lại có tiền cầm. Mình không thể từ chối được.”
Chỉ thế thôi à?
Tôi còn tưởng sẽ là một bí mật động trời nào đó!
Nhìn thấy tôi tỏ vẻ bình tĩnh, Trần Tư Kỳ sốt sắng: “Thế nào? Tha cho mình được không? Mình có thể nói cho cậu biết người đó là ai.”
Tôi lắc đầu. Nghe đến nửa câu, tôi đã đoán ra rồi. Kẻ đó chẳng phải lần đầu làm chuyện này.”
Mặt Trần Tư Kỳ cứng đờ: “Cậu không tò mò sao? Đây là một bí mật rất quan trọng, cậu không muốn biết à?”
Tôi nhún vai, tiếp tục lắc đầu: “Không quan trọng. Dù sao thì tội phỉ báng của cô cũng không thoát được đâu.”
Trần Tư Kỳ sụp đổ, gần như muốn gào lên.
Trong khi đó, Lý Hạo Thần lén lút rón rén đi về phía cửa, rõ ràng định chuồn.
Tôi hừ lạnh: “Đứng lại! Nếu không đừng trách tôi không nể tình. Đang rảnh rỗi, hai người cứ tiếp tục đánh đi!”
Lý Hạo Thần ôm lấy khuôn mặt sưng đỏ, lí nhí: “Âm Âm, em có thể nghĩ từ góc độ của anh được không? Là Trần Tư Kỳ cố ý dụ dỗ anh trước. Anh là đàn ông, làm sao mà kiềm chế được? Anh chỉ phạm phải sai lầm mà người đàn ông nào cũng từng phạm thôi.”
Ha! Cái cớ này nghe mà buồn nôn thật đấy.
8
Không ngờ Lý Hạo Thần lại có thể thốt ra những lời trơ trẽn như vậy.
Trần Tư Kỳ nghe xong không chịu nổi, lao vào đánh hắn túi bụi.
“Phì! Rõ ràng là anh chủ động trước, cũng chính anh đề nghị đi khách sạn!”
Lý Hạo Thần giữ chặt tay Trần Tư Kỳ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn cô ta: “Tôi nhịn cô đủ rồi, đừng ép tôi ra tay. Tôi không đánh lại Âm Âm, nhưng xử lý cô thì dễ như chơi.”
Quả thật, nếu không có sức mạnh hay kỹ năng đặc biệt, phụ nữ rất khó đánh thắng đàn ông.
Nhưng Trần Tư Kỳ đang hăng máu, hoàn toàn không nghe thấy lời hắn nói.
Cô ta cho rằng, có tôi ở đây, Lý Hạo Thần sẽ không dám phản kháng.
Đáng tiếc, thứ tôi muốn thấy nhất chính là cảnh hai người họ cắn xé nhau.
“Chát!” – Một cái tát nảy lửa của Lý Hạo Thần giáng thẳng vào mặt Trần Tư Kỳ.
“Cô đánh nghiện rồi đúng không? Tôi nói rồi, đừng chọc tôi!”
Nói xong, hắn lại vung tay, giáng thêm mấy cái tát liên tiếp.
“Tôi không đánh được Âm Âm, nhưng xử lý cô thì thừa sức.”
Trần Tư Kỳ bị đánh đến ngơ ngác. Khi cô ta hoàn hồn lại, cả hai đã lao vào nhau, giằng co không ngừng.
Tôi thản nhiên ngồi bên cạnh, lấy điện thoại quay video. Đánh nhau đến mức này rồi, mà sau này vẫn phải ở bên nhau mỗi ngày, nghĩ thôi đã thấy vui.
Ban đầu, cả hai người họ còn chưa ra tay quá nặng. Nhưng càng đánh, họ càng nổi điên, đến mức đỏ cả mắt.
Chưa được bao lâu, hai cô bạn cùng phòng khác quay trở lại.
Thấy cảnh tượng hai người đang quấn lấy nhau, đánh đấm không ngừng, họ sững sờ vài giây, sau đó quay sang hỏi tôi:
“Âm Âm, họ làm sao thế này? Sao lại có đàn ông trong ký túc xá? Hắn chẳng phải là bạn trai cậu sao?”
9
Ngay khi thấy có người bước vào, hai người đang đánh nhau liền vội vàng tách ra.
Trần Tư Kỳ lau máu ở khóe miệng, cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không sao, không sao, bọn mình chỉ đùa chút thôi mà.”
Lý Hạo Thần thì trông đáng thương hết sức, quay sang tôi khẩn cầu: “Âm Âm, anh về được không?”
Làm sao được chứ? Kịch hay chỉ vừa mới bắt đầu thôi mà.
Tôi chỉ tay về phía hai người họ, cất giọng như đang cân nhắc: “Tôi vừa bắt quả tang hai người này lén lút sau lưng tôi. Các cậu nói xem, tôi nên xử lý thế nào đây?”
Tôi làm ra vẻ khó xử, nhìn bọn họ một cách đắn đo: “Một người là bạn cùng phòng của tôi, một người là bạn trai của tôi. Nếu làm lớn chuyện, người ta sẽ nói tôi nhỏ mọn. Nhưng nếu không làm gì, chắc chắn họ sẽ nghĩ tôi dễ bị bắt nạt.”
Trần Tư Kỳ vội vã xua tay, khuôn mặt cố cười lấy lòng. Nếu không phải có hai người kia ở đây, chắc cô ta đã quỳ xuống rồi.
“Âm Âm, anh thật sự biết sai rồi! Là người khác bảo mình làm vậy, mình cũng đâu muốn đâu.”
Lý Hạo Thần liền hùa theo: “Âm Âm, chỉ cần em chịu tha thứ, cả đời này anh chỉ yêu mình em. Anh đảm bảo, sẽ không bao giờ phụ lòng em nữa.”
Phì! Đồ rác rưởi, lấy đâu ra can đảm nói những lời này?
Đàn ông đã sai một lần thì chắc chắn sẽ có lần thứ hai, thứ ba, vô số lần nữa.
Cô bạn cùng phòng, Lưu Dật Đình, ngạc nhiên kêu lên: “Không thể nào!
Lý Hạo Thần chẳng phải ngay từ đầu năm học đã kiên trì theo đuổi cậu sao? Còn nói không yêu ai ngoài cậu nữa mà? Mới quen nhau được bao lâu, mà giờ đã dính với Trần Tư Kỳ rồi?”
Đúng vậy, tôi cũng không ngờ mọi chuyện xảy ra nhanh như thế.
Thật ra, tôi đã điều tra rồi. Trong thời gian theo đuổi tôi, Lý Hạo Thần vẫn duy trì vài mối quan hệ “giường chiếu” bên ngoài. Hắn vốn dĩ chẳng phải loại tử tế gì.
Nếu là người tử tế, tôi đã không cố ý “tặng” hắn cho Trần Tư Kỳ.
Lý Hạo Thần lắc đầu phản bác: “Anh thật sự chỉ muốn để mọi người thấy rõ bộ mặt thật của Trần Tư Kỳ thôi! Cô ta chuyên đi cướp bạn trai người khác, sau này các em nên tránh xa cô ta ra.”
10
Hai cô bạn cùng phòng chớp chớp mắt, đồng thanh: “Bọn tớ biết mà!”
Những việc Trần Tư Kỳ làm, nhiều người đều biết rõ. Cô ta chỉ chuyên cướp bạn trai của các cô gái xinh đẹp, hoặc nhắm vào những anh chàng đẹp trai.
Tôi liếc nhìn hai cô bạn, khẽ nhếch môi nở một nụ cười: “Mở cửa ra đi, để bọn họ xin lỗi trước mặt mọi người.”
Tôi quay đầu nhìn thẳng vào Trần Tư Kỳ: “Bao giờ cô chuyển ra khỏi ký túc xá? Tôi không muốn nhìn thấy cô nữa, bẩn lắm. Với cái đời sống bê bối của cô, lỡ có bệnh truyền nhiễm thì phiền phức lắm.”
Vừa dứt lời, không biết Lý Hạo Thần nghĩ đến chuyện gì mà mặt hắn lập tức tái mét.
Nhưng Trần Tư Kỳ lại không chịu.
Tôi không kiên nhẫn, vung tay tát thẳng vào mặt cô ta: “Không dọn đi thì đừng trách tôi không khách sáo. Dù sao tâm trạng tôi đang tệ, tôi thích đánh người cho khuây khỏa.”
Cô ta ôm má, ánh mắt ngập tràn căm hận, nghiến răng gằn từng chữ:
“Tô Mạn Âm, đừng ép tôi! Tôi đã nói rồi, là người khác bảo tôi cướp bạn trai của cậu. Hắn vốn chẳng phải thứ tốt đẹp gì, cậu nên cảm ơn tôi mới đúng!”
May mà tôi không có chút tình cảm nào với Lý Hạo Thần, nếu không chắc tức đến phát điên.
Cô ta cướp người của tôi, giờ còn tự nhận là làm điều tốt cho tôi? Đúng là biết bịa chuyện thật.
Tôi còn chưa kịp nói gì, Lý Hạo Thần đã giáng một cái tát vào mặt Trần Tư Kỳ.
“Trần Tư Kỳ, cô cũng chẳng phải thứ gì tốt đẹp! Hôm đó, tôi ngửi thấy mùi tanh hôi, còn sờ thấy mấy cái mụn. Cô bảo là bị nóng trong người. Giờ thì khai thật đi, cô có bệnh gì không?”
Ngay lập tức, ngoài cửa đã tụ tập một đám người hóng chuyện. Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào Trần Tư Kỳ.
11
Tôi chợt nhớ ra, Lý Hạo Thần keo kiệt đến mức ngay cả bao cao su cũng không chịu mua.
Trời đất ơi!
Mặt Trần Tư Kỳ lập tức đỏ bừng, cô ta lắp bắp: “Ai mà chẳng là phụ nữ, thỉnh thoảng bị bệnh phụ khoa thì có gì ghê gớm đâu chứ?”
Tôi giơ ngón cái, cười mỉa: “Đúng là hết nước chấm. Sống bừa bãi rồi quay lại trách người ta làm quá.”