Chương 1

GIA PHONG NHÀ ANH

Khi Tiêu Hạc Nhất ép tôi lên gương để hôn, mẹ anh gọi điện đến, bảo anh Tết này về nhà xem mắt.

Điện thoại đặt bên cạnh, bật loa ngoài.

Mồ hôi từ trán anh nhỏ xuống xương quai xanh của tôi, anh mất kiên nhẫn đáp một câu: "Biết rồi."

Nói đoạn, anh cúp máy.

Lúc tình nồng ý đậm, tôi thân mật cắn nhẹ vào tai anh: "Mẹ anh vẫn chưa biết anh có bạn gái sao?"

Tiêu Hạc Nhất lười biếng nằm bò trên người tôi, vân vê lọn tóc tôi mà nghịch, rồi bật cười đầy giễu cợt:

"Không phải... Em trông lẳng lơ thế này, em bảo anh phải nói thế nào đây?"

"Em biết đấy, gia phong nhà anh rất nghiêm."

1

Tiêu Hạc Nhất ghé về nhà đột xuất vào buổi trưa.

Anh để quên một tập tài liệu ở nhà.

Đúng lúc gặp tôi vừa tắm xong bước ra.

Bước chân đang vội vã của anh bỗng dừng lại, ánh nhìn nhìn tôi nóng bỏng như lửa đốt.

Yết hầu anh khẽ chuyển động, anh lấy ra bộ váy ngủ ren vừa mua hôm qua: "Sô Sô ngoan, mặc cho anh xem."

Tôi thích làm anh vui. Tôi sẵn lòng chiều chuộng anh.

Dù xấu hổ đến mức chẳng dám ngẩng đầu, tôi vẫn ngoan ngoãn nhận lấy mấy mảnh vải mỏng manh từ tay anh.

Tôi nói: "Vào giường đi."

Anh bảo: "Không, ngay tại đây."

Anh mạnh bạo xoay mặt tôi đối diện với gương...

Giữa lúc không khí đang lên đến đỉnh điểm, điện thoại của Tiêu Hạc Nhất reo vang.

Anh chỉ khựng lại nửa giây rồi bắt máy.

Tôi giận dỗi đấm vào cơ ngực rắn chắc của anh.

Anh cười xấu xa, bật loa ngoài rồi ném tùy tiện chiếc điện thoại lên bàn trang điểm.

Tôi vươn tay định với lấy.

Tiêu Hạc Nhất bắt lấy tay tôi: "Sô Sô ngoan, đừng cử động lung tung, người ta nghe thấy đấy."

Tôi thẹn quá hóa giận lườm anh một cái, nhưng điều đó chỉ khiến anh thêm phần đắc ý.

Tôi chỉ đành cắn chặt môi, nén lại tất cả những âm thanh rên rỉ khó kìm nén.

"Hạc Nhất, bố con lên tiếng rồi, năm nay con nhất định phải về ăn Tết!" Giọng nói đầy nội khí của mẹ Tiêu vang lên từ loa thoại.

Tôi giật mình co rúm lại.

Tiêu Hạc Nhất đã ở Thượng Hải ăn Tết cùng tôi ba năm rồi.

Vì tôi không muốn về Thiết Thành, nên anh cũng chẳng về.

Anh nói: "Anh không thể bỏ mặc Sô Sô của anh một mình ở đây được, anh xót lắm."

Xem ra, điều này đã khiến cha mẹ anh thực sự nổi giận.

Lằng nhằng hồi lâu, Tiêu Hạc Nhất mới ậm ừ đáp một tiếng "Vâng".

"Tiêu Hạc Nhất, con đang làm gì đấy? Giờ này đáng lẽ con phải ở công ty chứ?" Giọng mẹ Tiêu mang theo vẻ nghi hoặc.

"Không có gì đâu ạ..." Tiêu Hạc Nhất vùi môi vào cổ tôi, âm cuối bị nuốt chửng hoàn toàn.

Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, mẹ Tiêu hắng giọng rồi mới tiếp tục:

"Mẹ biết con đang tuổi trẻ, hỏa khí vượng, nhưng cũng phải chú ý hoàn cảnh, công việc không phải chuyện đùa."

"Con cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì nữa, đối tượng xem mắt mẹ nói hôm nọ, con đã liên lạc chưa? Mẹ và bố đã xem ảnh cô bé rồi, mặt mũi xinh xắn, đúng chuẩn khuê các, con mau thu xếp thời gian mà gặp mặt, cố mà dẫn về cho mẹ vào dịp Tết này!"

Tiêu Hạc Nhất có vẻ không chịu nổi nữa, bực bội chộp lấy điện thoại.

"Biết rồi, con cúp máy đây."

Tôi giơ tay, lùa ngón tay vào làn tóc ướt đẫm mồ hôi của anh, lại thân mật hôn lên vành tai, lên cằm anh.

"Sô Sô, anh sướng chết mất," anh thì thầm.

"Tiêu Hạc Nhất, mẹ anh vẫn chưa biết anh có bạn gái sao?"

Tôi chớp mắt, nhìn anh đầy mong chờ.

Giọng nói nhẹ nhàng đến mức chính tôi cũng không nhận ra.

Tôi cũng chẳng biết đó là sự thẹn thùng, hay là sự sợ hãi.

"Ý em là, nếu mẹ anh cứ nhất quyết bắt anh về ăn Tết, em có thể về cùng anh..."

Càng nói về sau, giọng tôi càng nhỏ dần.

Rốt cuộc vẫn là thiếu tự tin.

Dù sao, một cô gái chủ động đòi theo bạn trai về nhà ăn Tết thì cũng thật là thiếu đoan trang.

Tiêu Hạc Nhất bóp cằm tôi, ánh mắt rà soát trên gương mặt tôi.

Đầu ngón tay vân vê lọn tóc, liếc nhìn xuống ngực tôi, môi anh bỗng nở một nụ cười đầy trêu ngươi:

"Không phải đâu Sô Sô, em trông lẳng lơ thế này, em bảo anh phải nói với gia đình thế nào đây?"

Tôi sững người, chưa kịp phân biệt được ý nghĩa trong lời nói của anh.

Anh lại bồi thêm: "Em biết đấy, gia phong nhà anh rất nghiêm."

2

Lớp mồ hôi nhễ nhại vừa mới túa ra giờ đây như đóng lại thành một lớp băng lạnh ngắt.

Dán chặt vào sống lưng tôi.

Cái lạnh thấu xương lan từ xương cụt xộc thẳng lên da đầu.

Tôi đờ người tại chỗ, tay chân tê dại, nhất thời quên cả phản ứng, chỉ biết trân trân nhìn anh.

Định nói gì đó.

Cánh môi mấp máy vài lần nhưng không sao phát ra tiếng.

Tiêu Hạc Nhất vỗ vỗ vào má tôi rồi đứng thẳng người dậy.

Dưới cổ áo sơ mi hơi mở, thấp thoáng xương quai xanh in hằn những vết đỏ do tôi cắn.

Minh chứng rằng sự thân mật vừa rồi không phải là ảo giác của tôi.

Ngoại trừ điều đó ra, anh vẫn là bộ dạng comple chỉnh tề, tóc xức keo định hình.

Phẳng phiu, gọn gàng, không chút rối loạn.

Anh giơ tay, những ngón tay linh hoạt xoay chuyển, vài cái đã cài xong hàng cúc vừa cởi.

Cà vạt siết nhẹ.

Lại trở về dáng vẻ một tinh anh hào hoa phong nhã.

Chẳng ai có thể ngờ được, vừa rồi đã diễn ra cảnh tượng mập mờ đến thế nào.

Anh thong thả tựa vào tường, miệng ngậm một điếu thuốc, cái bật lửa trong lòng bàn tay cứ bật mở rồi đóng lại, ánh lửa lúc sáng lúc tắt.

Anh nhìn xuống tôi đầy ngạo mạn.

Tôi bàng hoàng nhìn lại chính mình, trên làn da trắng ngần là những vết bầm tím xanh đỏ.

Trong gương, đôi mắt tình tứ vẫn chưa kịp tan biến, đuôi mắt còn vương lệ.

Tất cả đều hiện lên vẻ nhếch nhác.

Rẻ mạt.

Và thảm hại.

Tôi vội vàng vơ lấy chiếc khăn tắm.

Để che đi chút lòng tự trọng còn sót lại.

Đầu ngón tay dùng sức đến mức trắng bệch.

Tiêu Hạc Nhất từ đầu đến cuối không nói một lời, chỉ thản nhiên nhìn xuống bộ dạng quẫn bách của tôi.

Sự chế giễu trong mắt anh rõ ràng đến thế, vậy mà tôi vẫn chưa cam lòng, thế quái nào lại buột miệng thốt ra một câu thiếu não:

"Nhưng rõ ràng... anh rất thích em như thế này mà..."

Tiêu Hạc Nhất như vừa nghe thấy chuyện nực cười nhất trần đời, anh phì cười thành tiếng:

"Làm ơn đi, có người đàn ông nào lại không thích một người phụ nữ phóng khoáng trên giường chứ? Nhưng Sô Sô này, đàn ông xuất thân từ gia đình tử tế, cuối cùng cái họ cưới vẫn là một cô gái tốt môn đăng hộ đối. Còn em... thôi anh chẳng buồn nói thêm nữa."

Anh dừng lại, cứ như thể xuất thân của tôi là một điều gì đó vô cùng sỉ nhục, không đáng để nhắc tới.

Tôi cắn môi: "Nhưng xuất thân của em vẫn cứ rành rành ở đó, em chưa bao giờ cố ý che giấu, anh vốn đã biết từ lâu rồi, tại sao đột nhiên bây giờ lại không được?"

Cảm xúc của tôi sắp không kìm nén được nữa, lồng ngực phập phồng dữ dội.

Ánh mắt giận dữ khóa chặt lấy gương mặt bất cần của Tiêu Hạc Nhất.

Khóe môi anh nhếch lên, tạo nên một nụ cười phong trần đẹp đẽ.

Trước kia, tôi yêu chết cái vẻ ngông nghênh, bất cần của anh.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ thấy nụ cười ấy thật chói mắt, như thể anh luôn sẵn sàng để tàn sát, để quất roi lên cái xác không hồn của tôi.

"Sô Sô, Tiêu Hạc Nhất năm 18 tuổi đầy lòng can đảm, có thể vì em mà làm bất cứ điều gì. Nhưng Tiêu Hạc Nhất năm 25 tuổi đã không còn sự thuần khiết đó nữa rồi, làm việc gì cũng bắt đầu cân nhắc đến lợi ích và mất mát. Thôi bỏ đi, cứ coi anh là thằng tồi đi."

"Cô gái mà gia đình giới thiệu cho anh là người thế nào? Gia thế tốt lắm sao?"

Tôi như một kẻ thích ngược đãi bản thân, muốn biết mình còn cách tiêu chuẩn con dâu nhà họ Tiêu bao xa.

Tiêu Hạc Nhất nhướn mày, chậm rãi mở lời: "Sô Sô, đừng như vậy."

"Nhưng em muốn biết!" Tôi gào lên sụp đổ.

Anh thở dài, gật đầu: "Là con gái người bạn chiến đấu của bố anh, bố mẹ đều là giáo sư đại học, bản thân cô ấy cũng đang theo học tiến sĩ. Còn em, ngay cả bằng tốt nghiệp đại học còn chẳng cầm nổi..."

Tôi cười cay đắng: "Thực ra anh luôn coi thường em, đúng không?"

"Sô Sô, anh luôn biết em rất ưu tú. Nhưng anh không cách nào giải thích với bố mẹ mình được."

Anh khựng lại một chút rồi nói tiếp: "Hai đứa mình, ngay từ đầu có lẽ đã là một sai lầm, kết thúc ở đây đi."

Anh quay người bước ra ngoài, bóng lưng dứt khoát vô tình.

Lúc này, tôi mới thực sự chấp nhận cái thực tế trớ trêu: vừa mặn nồng xong đã bị chia tay một cách phũ phàng.

Cái đầu đang choáng váng cũng khôi phục được vài phần tỉnh táo.

Tôi gọi với theo: "Đã đi thì mang hết đồ đạc của anh đi luôn đi, đỡ phải quay lại lấy."

Anh nhướn mày: "Không cần nữa đâu. Vứt hộ anh đi."

Anh xua tay, cánh cửa lớn đóng sập lại.

Căn phòng trở lại vẻ yên tĩnh tuyệt đối.

Tôi rũ rượi ngồi bệt xuống đất.

Vô vọng ôm lấy chính mình, vẫn cảm thấy hơi lạnh thấu xương như đang rơi vào hầm băng.

Cơ thể run rẩy vì rét.

Hóa ra mùa đông ở Thượng Hải lại lạnh đến thế này!

Tôi không hiểu nổi.

Người dụ dỗ tôi nếm trải ái ân là anh.

Người quấn quýt bên tôi suốt đêm không nghỉ cũng là anh.

Tại sao đến cuối cùng, tất cả lại là lỗi của tôi?

Tiêu Hạc Nhất người từng nâng niu tôi trong lòng bàn tay, đâu mất rồi?

3

Từ khi bắt đầu có ký ức, tôi đã sống nương tựa vào mẹ trong một thị trấn nhỏ miền Bắc cũ kỹ và xơ xác. Mẹ tôi đẹp một cách mặn mà, từng cử chỉ, điệu bộ đều toát lên vẻ phong tình. Mẹ làm công việc văn phòng bình thường, nhưng người dân trong thị trấn lại đồn đại mẹ là loại đàn bà lẳng lơ, chuyên đi quyến rũ đàn ông.

Họ nói mẹ trốn đến cái thành phố nồng nặc mùi sắt rỉ này vì làm tiểu tam cho đại gia, bị chính thất đánh ghen nên phải chạy trốn giữ mạng. Họ còn bảo, đừng nhìn Tô Vân Khanh suốt ngày ngẩng cao đầu kiêu hãnh, thực chất hạng người ấy rẻ rúng lắm, cứ đưa tiền là xong.

Nhưng tôi biết, mẹ tôi không phải hạng người đó. Mẹ không có lấy một bộ quần áo đắt tiền, chiếc túi mẹ cầm là túi vải tự khâu. Nếu mẹ thực sự hám hư vinh như lời thiên hạ, tại sao khi những ông chủ lái xe sang đậu dưới lầu thâu đêm, mẹ ngay cả một cái liếc nhìn cũng không thèm? Những chiếc túi hàng hiệu họ cố tình nhét vào tay, mẹ đều ném thẳng ra ngoài cửa sổ.

Từ nhỏ đến lớn, những lời đồn thổi về mẹ chưa bao giờ dứt. Nhưng tôi biết, cửa nhà tôi chưa từng có một người đàn ông nào bước chân vào.

Đến khi tôi lên cấp hai, bệnh tình của mẹ trở nặng. Mẹ có thể nhìn chằm chằm vào một góc tường suốt hàng giờ đồng hồ. Mẹ nghe một bản nhạc cũ rồi bất chợt nước mắt giàn giụa. Đêm đêm mẹ giật mình tỉnh dậy từ ác mộng, luôn miệng kêu: "Con sai rồi, con thực sự sai rồi!"

Cuộc đời mẹ đã quá khổ cực. Vì thế, khi cơ thể tôi dậy thì sớm ở tuổi trung học và rước lấy những lời dị nghị, tôi đã không nói với mẹ. Những lời cay độc từng trút lên đầu mẹ, giờ lặng lẽ chuyển sang tôi.

"Tô Vân Khanh chắc chắn cho con gái uống thuốc gì bậy bạ nên nó mới càng ngày càng giống hạng kỹ nữ như thế!"

"Con gái gì mới cấp hai mà ngực đã lớn vậy? Nhìn xem bao nhiêu đứa còn chưa có kinh nguyệt cơ mà."

"Tỉ lệ cơ thể cũng không bình thường, thịt chỉ mọc vào ngực với mông? Người bình thường không ai phát triển kiểu đó, chắc chắn là do uống thuốc!"

"Đúng là một hang cáo không thể ra hai loại hồ ly tinh khác nhau được!"

Ngoài những bà cô thích đưa chuyện trên phố, các bạn nữ ở trường cũng đầy ác cảm với tôi. Họ thường xuyên xì xào bàn tán sau lưng tôi. Tôi phải dùng vải quấn chặt ngực, mặc đồng phục rộng thùng thình che đi thì còn đỡ. Nhưng cứ đến giờ thể dục là ác mộng lại đến.

Chạy 800 mét là nội dung tôi sợ hãi nhất. Bởi vì cứ hễ chạy là hai khối thịt kia sẽ nảy lên không kiểm soát. Tôi khòm lưng, không dám ngẩng đầu. Có mấy nam sinh huýt sáo trêu ghẹo, kéo theo tiếng cười cợt đầy châm biếm của vài nữ sinh.

Tôi đỏ mặt, dừng bước định quay về lớp. Thầy giáo hét lên: "Tô Tô, làm gì thế? Không cần điểm thể dục nữa à?"

Tôi đứng đó, chạy không được mà không chạy cũng chẳng xong. Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa.

Tiêu Hạc Nhất xuất hiện chính vào lúc đó. Anh đang chơi bóng rổ bên cạnh, nhảy lên thực hiện một cú úp rổ, quả bóng đập mạnh vào lưng tên nam sinh vừa huýt sáo.

"Cười cái mịa gì? Mẹ mày không có chắc?"

Tiêu Hạc Nhất đứng dưới ánh nắng, để lộ góc nghiêng với đường xương hàm sắc sảo, khóe môi nở nụ cười lạnh lùng đầy kiêu ngạo. Tên nam sinh bị đánh định quay lại chửi bới, nhưng vừa thấy là Tiêu Hạc Nhất, gã lập tức thay đổi sắc mặt, nuốt ngược lời chửi thề vào trong, còn cun cút nhặt bóng mang trả tận tay anh.

Bố của Tiêu Hạc Nhất là giám đốc nhà máy thép, bố mẹ của nhiều học sinh đều làm việc ở đó nên đương nhiên không ai dám đắc tội với anh. Tiêu Hạc Nhất nhận lấy bóng, thong thả bước tới. Vài nữ sinh đỏ mặt thẹn thùng.

Bất chợt, anh quét mắt nhìn mấy nữ sinh đang xì xào, đôi lông mày nhướn lên: "Mẹ các cô là bà tám, các cô còn nhỏ mà cũng học làm bà tám à? Miệng thì chê cười Tô Tô, sau lưng chắc đang ghen tị nổ mắt vì dáng người người ta đẹp chứ gì?"

Nữ sinh kia mặt đỏ gay: "Anh nói bậy! Làm sao tôi có thể ghen tị với nó? Nó mà xứng à?"

Tiêu Hạc Nhất cười lạnh: "Không ghen tị? Thế thì tháo mấy miếng độn ở ngực với mông ra, thành thật làm cái sân bay đi không tốt hơn à? Mẹ kiếp, tôi thực sự không muốn chửi phụ nữ đâu đấy!"

Cô gái kia lập tức đỏ hoe mắt, khóc lóc chạy đi. Tên nam sinh bị đánh có chút ngơ ngác, vì Tiêu Hạc Nhất tuy ngang tàng nhưng bình thường không chủ động gây sự, càng không bao giờ vì ai mà ra mặt như hôm nay.

Gã thăm dò: "Tiêu thiếu gia, Tô Tô là người của anh à?"

Tiêu Hạc Nhất ngước mắt nhìn tôi, gương mặt vốn bất cần bỗng dưng đỏ bừng cả vành tai, giọng điệu cũng trở nên gượng gạo: "Từ nay về sau, đúng là như vậy. Nói cho mọi người biết, sau này ai dám bắt nạt Tô Tô là đối đầu với Tiêu Hạc Nhất này!"

Giờ nghe lại thấy những lời đó thật trẻ con. Nhưng khi ấy, Tiêu Hạc Nhất như từ trên trời rơi xuống, là tia sáng duy nhất đột ngột rọi vào cuộc đời tôi.

4

Có Tiêu Hạc Nhất bảo vệ, mọi người không còn dám công khai chế giễu tôi nữa. Những nam sinh từng nhìn tôi với ánh mắt thèm thuồng cũng thu liễm hẳn. Khi tan học, tôi đi phía trước, Tiêu Hạc Nhất khoác cặp một bên vai, dáng vẻ lêu lổng đi theo sau. Tôi cố tình đi nhanh hơn, anh liền bỏ cái mác thiếu gia, sải đôi chân dài đuổi kịp rồi đi song song với tôi. Vừa đi, anh vừa nhìn tôi cười.

Bố Tiêu Hạc Nhất là giám đốc, mẹ là viện trưởng bệnh viện, anh lại có vẻ ngoài ngông nghênh, lãng tử. Ở trường có rất nhiều nữ sinh thích anh, đi đến đâu cũng là tâm điểm. Lúc đó, tuy tôi chưa thích anh, nhưng một cô gái đang tuổi dậy thì vẫn không tránh khỏi cảm giác hư vinh và được chiều chuộng chưa từng có.

Kỳ nghỉ đông năm đó, Tiêu Hạc Nhất hẹn tôi đêm giao thừa cùng ra bờ sông đốt pháo hoa. Tôi đồng ý ngay. Thế nhưng, đúng chiều ba mươi Tết, mẹ tôi đã cắt cổ tay tự sát. Tôi theo xe cấp cứu vào bệnh viện, khóc đến mức không thở nổi.

Đợi đến khi dìu người mẹ yếu ớt về đến nhà, tôi mới nhớ ra cuộc hẹn. Trên điện thoại, Tiêu Hạc Nhất đã gửi rất nhiều tin nhắn và gọi vô số cuộc gọi. Tôi hoảng sợ vì mình đã lỡ hẹn. Tôi sợ tính thiếu gia của anh sẽ nổi giận rồi không thèm nhìn mặt tôi nữa. Ở thành phố này, tôi không còn người bạn nào khác.

Nhưng lúc này đã quá nửa đêm, chắc anh đã ngủ rồi. Tôi siết chặt điện thoại, nhìn mẹ đang nằm co quắp trên giường, mắt nhắm nghiền. Bên ngoài, ánh đèn muôn nhà rực rỡ, pháo hoa rợp trời, náo nhiệt vô cùng. Nhưng nhà tôi lạnh lẽo, bếp núc nguội ngắt, tôi thậm chí còn chưa có gì vào bụng. Tôi cảm thấy mọi thứ thật tồi tệ. Sự mệt mỏi lập tức bủa vây. Giây phút đó, tôi thậm chí đã muốn đi cùng mẹ cho xong.

Đúng lúc ấy, Tiêu Hạc Nhất gửi tin nhắn: "Tô Tô, ra cửa sổ đi."

Tôi ngơ ngác chạy lại phía cửa sổ. Dưới lầu, Tiêu Hạc Nhất mặc bộ áo phao dày cộm, chỉ để lộ đôi mắt sáng rực. Anh ngẩng đầu, mỉm cười vẫy tay với tôi rồi nhắn tin: [Ngoài trời lạnh lắm, em đừng xuống. Để anh đốt, em nhìn là được.]

Tôi: [Em cứ tưởng anh về rồi.]

Tiêu Hạc Nhất: [Sao thế được? Anh đợi em cả tối rồi, hàng xóm nói em đi bệnh viện, anh định nếu đợi thêm tí nữa mà không thấy thì sẽ vào viện tìm em.]

Tôi lau đi giọt nước mắt nơi khóe mi, tâm trạng u uất bỗng chốc tan biến. Thật tốt, anh vẫn luôn đợi tôi!

Đêm đó, Tiêu Hạc Nhất đã đốt pháo hoa rất lâu dưới lầu nhà tôi. Trong ánh lửa lung linh, anh nhắn: [Tô Tô, chúc mừng năm mới! Em đừng sợ, có anh ở bên em rồi.]

Nhiều năm sau này, tôi đã thấy nhiều màn pháo hoa rực rỡ hơn thế, nhưng không có màn nào rạng rỡ bằng những tia lửa nhỏ đêm hôm ấy. Ánh sáng ấy đã soi rọi cuộc sống đổ nát, u tối của tôi, nói với tôi rằng mọi chuyện vẫn chưa đến mức quá tệ.

Sau đó, tôi thi đỗ vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố. Tiêu Hạc Nhất nhờ bố dùng quan hệ để vào cùng trường với tôi. Anh lại tiếp tục bảo vệ tôi suốt ba năm cấp ba.

Mùa hè sau khi thi đại học, mẹ tôi uống một lượng lớn thuốc ngủ rồi ra đi mãi mãi. Ngoài đau thương, tôi không còn cảm nhận được gì nữa. Chính Tiêu Hạc Nhất đã cùng tôi lo liệu tang sự cho mẹ. Anh đến bên tôi mỗi ngày. Nhưng vì sợ hàng xóm dị nghị, anh chỉ ngồi ở băng ghế dưới lầu. Lúc thì nghịch điện thoại, lúc thì chơi bóng rổ, cố tình tạo ra tiếng động lớn. Mỗi khi tôi tựa cửa sổ nhìn xuống, anh như có linh cảm, ngẩng đầu lên toét miệng cười với tôi. Có thể nói, những ngày tháng đó, nếu không có Tiêu Hạc Nhất, chắc chắn tôi đã đi theo mẹ rồi.

Sau này, tôi dần nguôi ngoai và muốn rời bỏ thành phố đau thương này, nên đã chọn một trường đại học ở Thượng Hải. Tiêu Hạc Nhất học không tốt. Vốn dĩ bố anh đã sắp xếp cho anh vào một trường đại học dân lập ở địa phương, để tốt nghiệp xong là có thể vào làm ở nhà máy thép. Tương lai của anh đã được trải sẵn thảm đỏ. Thế nhưng Tiêu Hạc Nhất đã giấu bố mẹ, sửa nguyện vọng sang Thượng Hải.

Anh từng bất an hỏi tôi: "Tô Tô, anh học không giỏi, sau này em có ghét bỏ anh không?"

Tôi cười rạng rỡ: "Sao mà thế được? Đánh giá một con người đâu chỉ nhìn vào thành tích."

Tôi cũng hỏi ra điều mình lo sợ nhất: "Vậy, anh có coi thường xuất thân của em không? Hàng xóm láng giềng đồn đại về mẹ em rất khó nghe..."

Anh nhổ một bãi: "Nghe lũ đàn bà rảnh hơi đó xàm xí làm gì! Có ai tận mắt thấy mẹ em làm chuyện xấu đâu? Toàn là tin đồn nhảm! Hơn nữa, Tô Tô là người thế nào anh còn không biết sao? Vừa xinh đẹp, học lại giỏi, họ chỉ vì ghen tị nên mới cố tình bôi nhọ em thôi."

Năm đó, ánh mắt chàng trai ấy tràn đầy sự kiên định, không chút tạp niệm. Vậy mà nhiều năm sau, cũng chính người đó nói ra những lời như dao nhọn, đâm thẳng vào tim tôi mà không một chút nương tay.

5

Tôi không biết mình đã suy sụp mất bao nhiêu ngày. Chẳng muốn làm gì, chỉ biết ngẩn ngơ bất tận. Khi tỉnh táo lại, tôi bắt đầu điên cuồng dọn dẹp nhà cửa. Sống chung hơn ba năm, Tiêu Hạc Nhất đã để lại quá nhiều dấu vết trong cuộc đời tôi. Tôi không ngừng lau chùi, giặt giũ, cứ như thể làm vậy là có thể rửa sạch nỗi nhục nhã của mình.

Trong tủ quần áo có quá nhiều bộ váy ngủ ren anh mua, bộ nào cũng thiếu vải đến mức hở hang. Anh thích trò chơi đóng vai, đủ loại trang phục và đạo cụ khiến anh phấn khích chất đầy nửa tủ. Anh còn đam mê những thứ đồ chơi nhỏ nhặt, anh nói anh thích nhìn tôi khóc, nhìn tôi cầu xin, điều đó mang lại cho anh cảm giác chinh phục mãnh liệt.

Tôi tống tất cả những thứ hỗn độn đó vào mấy cái túi lớn, chất đống ở cửa. Bây giờ tôi đã hiểu tại sao anh nói tôi "lẳng lơ" rồi. Nhưng tôi thấy mình không phải lẳng lơ, mà là ngu xuẩn! Để làm anh vui, tôi đã tự hạ thấp bản thân mình! Chiều chuộng anh, lấy lòng anh, đáp ứng anh, cuối cùng lại đổi lấy kết cục này. Là tôi tự làm tự chịu!

Tôi lại tức đến đỏ cả mắt, uất ức bật khóc thành tiếng. Điện thoại liên tục rung lên báo tin nhắn. Đó là nhóm lớp đại học đang tổ chức buổi tụ tập cuối năm. Rời đại học đã hơn ba năm, tôi chưa từng tham gia một buổi họp lớp nào. Bởi vì, sự ra đi của tôi vốn không hề vẻ vang.

Điểm chuyên ngành của tôi năm nào cũng đứng nhất. Thế nhưng luận văn tốt nghiệp của tôi chỉ được 59 điểm. Tôi thậm chí còn không có được tấm bằng tốt nghiệp. Ở ngôi trường thuộc Top 3 cả nước này, tôi là một trò cười đúng nghĩa.

Nhưng hôm nay, đột nhiên có bạn học nhắc đến tôi trong nhóm.

Trần Dương: [@Tô Tô, hình như cũng ở Thượng Hải mà nhỉ? Sao họp lớp chẳng bao giờ thấy cô ấy?]

Tiếp đó là một khoảng lặng dài. Khoảng nửa tiếng sau, Lộ Tiểu Vũ – bạn cùng phòng cũ của tôi – mới trả lời.

Lộ Tiểu Vũ: [Tô Tô công việc bận lắm, chắc không có thời gian tham gia đâu.]

Trần Dương: [Họp lớp mình đều tính đến công việc của mọi người nên toàn chọn buổi tối mà~]

Lớp trưởng Lâm Nhiễm: [Chính vì vào buổi tối nên mới trùng với thời gian làm việc của người ta đó! Bạn hiểu mà (icon nghịch ngợm)]

Trần Dương: [6] (Kinh đấy/Hiểu rồi)

Sau đó, trong nhóm không ai nói thêm gì nữa. Đó là một sự im lặng đầy ngầm ý.

Năm đó đến Thượng Hải, tôi cứ ngỡ có thể bắt đầu một cuộc sống mới. Nhưng ngay ngày đầu nhập học, nhiệt huyết của tôi đã bị dội một gáo nước lạnh. Khi tôi khệ nệ xách túi ni lông vào ký túc xá, một cô gái ăn mặc sành điệu đang chia mỹ phẩm cho các bạn cùng phòng. Cô gái đó chính là Lâm Nhiễm. Nghe nói mỹ phẩm là mẹ cô ta đi công tác Pháp mang về, trong nước không mua được.

Các bạn cùng phòng ai nấy đều hớn hở. Đến lượt tôi, Lâm Nhiễm liếc nhìn cái túi ni lông của tôi, bĩu môi khinh khỉnh: "Mỹ phẩm này đắt lắm, chắc không hợp với cậu đâu."

Tôi không đáp lời, cúi đầu dọn hành lý. Không cho thì thôi, dù sao tôi dùng kem dưỡng bình dân cũng quen rồi, nhỡ đâu da tôi lại không chịu nổi hàng Pháp ấy chứ. Trong phòng bỗng chốc im phăng phắc.

Lâm Nhiễm đột nhiên chỉ vào ngực tôi, ngạc nhiên thốt lên: "Ngực cậu nâng ở đâu thế? Nhìn như thật vậy! Tốn không ít tiền đâu nhỉ?"

Tôi không muốn ngày đầu tiên đã gây xích mích, liền nhàn nhạt đáp: "Đồ tự nhiên đấy, không có nâng."

Lâm Nhiễm "xì" một tiếng: "Chết tiệt, với bạn cùng phòng mà cũng không nói thật! Tôi có định nâng đâu, chỉ tò mò thôi mà! Mẹ tôi chẳng bao giờ cho phép tôi làm chuyện đó, kinh chết đi được!"

Cô ta mỉa mai nhướn mày, cười lạnh với tôi: "Không ngờ cậu ăn mặc rách rưới mà lại có tiền làm phẫu thuật này, hay là đi làm thêm 'công việc hè' nào lợi hại lắm à?"

Vài người bạn cùng phòng cũng cười theo. Tôi vừa thẹn vừa giận, nhất thời không biết đáp trả thế nào, chỉ có thể nói một câu yếu ớt: "Xin hãy tự trọng."

Khi Lâm Nhiễm ra khỏi phòng, Lộ Tiểu Vũ mới lén bảo tôi: "Vừa nãy cố vấn học tập có đến dặn dò riêng, bố của Lâm Nhiễm là giáo sư của Viện Văn học chúng ta, mẹ là giáo sư của Viện Vật liệu, bảo bọn mình đừng có đắc tội cô ấy. Sau này cậu phải cẩn thận đấy."

Tôi cảm kích cảm ơn Tiểu Vũ. Nhưng bằng kinh nghiệm nhiều năm bị nhắm vào, tôi biết Lâm Nhiễm đã coi tôi là kẻ thù mà chẳng cần lý do gì.

Nhờ có ông bố giáo sư, Lâm Nhiễm nghiễm nhiên trở thành lớp trưởng. Kết thúc đợt quân sự, tân sinh viên có một hoạt động lớn là thi nhảy cổ động (cheerleading). Các khoa đều rất coi trọng. Lâm Nhiễm chẳng thèm hỏi ý kiến ai, tự ý đăng ký tên cho tất cả nữ sinh trong phòng.

Lúc này, áo lót của tôi đã phải mặc size E rồi. Tôi thực sự không muốn mặc bộ đồ thể thao bó sát, lắc lư trước thanh thiên bạch nhật cho người ta nhìn như nhìn sinh vật lạ. Thế nên tôi nói với Lâm Nhiễm rằng tôi không khỏe, không tham gia được, bảo cô ta tìm người khác. Lâm Nhiễm nhất quyết không nghe, bắt tôi phải tham gia bằng được.

"Tô Tô, đây là hoạt động lớn đầu tiên tôi tổ chức, cậu cố ý chống đối tôi đấy à?"

Tôi không nói lý được với cô ta, đành tiêu cực bằng cách không đi tập luyện. Điều này khiến Lâm Nhiễm nắm được thóp. Cô ta kết hợp với cố vấn học tập, ghi tên tôi lên bảng thông báo, nói tôi không ủng hộ công việc của khoa, không có tinh thần tập thể, ích kỷ vụ lợi.

Khi tôi khóc lóc kể với Tiêu Hạc Nhất, anh tức điên lên, đòi đi tìm Lâm Nhiễm tính sổ. "Làm cái lớp trưởng quèn thôi mà làm gì ghê thế? Có hạng người nào bắt nạt người khác kiểu đó không? Hôm nay tôi phải cho cô ta biết thế nào là không nói lý, Tiêu gia đây còn vô lý hơn cô ta gấp bội!"

Sau đó, vì sợ chuyện làm rùm beng lên nên tôi đã cản anh lại. Tôi biết Tiêu Hạc Nhất thực lòng lo lắng cho mình, nên sau này hễ có chịu uất ức gì, tôi cũng không dám kể với anh nữa, sợ anh sốt ruột.

Sau vụ nhảy cổ động, tôi bị cô lập đủ đường. Mọi hoạt động của lớp Lâm Nhiễm đều không gọi tôi. Cô ta nói: "Người ta cao giá lắm, một lớp trưởng như tôi đâu dám sắp xếp cho người ta."

Đầu truyện DS Chương Chương 2
← → Phím mũi tên để chuyển chương