Chương 2
CUỘC HÔN NHÂN CHƯA KỊP NỞ HOA
“Ăn nhiều một chút.”
Trần Y Linh bên kia hơi khựng lại, nụ cười trên mặt dần dần tan biến.
Tôi bỗng thấy buồn cười.
Trong vở kịch tưởng như có ba người này, họ diễn xuất hết mình, chỉ có tôi – kẻ hề không đủ tư cách bước lên sân khấu – là đang lặng lẽ ngồi xem.
Sau vài vòng rượu, một nam sinh đầu hói đã ngà ngà say, cười toe toét nhìn Trần Y Linh:
“Y Linh, cậu sao lại càng ngày càng đẹp thế? Giờ có ai chưa? Nếu chưa, có muốn cân nhắc đến tớ không?”
Từ khóe mắt, tôi thấy người Kỷ Lê hơi cứng đờ lại.
Trần Y Linh cười: “Chưa, nhưng tớ thấy tụi mình không hợp lắm.”
“Sao lại không hợp?” Gã hói bị từ chối thì ngượng thành giận, bắt đầu ăn nói linh tinh, “Cậu đừng nói vẫn còn nghĩ tới Kỷ Lê, định giữ trinh tiết vì người ta đấy nhé?”
“Người ta lấy vợ rồi. Tớ nói cậu nghe, phụ nữ qua 25 là khó kiếm chồng lắm đấy, cậu tưởng mình còn là tiên nữ chắc?”
Nụ cười của Trần Y Linh bắt đầu gượng gạo: “Cậu say rồi.”
Một nữ sinh hóng chuyện liền lấy điện thoại ra: “Biết đâu hai người họ vẫn còn tình cảm với nhau, tớ từng thấy Kỷ Lê trả lời câu hỏi 'Kết hôn với người không yêu là cảm giác thế nào' trên Zhihu đấy.”
“Y Linh, tấm ảnh này là cậu với Kỷ Lê phải không? Tớ vẫn còn thấy nó trong vòng bạn bè của cậu đó!”
Nghe có tin nóng, cả đám bạn lập tức lôi điện thoại ra.
“Đâu? Ở đâu vậy?”
Ngay cả Trần Y Linh khi nhìn thấy câu trả lời đó, ánh mắt cũng trở nên phức tạp, khoé mắt hơi đỏ lên.
Kỷ Lê nhìn lại cô ta.
Tôi toàn thân lạnh toát, gần như không kìm được cơn run rẩy.
Trước mặt bao người, ai cũng biết, chồng tôi yêu một người phụ nữ khác.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi như bị lột trần rồi đem đi diễu phố, chỉ muốn lập tức đứng dậy bỏ chạy.
Rất lâu sau, Kỷ Lê cuối cùng cũng lên tiếng.
Giọng anh vẫn bình thường, nhưng nếu nghe kỹ sẽ nhận ra trong đó có chút run rẩy:
“Tôi viết linh tinh thôi, vợ chồng tôi vẫn ổn. Mọi người ăn cơm đi.”
Mọi người lục tục gật đầu cất điện thoại, nhưng suốt bữa ăn còn lại, tôi cảm thấy vô số ánh mắt cứ dán chặt vào chúng tôi.
Ánh mắt hướng về tôi chỉ toàn là thương hại và giễu cợt.
Có lẽ đây là bữa ăn khó nuốt nhất trong đời tôi.
Khi gần tan tiệc, Kỷ Lê để lại một câu “Anh đi vệ sinh” rồi đứng dậy rời đi.
Không lâu sau, Trần Y Linh cũng bước ra ngoài.
Nhiều người nhìn tôi với ánh mắt khó đoán.
Tôi chẳng còn cảm xúc gì nữa, chỉ có thể giả vờ như không có chuyện gì, cúi đầu tiếp tục ăn một cách máy móc.
Tan tiệc, mọi người lần lượt ra về.
Tôi đợi rất lâu mà không thấy Kỷ Lê quay lại, đành đứng dậy rời khỏi.
Nhưng khi đi ngang hành lang, tôi bỗng nghe thấy tiếng Trần Y Linh như đang khóc.
Tôi nép vào bóng tối nhìn ra.
Chỉ thấy Trần Y Linh ôm lấy Kỷ Lê từ phía sau, vừa khóc vừa nói:
“Nhưng rõ ràng trong lòng anh vẫn có em!”
Kỷ Lê nhíu mày: “Em nghĩ nhiều rồi, anh đã kết hôn rồi.”
Trần Y Linh rơi lệ nói:
“Vậy tại sao anh không dám quay đầu lại nhìn em?”
“Câu trả lời của anh trên Zhihu thì sao, Kỷ Lê, rõ ràng anh không yêu cô ấy!”
Cô ấy nức nở: “Em biết như vậy là sai, nhưng rõ ràng là tụi mình ở bên nhau trước mà.”
“Nếu không có cô ấy, có lẽ chúng ta đã sớm quay lại rồi... Kỷ Lê, em quay về là vì anh, trước đây là em không hiểu chuyện. Mình bắt đầu lại được không?”
Kỷ Lê đứng cứng đờ, vẻ mặt bị bóng tối che lấp, không nhìn rõ.
Rất lâu sau, anh dần dần quay lại, rồi ôm chầm lấy Trần Y Linh.
Hai người họ hôn nhau trong góc khuất, như muốn trút hết những cảm xúc bị đè nén suốt bao năm!
Còn tôi thì lặng lẽ đứng bên, để mặc trái tim bị xé nát thành từng mảnh.
Tôi không hiểu vì sao, rõ ràng là họ đang ôm hôn nhau, nhưng người bỏ chạy lại là tôi.
Chạy đến dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi đưa tay lên mặt mới phát hiện ra, không biết từ lúc nào, mặt tôi đã ướt đẫm và lạnh buốt.
Tối hôm đó, Kỷ Lê về rất muộn.
Anh dường như muốn giải thích điều gì đó, mở miệng vài lần nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.
Tôi mỉm cười như thường lệ: “Nghỉ ngơi trước đi, có gì để sau hãy nói.”
Anh nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, giãn đôi mày đang cau chặt ra. Khi tôi ôm chăn sang phòng khách ngủ, anh chỉ ngẩn ra một chút, cũng không ngăn cản.
Đêm khuya, tôi mở Zhihu.
Dưới câu trả lời của Kỷ Lê đã có thêm rất nhiều bình luận, chắc phần lớn là từ những người bạn cùng lớp vừa “ăn dưa” tối nay.
Còn câu trả lời của anh vẫn dừng lại ở dòng: “Không đâu, cô ấy không thể rời xa tôi.”
Bóng đêm ngoài cửa sổ lờ mờ phủ lên mọi thứ qua làn sương mỏng, rèm cửa mỏng nhẹ bị gió thổi phồng lên.
Tôi ngồi dậy, lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn từ ngăn kéo.
Dù những năm qua Kỷ Lê không yêu tôi, nhưng anh vẫn có thể coi là một người chồng tốt.
Lương, tiền thưởng, thu nhập của anh những năm qua đều giao hết cho tôi.
Thật ra suốt năm vừa rồi, anh bắt đầu có những thay đổi nhỏ.