Chương 3
Em dâu là Chủ tịch Hội học sinh
Thầy giảng viên nhíu mày, hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
Thấy giảng viên đến, Trương Phi Tuyết càng khóc to hơn, chỉ tay vào tôi kêu la: "Thầy ơi! Bà lao công này đánh em!"
Thầy giảng viên lập tức trừng mắt nhìn tôi, định mở miệng quát mắng, nhưng giây tiếp theo, sắc mặt thầy lập tức biến đổi.
Hiệu trưởng đổ mồ hôi lạnh, chạy đến trước mặt tôi, lo lắng hỏi: "Giáo sư Kiều, cô không sao chứ?"
"Giáo sư Kiều?"
"Giáo sư?!"
Hai giọng nói chói tai vang lên đồng thời từ miệng Trương Phi Tuyết và giảng viên hướng dẫn.
Tôi lắc lắc cổ tay đỏ lên sau cú đấm, thản nhiên nói: "Không sao, chỉ là Trương Phi Tuyết muốn gả tôi cho gã bảo vệ này, nên tôi tặng lại cô ta hai cú đấm. Hiệu trưởng xem nên xử lý thế nào đi."
Sắc mặt hiệu trưởng lập tức trầm xuống, đầy khó chịu nhìn Trương Phi Tuyết.
Tôi nhìn cô ta mặt mày tái nhợt, khẽ nhếch môi cười.
Dám dùng thân phận áp chế tôi?
Vậy để tôi dạy cô thế nào mới gọi là "thân phận áp chế" thực sự!
Hiệu trưởng đã phải vất vả thế nào mới mời được tôi về làm giáo sư khách mời.
Trương Phi Tuyết, cô đụng nhầm người rồi!
Hiểu rõ tình huống, sắc mặt hiệu trưởng đen như đít nồi. Ông ta tức giận trừng mắt nhìn giảng viên hướng dẫn, quát: "Đây chính là cái người mà thầy từng đề cử làm Chủ tịch Hội học sinh? Cô ta ngang ngược như vậy trong trường, sao thầy không đề cử luôn cô ta làm hiệu trưởng đi!"
Thầy giảng viên rụt cổ, không dám hó hé một lời.
Hiệu trưởng lạnh lùng tuyên bố: "Trương Phi Tuyết lập tức bị cách chức Chủ tịch Hội học sinh, bị ghi lỗi kỷ luật mức cao, lưu hồ sơ sinh viên. Tôi muốn cho toàn trường biết bộ mặt thật của cô ta!"
Trương Phi Tuyết lập tức hoảng loạn!
Ngày nào cô ta cũng dùng chuyện "ghi kỷ luật vào hồ sơ" để đe dọa người khác. Không ngờ hôm nay người bị ghi kỷ luật lại chính là mình!
Cô ta còn chưa kịp mở miệng, Lý Hải đã gào lên trước: "Cháu gái bảo bối của tao là Chủ tịch Hội học sinh! Hiệu trưởng mày là cái thá gì mà dám cách chức nó?!"
Tên bảo vệ đã bị Trương Phi Tuyết tẩy não đến mức tưởng cô ta là người quyền lực nhất trường. Trong mắt gã, hiệu trưởng chẳng là cái thá gì!
Hiệu trưởng trừng mắt, chỉ thẳng vào gã, lạnh giọng nói: "Còn ông nữa, bị đuổi việc ngay lập tức! Một kẻ què thì bảo vệ cái gì?!"
Ông ta khinh bỉ bồi thêm một câu: "Còn muốn kết hôn với Giáo sư Kiều? Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga à?"
Lúc này, Lý Hải mới hoảng hốt, gào lên với Trương Phi Tuyết: "Cháu gái! Mau cứu cậu!"
Nhưng Trương Phi Tuyết không dám nói một lời. Bây giờ chính cô ta còn lo chưa xong, nói gì đến cứu người khác?
Khi bị hiệu trưởng kéo đến xin lỗi tôi, Trương Phi Tuyết nghiến răng, oán hận nhìn tôi chằm chằm.
Lúc tôi đi ngang qua, cô ta đột nhiên nắm lấy tay tôi, hung hăng gằn từng chữ: "Thì ra cô chính là con nuôi của Kiều Văn Chu! Cô dám đụng vào tôi, thì cứ chờ đấy, chuyện này chưa xong đâu!"
Tôi nhướng mày.
Ồ? Trương Phi Tuyết vẫn còn con bài nào chưa lật sao?
6
Sau khi được phân ký túc xá trong trường, tôi mới phát hiện Trương Phi Tuyết cũng sống ngay cạnh phòng tôi.
Cô ta tự hào ưỡn ngực, giọng đầy khinh thường: "Cô là giáo sư thì sao? Cũng chỉ được ở cùng một chỗ với tôi mà thôi!"
Không trách được Trương Phi Tuyết lại không biết thân biết phận, hóa ra cô ta được sống trong khu ký túc xá cao cấp dành cho giáo viên.
Tôi lập tức quay sang cô quản lý ký túc xá: "Cô ơi, Trương Phi Tuyết chỉ là một sinh viên bình thường, có phải không nên ở trong ký túc giáo viên không?"
Cô quản lý vốn đã ghét cay ghét đắng Trương Phi Tuyết, nghe vậy liền không chút do dự, quyết định chuyển cô ta sang ký túc xá sinh viên.
Trương Phi Tuyết nhìn tôi như nhìn kẻ thù, nghiến răng nghiến lợi: "Kiều Tư Tư, cô cứ nhằm vào tôi như thế, cẩn thận tôi không thèm lấy em trai cô đấy!"
Buồn cười chết đi được, chẳng lẽ cô ta nghĩ tôi cầu xin cô ta cưới Kiều Văn Chu chắc?
Tôi chỉ mong cô ta cách xa em trai tôi càng xa càng tốt!
Cô ta nghĩ Kiều Văn Chu yêu cô ta? Sai rồi. Thằng em tôi chẳng qua sợ cái danh "Chủ tịch Hội học sinh" của cô ta mà thôi. Giờ mất chức rồi, chắc nó sẽ chia tay ngay.
Cô quản lý rất có tâm, không chỉ đá Trương Phi Tuyết ra khỏi khu giáo viên, mà còn xếp cô ta vào ký túc xá tệ nhất trong trường, một phòng nhồi nhét tận 20 người.
Mỗi lần gặp Trương Phi Tuyết, tôi đều thấy cô ta mệt mỏi, ấm ức đến mức muốn phát điên.
Mọi chuyện vốn đang rất tốt đẹp, cho đến một ngày, Kiều Văn Chu lại dắt Trương Phi Tuyết đến tìm tôi.
Hắn ấp a ấp úng, muốn tôi giúp cô ta đổi ký túc xá.
Trương Phi Tuyết lập tức sà vào lòng hắn khóc lóc: "Văn Chu, anh giúp em cầu xin chị đi! Cái ký túc xá đó vừa bẩn vừa hôi, em không chịu nổi đâu!"
Cô ta lại nũng nịu: "Hơn nữa, đông người quá, em chẳng có cơ hội ở riêng với anh nữa..."
Tôi khẽ nhếch môi cười lạnh.
Giỏi thật, thấy cưỡng chế không có tác dụng, lập tức đổi sang chiêu trò tiểu bạch liên (trà xanh).
Hơn nữa, có vẻ như cô ta lại một lần nữa khiến em trai tôi mụ mị đầu óc.
Tôi nên sớm nhận ra...
Kiều Văn Chu mãi không chịu chia tay, không chỉ vì sợ cái danh "Chủ tịch Hội học sinh", mà còn vì thực sự thích Trương Phi Tuyết.
Kiều Văn Chu không vui, bực bội trách tôi: "Chị, trước đây Phi Tuyết có hơi không tôn trọng chị, nhưng cũng không cần hành hạ cô ấy thế này chứ?"
Trương Phi Tuyết vội vàng gật đầu, khóc đến lê hoa đái vũ: "Em chỉ lo chị không lấy được chồng, nên mới muốn giới thiệu cậu em cho chị... Không ngờ chị lại hiểu lầm tấm lòng tốt của em."
Kiều Văn Chu nghe xong lại càng tức giận, chỉ trích tôi: "Chị đúng là nhỏ mọn! Phi Tuyết cũng không sai, chị đúng là có tuổi rồi, cậu ấy đồng ý lấy chị là tốt cho chị rồi còn gì! Chẳng lẽ chị định ở mãi trong nhà mà không đi à?!"
Tôi nhìn chằm chằm vào đứa em trai mà mình đã nuôi nấng từ nhỏ, đột nhiên cảm thấy vô cùng xa lạ.
Thì ra trong lòng nó, tôi chỉ là một người phụ nữ sắp ế, ăn bám gia đình, đến mức phải nhờ một gã què nhận lấy.
Không trách được Trương Phi Tuyết dám sỉ nhục tôi.
Vì ngay cả em trai tôi cũng chẳng hề tôn trọng tôi.
Tôi lạnh người, thất vọng vô cùng.
Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lại cười nhẹ, giả vờ nhượng bộ: "Được rồi, vậy tôi sẽ sắp xếp cho Trương Phi Tuyết vào khu ký túc xá cao cấp nhất của sinh viên."
Mắt Trương Phi Tuyết lập tức sáng rực lên.
Dù không thể ở ký túc xá giáo viên, nhưng trong khu ký túc sinh viên có một nơi ngoại lệ - khu ký túc cao cấp nhất dành cho hội con nhà giàu.
Tất cả đều là tiêu chuẩn cao cấp, điều kiện tốt hơn cả chung cư hạng sang.
Kiều Văn Chu mấp máy môi, có vẻ cũng rất hứng thú.
Tôi nhìn thẳng vào em trai, cười nói: "Chị cũng sẽ xếp em vào đó luôn."
Kiều Văn Chu lập tức hài lòng, tùy tiện nói một câu "Cảm ơn chị", sau đó đắc ý ôm lấy Trương Phi Tuyết, cùng cô ta rời đi.
Trước khi đi, Trương Phi Tuyết còn quay lại, nở một nụ cười đắc thắng.
Họ cho rằng mình đã chiến thắng?
Họ nghĩ chuyển vào ký túc xá cao cấp là chuyện tốt?
Buồn cười thật.
Tôi cố ý để bọn họ vào đó mà.
Chẳng cần một tháng, chờ đến khi họ biết được sự thật về khu ký túc xá đó, chắc chắn sẽ khóc không ra nước mắt.
Những lời vừa rồi của Kiều Văn Chu khiến tôi hoàn toàn thất vọng về nó.
Tôi đã quá nuông chiều nó, khiến nó quên mất một điều...
Chị gái nó mà điên lên, ngay cả em ruột cũng không tha đâu!
7
Trương Phi Tuyết và Kiều Văn Chu hí hửng dọn vào khu ký túc xá cao cấp.
Nơi đó có bể bơi riêng, phòng thay đồ sang trọng, thư viện cá nhân, thậm chí còn có quản gia phục vụ tận nơi.
Trương Phi Tuyết sung sướng đến phát điên, còn cố tình đến trước mặt tôi khoe khoang: "Chị, khu ký túc này đúng là tuyệt vời! Có quản gia chăm sóc mọi thứ, đâu như khu dành cho giáo viên của chị, cái gì cũng phải tự làm."
Cô ta tươi cười đầy đắc ý, giọng càng thêm vênh váo: "Hơn nữa, những người ở đây toàn là hội con nhà giàu, họ đối xử với bọn em rất tốt!"
Càng nói, mắt cô ta càng sáng lên, khóe môi nở một nụ cười hạnh phúc.
Tôi nhìn cô ta, khẽ cười đầy ẩn ý.
Mới có ba ngày thôi, đám rich kid đó vẫn còn đang điều tra gia thế của họ, dĩ nhiên sẽ tỏ ra thân thiện.
Nhưng mà... đám con nhà giàu này không phải bọn ngu.
Những tình tiết trong tiểu thuyết kiểu "cậu ấm mù mắt đắc tội con ông cháu cha" thực tế rất hiếm xảy ra.
Bởi vì ngay từ nhỏ, những người thừa kế ấy đã được dạy cách nhìn người.
Họ sẽ dốc toàn lực chà đạp kẻ thấp hơn mình, nhưng đối với kẻ mạnh hơn, họ sẽ ngoan ngoãn nở nụ cười xã giao.
Bằng không, gia sản nhà họ đã sớm tiêu tan.
Chỉ có những kẻ tầng lớp thấp mới thích lợi dụng chút quyền lực nhỏ bé để đàn áp người khác.
Giống như Trương Phi Tuyết, chỉ là một Chủ tịch Hội học sinh mà đã bắt đầu học cách chèn ép người khác bằng quyền lực.
Nếu cô ta thích dẫm lên người khác, vậy để xem cô ta sẽ chịu nổi thế nào khi bị người khác giẫm nát dưới chân.
Thêm hai ngày nữa thôi, bí mật của họ sẽ bị phơi bày sạch sẽ.