Chương 6
Giang Đường
"Tần Sở! Tôi không ngờ cậu lại tính toán tôi từng bước như vậy! Ngay từ cô minh tinh đầu tiên, tôi đã lọt vào bẫy của cậu rồi!"
Tần Sở lạnh nhạt liếc anh ta một cái:
"Không biết giữ nổi người bên cạnh mình, thì trách ai?"
Phó Yến Lễ nghiến răng:
"Đó là vì cậu luôn giở thủ đoạn! Nếu không có cậu, tôi và Giang Đường đã không đi đến bước này!"
Bên ngoài, hoa dành dành đã nở rộ.
Tôi bước ra ngoài đi dạo một vòng, cũng chẳng muốn nghe tiếp cuộc đối thoại bên trong.
12
Không biết Tần Sở đã nói gì với Phó Yến Lễ.
Nhưng mấy ngày sau, anh ta thực sự không xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Ngược lại, tôi lại tình cờ chạm mặt Lâm Thư Nguyệt vài lần.
Hôm nay, cô ta chủ động đến tìm tôi.
"Chị... Em có thể nói chuyện với chị một lát không?"
Cô ta cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy.
Thật khó mà liên tưởng cô ta với kẻ đã thuê thủy quân vào trang chính thức của công ty tôi để bôi nhọ tôi trước đây.
Lâm Thư Nguyệt vẫn cúi đầu, ngón tay xoắn lấy nhau, im lặng rất lâu.
Mãi đến khi tôi mất kiên nhẫn, định đứng dậy rời đi, cô ta mới lên tiếng:
"Em có thai rồi."
Tôi nhấp một ngụm cà phê, thản nhiên đáp:
"Cô Lâm tìm tôi là có ý gì? Đứa bé trong bụng cô chắc không phải con tôi chứ?"
Cô ta sững sờ, ngẩng đầu nhìn tôi, vẻ mặt đầy hoảng hốt.
"Đứa bé là của tổng giám đốc Phó! Nhưng anh ấy không muốn giữ nó. Chị có thể giúp em khuyên anh ấy không? Em có thể từ bỏ mọi thứ, thậm chí trả lại toàn bộ quà cáp anh ấy đã tặng, chỉ cần anh ấy đồng ý cho em sinh đứa bé này ra."
Tôi đặt tách cà phê xuống, giọng điệu vẫn điềm tĩnh:
"Cô tìm nhầm người rồi. Tôi chỉ là một vị hôn thê cũ, chẳng có lý do gì để đi thuyết phục anh ta cả. Và cô cũng đừng diễn bộ dạng đáng thương này trước mặt tôi. Đối với cô, đứa bé này và đống quà của Phó Yến Lễ, cái nào quan trọng hơn, cô là người rõ nhất."
Bất ngờ, Lâm Thư Nguyệt quỳ xuống.
"Nhưng bây giờ trong lòng anh ấy chỉ có chị! Nếu không có chị, có lẽ anh ấy sẽ để em giữ lại đứa bé này. Bạn bè anh ấy đều nói em là ngoại lệ duy nhất, là người duy nhất có thể kết hôn với anh ấy. Anh ấy từng tặng em một chiếc nhẫn, điều đó chứng tỏ anh ấy đã có ý định cưới em!"
Ngoại lệ của Phó Yến Lễ chưa bao giờ chỉ có một.
Đã có rất nhiều người từng được anh ta cho cái gọi là "đặc cách".
Tôi mỉm cười: "Cô Lâm, ngoài viên kim cương hồng kia ra, chiếc nhẫn còn lại, nếu tôi nhớ không nhầm, cũng có rất nhiều người từng được nhận một cái giống y hệt."
Sắc mặt Lâm Thư Nguyệt tái mét, cô ta thì thào:
"Không thể nào... Chị lừa tôi! Mọi người đều nói tôi là người ở bên anh ấy lâu nhất, chị nhất định đang lừa tôi!"
Tôi nhướng mày, chậm rãi hỏi lại:
"Phó Yến Lễ đã từng hứa rằng chiếc nhẫn đó chỉ dành riêng cho một mình cô sao?"
Cô ta há miệng, nhưng không nói được lời nào.
Tôi nhún vai: "Đấy thấy chưa? Đến cả dỗ dành cô, anh ta cũng chẳng buồn làm."
Lâm Thư Nguyệt còn định nói gì đó, nhưng tôi không muốn nghe tiếp.
"Cô Lâm, tôi mong sau này cô đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, cũng đừng đến công ty tìm tôi. Chúng ta chẳng quen thân đến mức đó."
"Trợ lý Kiều, tiễn khách."
Sau khi tiễn người đi, trợ lý Kiều gõ cửa bước vào, nhỏ giọng nói:
"Giám đốc Giang, chị đừng nghe Lâm Thư Nguyệt nói bậy. Đứa bé trong bụng cô ta không phải của tổng giám đốc Phó đâu. Một người bạn của tôi trong giới nói rằng từ khi cô ta bị công ty đóng băng, cô ta đã tìm mọi cách để được ký hợp đồng lại. Chuyện cô ta dùng thủ đoạn gì, chắc chị cũng hiểu rồi."
Tôi liếc nhìn trợ lý Kiều, bình thản dặn dò:
"Dự án khu Đông cứ tiếp tục theo kế hoạch, còn mấy chuyện không quan trọng thì đừng báo với tôi nữa."
13
Ngày cưới, trời trong nắng đẹp.
Bạn bè trong giới đều đến đông đủ.
"Chúc mừng! Chúc mừng nhé! Ban đầu cứ tưởng cậu sẽ kết hôn với Yến Lễ, không ngờ lại."
"Hôm nay là ngày cưới của Giang Đường, đừng nói lung tung! Tôi thấy Tần Sở hơn Phó Yến Lễ không biết bao nhiêu lần!"
Tống Tống từ lâu đã nhìn Phó Yến Lễ không vừa mắt, hôm nay là ngày vui của tôi, cô ấy càng không muốn nghe ai nhắc đến cái tên đó.
"Xin lỗi! Xin lỗi! Tôi lỡ miệng!"
Tôi chỉ mỉm cười, không để tâm: "Mau vào chỗ ngồi đi, lễ cưới sắp bắt đầu rồi."
Hôn lễ được trang trí theo phong cách truyền thống, trang trọng và đầy ấn tượng.
Bộ giá y mà tôi mặc là do Tần Sở đặc biệt đặt may riêng. Lớp áo ngoài thêu kín hoa văn phượng hoàng bằng chỉ vàng, đầu đội mũ phượng, hai bên rủ xuống những sợi tua rua bằng vàng, tấm khăn voan đỏ nhẹ nhàng phủ trên vai.
"Hai họ kết giao, một lòng chung thủy.
Tơ hồng se duyên, trăm năm hòa hợp."
Sau khi nghi lễ kết thúc, tôi thay bộ lễ phục để đi mời rượu khách.
Lục Tắc mang đến một xâu chuỗi hạt Phật mà Phó Yến Lễ đã lên núi Vô Lạo xin về, đưa cho tôi:
"Anh Phó bây giờ hối hận đến muốn phát điên rồi. Anh ấy nói nếu có thể làm lại từ đầu, nhất định sẽ biết trân trọngchị hơn."
Lục Tắc vẫn còn thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt của Tần Sở đã khó coi đến mức nào.
Tôi cười cười, kéo hai người ra xa nhau.
Cả ngày bận rộn, về đến nhà tôi liền nằm vật ra giường.
Tần Sở cúi xuống, giúp tôi cởi từng lớp trang phục cưới.
Trong phòng tắm.
Tấm lưng trần tựa vào bức tường lạnh lẽo, hơi nước mờ ảo phủ lên đôi mắt của cả hai.
Anh vòng tay ôm lấy eo tôi, không đợi tôi kịp phản ứng, những nụ hôn dày đặc đã rơi xuống.
—Toàn văn hoàn—