Chương 2
Có Một Tia Sáng
Thấy cha mẹ Trương và ba tôi đã bắt đầu bàn bạc ngày cưới giữa tôi và Trương Sở Dương, tôi chỉ cảm thấy buồn cười.
Mẹ tôi còn đang ở công ty chưa về, họ cứ thế công khai không thèm để ý đến bà.
Tôi liếc sang Tô Nhược, thấy ánh mắt chị ta cứ dán chặt lên người Trương Sở Dương.
Trương Sở Dương, người thường tan chảy trước nụ cười của Tô Nhược, giờ lại ngồi thẳng lưng, hoàn toàn phớt lờ ánh mắt ám hiệu của chị ta.
Chậc!
Trước lợi ích, tình yêu của họ chẳng đáng là gì.
"Chi bằng định vào tháng sau đi, tranh thủ tổ chức hôn lễ trước khi Hàn Hàn nhập học."
"Tôi thấy được đó."
Cha mẹ Trương và ba tôi nhanh chóng đồng ý, tôi liền lên tiếng:
"Chú, dì, con cũng rất muốn gả cho Sở Dương. Nhưng mà..."
Nói đến đây, tôi quay sang nhìn Tô Nhược bằng ánh mắt đầy trách móc, giọng nói như sắp khóc:
"Nhưng mà chị ấy... lại lén lút dụ dỗ Sở Dương sau lưng con, còn mang thai con của anh ấy nữa!"
Lời tôi nói khiến mọi người trong phòng sững sờ.
"Hàn Hàn, có phải con nhầm lẫn không? Dù gì nó cũng là chị họ của con mà!"
"Con cũng muốn mình nhầm lẫn lắm. Nhưng đây là điều mà chị ấy vừa nói với con lúc nãy."
Lúc này, những giọt thuốc nhỏ mắt tôi đã nhỏ trước đó cuối cùng phát huy tác dụng.
Nước mắt "tách, tách" rơi xuống.
Tôi cúi đầu giả vờ khóc, nhưng ánh mắt lại lén quan sát phản ứng của Tô Nhược.
Nhà họ Tô có ba anh em, chỉ có ba tôi là đỗ đại học, cưới được mẹ tôi.
Dựa vào thế lực nhà mẹ, ông thành lập tập đoàn Tô thị. Nhưng quyền lực thực sự trong tay mẹ tôi, còn ba tôi chỉ là tổng giám đốc trên danh nghĩa.
Còn hai nhà của các chú tôi, dù được ba tôi âm thầm giúp đỡ, cuộc sống khá hơn nhiều, nhưng so với nhà tôi thì không thể so bì.
Tô Nhược từ nhỏ đã ghen tị với tôi.
Tôi đã nói rõ ràng như vậy, nếu Tô Nhược không biết nắm lấy cơ hội gả vào nhà giàu, tôi thật sự sẽ coi thường chị ta.
May thay, lần này chị ta không khiến tôi thất vọng.
Bị mọi người nhìn chằm chằm, Tô Nhược quỳ sụp xuống trước mặt cha mẹ Trương: "Chú, dì, con và Sở Dương thật lòng yêu nhau mà!"
Cha mẹ Trương còn chưa kịp phản ứng, Trương Sở Dương đã nóng nảy đứng bật dậy:
"Rõ ràng tôi đã dùng biện pháp an toàn, làm sao cô có thể mang thai được!"
Một câu nói, lập tức xác nhận sự thật!
"Sở Dương, em cũng không biết tại sao lại như vậy. Anh chẳng phải đã nói anh không hề thích Tô Hàn Hàn, nói cô ấy cứng nhắc, nhạt nhẽo, sớm muộn cũng sẽ hủy hôn ước để đến với em sao? Anh còn nói..."
"Im ngay!"
Quá cuống, Trương Sở Dương vung tay tát thẳng vào mặt Tô Nhược.
Ngay sau đó, cha Trương tức giận đạp một cú vào bụng Trương Sở Dương:
"Thằng khốn nạn này, mày làm mất mặt nhà họ Trương chúng ta!"
"Sao ông lại đánh con trai chứ?!" Mẹ Trương không nhịn được, quay sang quát cha Trương: "Tôi thấy rõ ràng là con tiện nhân Tô Nhược này quyến rũ con trai tôi! Có đánh thì đánh nó!"
Mẹ Trương túm lấy tóc Tô Nhược, kéo chị ta ngã xuống đất.
Ba tôi vội lao đến can ngăn.
Nhưng mẹ Trương quá giận dữ, ngay cả ba tôi cũng bị bà ta cào cấu.
Sợ bị cào trúng mặt, ba tôi lùi lại một bước, để mặc Tô Nhược bị mẹ Trương ghì xuống sàn, đập đầu xuống nền nhà.
Không tránh được, Tô Nhược đột nhiên ôm bụng kêu lên:
"Đứa bé! Đứa bé của tôi..."
Một vệt đỏ lan ra từ chân Tô Nhược, thấm dần xuống sàn nhà.
Sợ dính đến án mạng, mẹ Trương vội dừng tay, bấm số gọi 120".
Nửa giờ sau, Tô Nhược được đưa lên xe cấp cứu.
Cha mẹ Trương, Trương Sở Dương và ba tôi luống cuống đi theo sau.
Tôi ngồi trên ghế sofa trong phòng khách, nhìn mấy bóng người rời đi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Đúng lúc này, một ánh mắt u ám lướt qua tôi.
Là ba tôi.
Ông quay đầu lại, vừa vặn bắt gặp nụ cười trên gương mặt tôi.
Tôi vô thức thu lại nụ cười, nhưng ngay sau đó, tôi nhận ra mình đã không còn là cô gái yếu đuối, nhu nhược của kiếp trước, bị ông chèn ép đến không dám phản kháng nữa.
Tôi ngẩng đầu lên, cười khiêu khích với ông.
Lần đầu tiên nhìn thấy ánh mắt thách thức của tôi, ba tôi tức giận bừng bừng, như muốn quay lại tính sổ.
Nhưng xe cấp cứu bên ngoài không chờ được, ông đành phải bước lên xe rời đi.
Xe cấp cứu vừa đi, mẹ tôi trở về.
Bà mặc bộ vest công sở ôm sát, tóc búi gọn gàng. Dù đã ngoài bốn mươi và nơi khóe mắt đã xuất hiện nếp nhăn, bà vẫn toát lên vẻ đẹp mặn mà, quyến rũ.
Nhưng mái tóc hơi rối của bà cho thấy rõ bà đã vội vàng quay về.
"Hàn Hàn, dì nói với mẹ là có chuyện xảy ra, rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Bận rộn với công việc, giọng bà có chút lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại tràn ngập sự quan tâm.
Thật tiếc, kiếp trước tôi đã không nhận ra điều đó.
Khi đó, tôi chưa từng nghĩ rằng mẹ làm việc chăm chỉ như vậy là vì tôi. Tôi chỉ luôn cảm thấy bà chỉ biết cắm đầu kiếm tiền, không hề yêu thương tôi.
Tôi nổi loạn từ nhỏ, luôn thích đối nghịch với mẹ.
Thậm chí, khi mẹ từ bỏ Tô thị, đòi ly hôn với ba tôi, và điều kiện duy nhất là muốn đưa tôi đi, tôi vì không cam lòng thua Tô Nhược mà quyết tâm ở lại với ba.
Cuối cùng, mẹ rời đi với hai bàn tay trắng, không mang theo thứ gì, ra nước ngoài xây dựng cuộc sống mới.
Nghĩ đến đây, sống mũi tôi cay xè.
Kiếp trước, tôi và mẹ rất ít khi gần gũi. Kể từ khi trọng sinh, quan hệ giữa chúng tôi đã trở nên thân thiết hơn nhiều. Nhưng so với những cặp mẹ con thông thường, giữa chúng tôi vẫn tồn tại một khoảng cách vô hình.
Cơ thể mẹ tôi thoáng khựng lại khi tôi ôm bà, nhưng sau đó bà dần thả lỏng, vụng về vỗ nhẹ lưng tôi:
"Hàn Hàn, con bị ấm ức đúng không?"
"Vâng." Tôi gật đầu, kể lại toàn bộ những chuyện xảy ra hôm nay.
"Trương Sở Dương và Tô Nhược lại dám lén lút qua lại, còn có cả con riêng!"
"Thật quá đáng!" Mẹ tôi tức giận ra mặt: "Mẹ phải tìm bọn họ tính sổ! Hôm nay nhà họ Trương và gia đình anh cả, nhất định phải cho mẹ một lời giải thích!"
Nói xong, mẹ tôi kéo tôi ra cửa, tự mình lái xe đưa tôi đến bệnh viện.
Khi chúng tôi đến nơi, Tô Nhược đang yếu ớt nằm trên giường bệnh. Trong phòng bệnh, cha mẹ Trương, Trương Sở Dương và ba tôi đều có mặt.
Ba người kia đều mang vẻ mặt khó chịu, chỉ có ba tôi là đang ân cần hỏi han Tô Nhược:
"Nhược Nhược, có đau không? Có đói không? Nếu thấy khó chịu thì cứ nói với chú!"
"Đứa bé của tôi..." Tô Nhược đặt tay lên bụng, nước mắt giàn giụa.
Giọng ba tôi càng thêm dịu dàng: "Không sao đâu, đứa bé vẫn ổn. Cháu chỉ cần dưỡng sức, mấy chuyện khác cứ để chú lo."
"Cảm ơn chú."
"Hừ!" Mẹ tôi không chịu nổi nữa, trực tiếp đẩy cửa phòng bệnh, lạnh lùng mỉa mai:
"Ông quan tâm Hàn Hàn cũng không chu đáo như thế nhỉ. Không biết còn tưởng Tô Nhược không phải cháu ông, mà là con riêng của ông ấy chứ!"
Mẹ tôi đúng là phiên bản miệng lưỡi của tôi, nói thay tất cả những gì tôi muốn nói.
Không ngoài dự đoán, ba tôi giận tím mặt.
Một người chẳng mấy tài giỏi trong công việc như ông, lại đặc biệt thích thể hiện uy quyền bằng cách lớn tiếng với mẹ tôi:
"Trịnh Vận Như, cô nói linh tinh cái gì vậy hả?"
Cảnh này tôi đã thấy quá nhiều lần.
Nhưng lần này, tôi lại bắt gặp một nét thoáng chột dạ trên khuôn mặt ba điều mà trước đây tôi chưa từng nhận ra.
Tôi nhìn ba, rồi lại liếc sang Tô Nhược đang nằm trên giường bệnh.
Một suy nghĩ táo bạo chợt lóe lên trong đầu tôi...
"Tôi nói linh tinh? Tô Nhược ngay cả vị hôn phu của Hàn Hàn cũng dám cướp, không biết xấu hổ. Ông còn bênh vực nó? Ông có còn coi mẹ con tôi ra gì không?"
"Tô Nhược còn nhỏ, không hiểu chuyện. Với lại nó đâu phải người ngoài, nó là cháu tôi!"
Thấy hai người sắp sửa nổ ra một trận cãi vã kịch liệt, tôi vội nắm tay mẹ, nhẹ giọng: "Mẹ."
Mẹ tôi như sực tỉnh, hít sâu một hơi, tạm thời nén lại cơn giận với ba. Bà chuyển ánh mắt sang cha mẹ Trương.
Cha mẹ Trương, từ nãy giờ vẫn đang ngồi xem kịch, lập tức căng thẳng khi bị mẹ tôi nhìn tới.
"Thông gia, chuyện này..."
"Đừng gọi tôi là thông gia nữa. Con trai nhà ông bà đã không biết giữ chừng mực, hôn sự này coi như bỏ!"
Cha mẹ Trương còn chưa kịp phản ứng, ba tôi đã nóng nảy chen vào:
"Bỏ thì tiếc quá, hay là để Tô Nhược thay Hàn Hàn gả cho Sở Dương đi?"
"Không đời nào!" Mẹ Trương trừng mắt. "Hàn Hàn thi đỗ Thanh Hoa, còn Tô Nhược? Chẳng biết đang học ở trường làng nào. Đã thế còn là dân quê, nhà họ Trương chúng tôi không chấp nhận một cô con dâu như vậy!"
"Theo tôi, tốt nhất là Tô Nhược nên bỏ đứa bé, rồi cút về quê. Chuyện này xem như chưa từng xảy ra. Không thể để một đứa con gái không ra gì làm ảnh hưởng đến quan hệ giữa hai nhà, đúng không, thông gia?" Mẹ Trương quay sang nhìn mẹ tôi.
Mẹ tôi liếc ba tôi, khuôn mặt ông xanh mét như tàu lá chuối.