Chương 2

Gieo Gió

Mạnh Cảnh Thành học đại học ở Côn Minh, sau khi tốt nghiệp anh ta ở lại làm việc. Một năm trước, mẹ chồng tôi đến sống cùng vì bố chồng đã mất, bà không muốn ở lại quê một mình. Khi đó bà nói với vẻ đáng thương, tôi thì rất bận, không có thời gian nấu cơm, mà Mạnh Cảnh Thành lại thường xuyên gọi đồ ăn ngoài. Tôi nghĩ nếu cứ thế này thì sức khỏe của bà sẽ suy giảm, nên đã đồng ý cho bà đến ở cùng.

Chẳng bao lâu sau khi bà đến, em chồng tôi không thi đỗ đại học cũng chạy đến đây, sau đó cũng ra ngoài làm việc, nhưng chẳng có định hướng rõ ràng, với trình độ học vấn cấp ba thì không thể xin được công việc nhẹ với mức lương cao,những việc nặng nhọc thì không muốn làm, nên chỉ nằm ở nhà.

Thực sự mà nói, ngay cả người bản địa cũng có nhiều loại nấm không nhận biết được, huống chi là những người mới đến từ nơi khác như họ.

Haha, cứ ăn đi, ăn nhiều vào.

Tôi vào phòng ngủ, lấy số vàng của mình và chạy đi. Mỗi tháng tôi tiết kiệm được năm hạt đậu vàng, bây giờ đã có hơn ba trăm hạt, trị giá hơn hai trăm nghìn tệ rồi.

Khi tôi đã ra đến cổng, Mạnh Cảnh Thành còn đứng ở cửa nói: "Du Du, em hãy suy nghĩ kỹ đi, chỉ có ba trăm nghìn thôi, bố mẹ em có thể lấy ra được mà."

Đồ điên, cả nhà này đều điên. Tôi quay lại, lạnh lùng nhìn anh ta: "Anh cứ đợi đấy, tôi sẽ nói với anh trai tôi, không đập anh một trận tôi không mang họ Trần."

Nghe thấy tôi nhắc đến anh trai, Mạnh Cảnh Thành run rẩy: "Trần Du Du, chuyện của hai chúng ta, em kéo anh trai em vào làm gì?"

Về chuyện tiền bạc, anh ta thì mặt dày yêu cầu bố mẹ tôi gom góp. Nhưng đến chuyện bị đánh thì lại không muốn tôi gọi người giúp.

Tôi khinh!

"Là ý gì à? Cuối tuần này tôi sẽ gọi hết họ hàng đến, lúc đó anh sẽ biết."

"Dám bắt nạt con gái nhà họ Trần, các người cứ chờ mà bị đánh đi."

Nhớ lại năm đó, chị họ của tôi bị chồng ức hiếp, chỉ cần hét lên trong nhóm gia đình, chưa đầy nửa tiếng, đã gom được ba mươi người tới. Sau trận đánh đó, chồng chị ấy ngoan ngoãn nghe lời luôn.

Mạnh Cảnh Thành muốn kéo tôi quay lại, nhưng tôi đã chạy trốn mất rồi.

Nếu lát nữa họ ép tôi ăn nấm, tôi chắc chắn sẽ từ chối, liệu họ có nghi ngờ rồi không ăn nữa không?

Ra khỏi tòa nhà, tôi lập tức gọi điện cho cô bạn thân: "Chị dâu, gọi anh trai em ra, mình đi uống một ly."

Điền Điềm, bạn thân của tôi, cũng chính là chị dâu tôi. Tôi là người giới thiệu họ với nhau. Trước khi họ kết hôn, tôi sống cùng cô ấấy, và tình cảm giữa chúng tôi vô cùng thân thiết.

Gia đình tôi chưa bao giờ lo lắng về mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu hay chị dâu em chồng. Chúng tôi đều rất yêu quý chị dâu, cả nhà ai cũng tranh giành chị ấy với anh trai tôi.

"Ở đâu? Tụi chị qua liền!" Giọng Điền Điềm hào hứng vang lên.

Tôi nhanh chóng báo địa chỉ và còn nhờ chị mua giúp chiếc bánh sầu riêng ngàn lớp từ tiệm bánh gần khu chung cư.

Tiệm đó làm bánh tươi ngay tại chỗ, sạch sẽ và rất mềm mịn. Đây là loại bánh tôi thích nhất, lâu rồi không được ăn, nhớ quá chừng.

Một tiếng sau, chúng tôi gặp nhau tại quán bar nhỏ.

Anh trai tôi xách bánh đến, khuôn mặt tỏ rõ vẻ không vui: "Trần Du Du, em tốt nhất là có lý do chính đáng."

Chắc chắn tôi lại làm phiền chuyện riêng của họ rồi.

Chị dâu vòng tay qua eo anh trai tôi, rồi khẽ vặn người, anh trai tôi lập tức cười ngượng ngùng: "Em gái, chắc em đói rồi. Anh đã đích thân mua bánh sầu riêng ngàn lớp cho em, mau ăn khi còn nóng đi."

"Phim có quan trọng lắm không? Du Du quan trọng hơn anh nhiều."

Chị dâu lườm anh trai một cái, rồi đích thân mở bánh và đặt trước mặt tôi.

← → Phím mũi tên để chuyển chương