Chương 8
Hệ thống Chim tu hú
Qua buổi phát trực tiếp từ hệ thống, tôi thấy Giang Trấn nghỉ việc và với sự ủng hộ của Nhan Hoan Hoan, mở một công ty riêng. Nhưng họ đã trọng sinh quá muộn, đặc biệt là trong ngành điện tử, mỗi năm một xu hướng mới, công ty của Giang Trấn chỉ cầm cự qua ngày.
Sự nghiệp không khởi sắc, Giang Trấn và Nhan Hoan Hoan dồn hết sức lực vào số tiền thưởng mười tám triệu tệ, điên cuồng ép buộc Dương Dương học tập.
Dương Dương học đến mức chóng mặt, nhưng đã bỏ bê học hành suốt mười sáu năm, làm sao có thể bù đắp nhanh chóng được? Nó vừa học vừa mắng chửi, tâm trạng ngày càng tồi tệ, cuối cùng thậm chí còn đánh cả Giang Trấn một trận, rồi bỏ nhà ra đi.
Dương Dương vừa bỏ đi, họ cũng nhận ra đã quá khắt khe, không thể cứ ép con như thế được.
Họ không bắt ép Dương Dương học nữa, cuộc sống dần yên bình trở lại.
Nhìn vẻ mặt thản nhiên của Nhan Hoan Hoan, tôi có chút thắc mắc, chẳng lẽ cô ta còn lá bài nào trong tay sao?
Nhưng tôi chẳng có thời gian để xem trò hề đó.
Những năm qua, tôi không ngừng làm việc và kiếm tiền. Một khoản một tỷ bảy triệu tệ mà tôi đã tích góp, chủ yếu là từ tiền mà Giang Trấn làm ra, tôi đã đổ hết vào quỹ học bổng. Mỗi năm, tôi đều tự chọn lấy vài chục học sinh xuất sắc để tài trợ. Tôi hy vọng những đứa trẻ này, có năng lực, có nghị lực, sẽ có cơ hội được tiếp tục học tập, vượt lên hoàn cảnh của mình..
Tôi sẽ là người tạo ra cơ hội cho chúng.
Thời gian trôi qua, kỳ thi đại học cuối cùng cũng đến.
Trước kỳ thi, tôi mở hệ thống phát trực tiếp.
Nhan Hoan Hoan cẩn thận dúi vào tay Dương Dương một món đồ nhỏ với vẻ đầy bí ẩn.
“Dương Dương, đây là bùa hộ mệnh mà dì xin được cho con.”
“Để làm gì?” Dương Dương nhìn Nhan Hoan Hoan lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh khiến cô ta cảm thấy nhói lòng.
Nhan Hoan Hoan đôi mắt đỏ hoe, nhưng vẫn mỉm cười vỗ vai nó: “Dương Dương, con nhất định phải mang theo. Đây là bùa hộ mệnh giúp con thi tốt.”
Hệ thống nuôi dưỡng báo rằng Nhan Hoan Hoan gần đây đã tiêu tốn một số điểm tích lũy lớn, để đổi lấy một món đạo cụ đặc biệt.. Tôi cau mày, chẳng lẽ đây chính là đạo cụ mà cô ta đã đổi sao?
Dương Dương có vẻ suy nghĩ, cuối cùng vẫn nhận lấy món đồ.
Thì ra là vậy, đây có lẽ là một loại đạo cụ gian lận nào đó. Nếu Dương Dương sử dụng nó, việc đỗ Thanh Hoa hay Bắc Đại sẽ chẳng còn là vấn đề.
Kết quả không ngoài dự đoán.
Nhan Hoan Hoan cuối cùng đã có được mười tám triệu đó, trong lòng tôi có chút không hài lòng.
Thế nhưng chỉ vài ngày sau, một vụ bê bối gian lận chấn động cả nước đã lên thẳng top tìm kiếm.
“Công nghệ gian lận không thể bị phát hiện! Thật không ngờ lại là nó!”
Tôi bấm vào hot search, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi chính là món đồ mà Nhan Hoan Hoan đã đưa cho Dương Dương hôm đó.
Chuyện gì thế này? Dương Dương bị ai tố cáo sao?
Đọc kỹ nội dung tin tức, tôi mới biết một thí sinh họ Giang đã tự tố cáo chính mình.
Đây là trò gì vậy?
13
“Đây là công nghệ tiên tiến có khả năng kết nối với não bộ, đọc sóng điện não của con người!"
“Hiện tại, khoa học kỹ thuật chưa thể đạt được đến mức này!”
“Vậy mà chỉ bị dùng để gian lận thi cử!”
“Thật phí phạm!”
Liên tiếp bốn dấu chấm than thể hiện rõ sự bức xúc và tiếc nuối của tác giả bài báo.
Hành động của Dương Dương khiến tôi thực sự bất ngờ.
Tại sao cậu ta lại làm vậy? Chẳng lẽ Dương Dương thực sự đã hối cải, quyết tâm làm lại từ đầu?
Tôi xoa xoa trán, cảm thấy có chút khó hiểu.
Và còn nữa, hành động của Dương Dương, liệu Nhan Hoan Hoan có biết không?
Kết quả là, Nhan Hoan Hoan đã bị bắt giữ.
14
Khi nhận được tin này, tôi đang mua bánh mì trong tiệm bánh.
Sáng nào tôi cũng có thói quen lái xe đi làm, tiện ghé qua mua một ổ bánh mới ra lò dọc đường.
Tôi vừa bước ra khỏi cửa tiệm thì bất chợt nhận thấy chiếc nhẫn kim cương trên tay phát ra ánh sáng xanh kỳ lạ.
Tôi giật mình. Đây là chiếc nhẫn tôi đã dùng tro cốt của con để chế tác.
Nó chưa bao giờ tự phát sáng, chỉ phản chiếu lấp lánh khi có ánh sáng chiếu vào.
Tôi nhìn xung quanh nhưng không thấy nguồn sáng nào màu xanh cả. Thay vào đó, lại thấy một bóng người đang lén lút bên cạnh xe của mình.
Là Nhan Hoan Hoan?
Cô ta định làm gì?
Tôi nheo mắt quan sát kỹ và nhận ra một tia sáng lạnh lóe lên trong tay cô ta.
Là một con dao!
Tôi lập tức chạy ra khỏi cửa sau tiệm bánh, vừa chạy vừa bảo hệ thống theo dõi vị trí của Nhan Hoan Hoan, đồng thời gọi cảnh sát.
Tôi để ý chiếc nhẫn trên tay, ánh xanh dần mờ đi rồi tắt hẳn.
Tôi không kìm được nước mắt:
“Con có phải đang bảo vệ mẹ không, bé yêu?”
Có phải là con đã cứu mẹ không?
Cảnh sát nhanh chóng khống chế được Nhan Hoan Hoan. Họ phát hiện trên người cô ta có mang theo một con dao găm sắc bén, làm từ hợp kim đặc biệt và phủ đầy chất kịch độc – chỉ cần dính phải là chết ngay tức khắc.
May mắn là khi báo cảnh sát, tôi đã nói rõ về việc nghi phạm có mang vũ khí, nhờ vậy họ cảnh giác dùng súng điện khống chế, không ai bị thương cả.
Tôi thấy trong lòng vô cùng sợ hãi. Nếu không có ánh sáng từ chiếc nhẫn cảnh báo, có lẽ tôi đã không biết gì mà đi thẳng tới xe, để rồi bị con dao tẩm độc đó đâm trúng.
Tôi hôn lên chiếc nhẫn: “Cảm ơn con, bé yêu.”
Tôi ngắm kỹ chiếc nhẫn, phát hiện nó đã mất đi vẻ sáng bóng, trở nên xỉn màu, trông như một mảnh nhựa cũ kỹ.
15
Nhan Hoan Hoan bị kết án năm năm vì tội mưu sát không thành.
Nhưng tôi biết, cô ta sẽ sớm phải trả giá bằng cả mạng sống. Khoản bồi thường mười tám tỷ kia cô ta không thể nào chi trả nổi, và cô ta chỉ muốn kéo tôi xuống cùng.
Đối với loại sâu mọt tối tăm này, tôi chẳng còn muốn phí bất kỳ ánh mắt nào nữa.
Sau đó, tôi đến đồn cảnh sát để bảo lãnh Dương Dương.
Thấy tôi, ánh mắt nó thoáng chút phức tạp.
Dương Dương bắt đầu lẩm bẩm, rồi từ từ nói ra rất nhiều điều, như muốn trút bỏ mọi thứ.
16
Dương Dương nói, từ khi còn nhỏ, nó luôn thích người mẹ thanh lịch, dịu dàng và có học thức như tôi.