Chương 5

Đứa Trẻ Xấu Xí

Chứ không nên mơ mộng chuyện tự lập kiếm tiền.

Tôi nhốt mình trong phòng suốt mấy ngày, bầu không khí căng thẳng trong nhà dần dịu đi.

Bố mẹ tìm tôi xin lỗi, nói rằng họ không nên đánh tôi.

Là những bậc phụ huynh "có học thức", họ từng mua nhiều sách dạy cách nuôi dạy con.

Họ hiểu rằng, cha mẹ không phải thánh nhân, cũng có lúc mắc sai lầm. Và nếu sai, họ cũng cần xin lỗi con cái.

Nhưng... nhân tiện, cũng phải tranh thủ giáo huấn tôi một trận.

Mẹ thao thao bất tuyệt giảng giải về việc ham hư vinh sẽ dẫn con người vào con đường không lối thoát.

Bố chủ động đề nghị tăng tiền sinh hoạt phí của tôi lên 1.500 tệ.

"Công ty của bố đúng là đang gặp khó khăn, nhưng cũng không thể để con làm mấy công việc như thế này!"

Nhưng ngay sau đó, ông lại nói thêm một câu:

"Tiểu Kha, con đã thấy chị con bao giờ làm chuyện như vậy chưa? Sao con không thể giống chị con một chút?"

Tôi siết chặt nắm tay.

Móng tay bấm vào da thịt, đau nhói.

Làm sao tôi có thể giống chị ấy được? Tôi không có khuôn mặt xinh đẹp như chị ấy, nên không thể nhận được tình yêu thương vô điều kiện của bố mẹ.

Tôi cố kìm nước mắt, nói: "Con hiểu rồi, sau này sẽ không làm bố mẹ phiền lòng nữa."

"Cô giáo phụ trách thông báo con phải về trường sớm, nên con sẽ đi trước."

Bố mẹ không nhận ra ẩn ý trong lời nói của tôi, chỉ dặn dò tôi về trường thì tập trung học hành.

Lúc thu dọn hành lý, tôi mang theo một chiếc hộp thiếc.

Bên trong là những món đồ lặt vặt - vỏ kẹo đẹp, bưu thiếp bạn bè tặng, và cả con dấu mà cô giáo dạy Văn yêu thích nhất từng tặng tôi.

Tôi đã gom góp chúng từ nhỏ đến lớn.

Chúng có vẻ chẳng đáng giá, nhưng với tôi, chúng là những báu vật quý giá nhất.

Tôi cẩn thận đặt chúng vào hành lý.

Cứ như thể, trong thâm tâm, tôi biết rằng - tôi sẽ không bao giờ trở về ngôi nhà này nữa.

9

Vừa đặt chân vào phòng ký túc trống trải, lòng tôi vẫn còn trĩu nặng.

Điện thoại rung lên - một đoạn video từ Tô Duyệt gửi đến.

Trong video, tôi nhìn thấy kẻ đã chụp lén mình.

Tô Hành Tri vặn tay hắn ra sau, ép hắn lộ mặt.

Còn Từ Mạn Dịch thì nhìn thẳng vào camera, nói: "Nhìn cho kỹ nhé," rồi giáng một cái bạt tai thật mạnh.

Vừa đánh, chị ấy vừa lớn tiếng mắng: "Mấy cô bé mới mười mấy tuổi ra ngoài kiếm tiền vất vả, mày có tư cách gì mà dám chụp lén họ hả?"

"Loại cặn bã như mày, lần sau còn để tao thấy, tao đánh lần nữa!"

Ở cuối video, Tô Duyệt - người đang cầm điện thoại quay - cũng lao tới đá một cú.

Sau đó, chị ấy gửi thêm một tin nhắn thoại.

"Đừng lo, Tiểu Kha. Hắn không dám làm gì em đâu. Bọn chị đã thay em dạy cho hắn một bài học rồi. Những kẻ bẩn thỉu như thế, ai cũng có quyền trừng trị."

Tôi sững sờ.

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Tôi gọi cho Tô Duyệt để hỏi rõ đầu đuôi, chị ấy lại có chút lúng túng.

"Hóa ra em không biết à?"

"Haizz, cũng tại thằng em chị, nghe nói gã đó dọa trả thù em, nên nó kể lại với Mạn Dịch. Mà em cũng biết đấy, tính Mạn Dịch nóng lắm, thấy chuyện bất bình là không nhịn được, thế là bọn chị cùng nhau..."

Tô Duyệt cười gượng: "Haha, thôi, dù sao cũng không có chuyện gì lớn. Nhưng mà này, đừng học theo bọn chị nhé, đánh người là không tốt đâu!"

Tôi cứ nghĩ sau chuyện này, tôi sẽ không còn khóc nữa.

Nhưng rõ ràng, tôi đã đánh giá quá cao bản thân mình.

Đặt điện thoại xuống, tôi bật khóc nức nở suốt cả buổi.

Khóc xong, tôi nghiêm túc nhắn tin lại cho Tô Duyệt.

"Cảm ơn chị."

"Em sẽ luôn nhớ chuyện này. Sau này, mỗi khi gặp khó khăn, em sẽ nhớ rằng mình có những người bạn luôn bên cạnh."

Tô Duyệt gửi lại một biểu tượng cười.

"Tiểu Kha, cố lên nhé."

Người ta nói rằng, ai cũng sẽ trải qua quãng thời gian khó khăn trong đời.

Nhưng tôi biết, mình không còn lý do gì để sợ hãi nữa.

Tôi tiếp tục làm thêm vào cuối tuần và các kỳ nghỉ, nhưng rút kinh nghiệm từ lần trước, tôi cẩn thận hơn trong việc chọn nơi làm việc.

Hầu hết thời gian, tôi sẽ chọn hình thức "chụp từ xa" - khách gửi quần áo đến, tôi tự chụp rồi gửi lại - dù thu nhập ít hơn nhưng an toàn hơn.

Tôi không còn xin tiền bố mẹ nữa.

Họ gửi tiền cho tôi, tôi gửi trả lại.

Lâu dần, họ cũng không chuyển khoản nữa.

Ngoài ra, công việc làm mẫu cũng giúp tôi có gu ăn mặc hơn hẳn.

Càng thử nhiều phong cách, tôi càng hiểu rõ mình hợp với kiểu nào.

Và tôi cũng nhanh nhạy hơn trong việc tìm những món đồ đẹp mà giá cả hợp lý nhất.

Bây giờ, đến lượt tôi trở thành "stylist" cho Lâm Bạch Lộ.

Tôi chọn gì, cô ấy mặc nấy, gần như chưa từng sai lần nào.

Kỳ nghỉ đông năm hai, tôi chỉ ở nhà vỏn vẹn một tuần rồi lại về trường sớm.

Dù sao thì, có Dương Cẩm và Dương Ngọc ở nhà, bố mẹ tôi cũng chẳng cô đơn.

Một nhà bốn người vui vẻ hòa thuận, vậy là tốt rồi.

Điều khiến tôi vui nhất trong học kỳ này là Tô Duyệt đã chuyển về A thị.

Chị ấy vốn là người A thị, trước đây đến thành phố tôi chỉ vì Dương Cẩm.

Bây giờ, chị thường xuyên rủ tôi đi chơi.

Mỗi lần gọi món hoặc du lịch, chị ấy đều muốn chi nhiều hơn, nhưng tôi luôn lén bù vào phần của mình.

Cuối cùng, chị ấy cũng đành mặc kệ tôi.

Sau đó, Tô Hành Tri tốt nghiệp và trở về nước, tạm thời ở nhà chị ấy.

Thỉnh thoảng, ba chúng tôi lại hẹn nhau đi chơi.

Trùng hợp làm sao, một lần Tô Duyệt và Tô Hành Tri đến trường đón tôi, lại tình cờ đụng phải Dương Cẩm.

Anh đến A thị công tác, tiện thể ghé thăm tôi.

Thế là, anh trông thấy cảnh tượng - Tô Duyệt khoác tay Tô Hành Tri, còn tôi khoác tay Tô Duyệt.

Mặt Dương Cẩm lập tức sa sầm.

"Tiểu Kha, em không định giới thiệu anh chàng này sao?"

10

Dương Cẩm và Tô Duyệt chia tay đã hơn nửa năm.

Tôi vẫn luôn nghĩ rằng anh đã sớm quên chị ấy, dù sao bố mẹ cũng đang tích cực sắp xếp các buổi xem mắt cho anh, mà tôi chưa từng nghe anh từ chối lần nào.

Nhưng Tô Duyệt lại lên tiếng trước: "Anh là ai mà tôi phải giới thiệu?"

Dương Cẩm cũng chẳng khách sáo: "Em gái tôi thân mật với một thằng đàn ông, tôi không được hỏi sao?"

Tô Duyệt cười lạnh: "Anh ấy là bạn trai tôi."

Người "bạn trai" lập tức gật đầu rất phối hợp.

Dương Cẩm không giận mà cười.

Anh không tiếp tục để ý đến Tô Duyệt nữa mà quay sang Tô Hành Tri: "Này, tôi khuyên cậu đừng quá nghiêm túc với cô ta. Nhà cô ta thực dụng lắm, chưa chắc đã coi trọng cậu đâu."

Đây là lần đầu tiên tôi nghe thấy người anh trai luôn điển trai rạng rỡ của mình nói chuyện với giọng điệu lạnh lùng đến vậy.

Tô Hành Tri nghiêng đầu nhìn sắc mặt xanh mét của Tô Duyệt, rồi nở một nụ cười nhẹ: "Chuyện này không cần anh lo."

"Tôi với Duyệt Duyệt lớn lên bên nhau, thân nhau từ bé. Ba mẹ hai bên còn coi chúng tôi như con ruột."

"Nếu anh nói nhà cô ấy không coi trọng anh, thì họ đúng là có mắt nhìn đấy. Vì tôi cũng chẳng coi trọng anh."

Những lời này chẳng khác nào đâm thẳng vào phổi Dương Cẩm.

Anh bật cười châm chọc.

"Tô Duyệt, xem ra tình sử của cô cũng phong phú nhỉ."

"Muốn chia tay thì cứ chia tay, còn bịa đặt lý do 'tính cách không hợp' làm gì? Có phải cô đã sớm quay lại với thằng nhóc này rồi không?"

Vứt lại câu nói khó nghe xong, anh chẳng buồn cho ai cơ hội giải thích, quay người bỏ đi.

Nhìn bóng lưng anh khuất dần, Tô Duyệt lắc đầu không tin nổi.

"Lúc đại học, anh ta không phải kiểu người này."

Lúc này tôi mới biết, chuyện chia tay giữa Dương Cẩm và Tô Duyệt có ẩn tình khác.

Công ty nhỏ của gia đình tôi dù có chút danh tiếng trong khu vực, nhưng so với nhà Tô Duyệt thì chẳng đáng là bao.

Vậy nên, dù bố mẹ chị ấy rất thoải mái, họ vẫn đưa ra một số yêu cầu mà họ cho là hợp lý.

Nhưng với Dương Cẩm, những yêu cầu này lại quá khó chấp nhận.

Ví dụ như, nhà họ Tô muốn anh vào làm việc tại công ty của họ, bắt đầu từ vị trí nhân viên kinh doanh bình thường.

Nhưng Dương Cẩm đang quen với cuộc sống thoải mái dưới danh nghĩa "Tổng giám đốc trẻ" tại công ty của bố, sao có thể chịu nổi?

Một yêu cầu khác - đứa con đầu lòng của hai người bắt buộc phải mang họ Tô.

"Nếu bọn anh chỉ sinh một đứa thì sao?"

← → Phím mũi tên để chuyển chương