Chương 7

Hóa ra tôi chỉ là bạch nguyệt quang vợ trước bị ép hy sinh

Ý thức của tôi, vốn đã gần như tan rã, bỗng chốc như bị một cây kim xuyên qua, nhanh chóng tỉnh táo trở lại.

"Nếu anh còn coi cô ấy là vợ, thì hãy để chúng tôi đi! Mẹ cô ấy... không qua nổi rồi."

"Anh ít nhất cũng phải để mẹ con họ gặp nhau lần cuối chứ!"

14

Nói về mẹ tôi.

Bà luôn rất để ý đến ánh mắt và lời bàn tán của hàng xóm láng giềng.

Nhưng thực tế, ngoài dì Hứa ở dưới lầu, bà gần như chẳng có người bạn nào.

Bà là người hay nói lời cay nghiệt, thích mắng mỏ, trên khuôn mặt đầy dấu vết của năm tháng luôn hiện lên vẻ khổ sở, đau đớn như cả thế giới đều nợ bà.

Gặp ai bà cũng phàn nàn đủ điều, vì thế không ai muốn ở gần bà.

Thế nhưng, người lớn tuổi trong xóm lại kể rằng, hồi trẻ bà không hề như vậy.

Khi còn trẻ, mẹ tôi là một người vui vẻ, hoạt bát, đi đến đâu cũng kết bạn được với mọi người.

Đáng tiếc, bà chọn nhầm người đàn ông.

Kể từ đó, cuộc đời bà hoàn toàn thay đổi.

Đôi chân của mẹ tôi, chính là bị người đàn ông đó đánh gãy.

Từ một đôi chân khỏe mạnh có thể đi bộ cả chục dặm, bà trở thành người run rẩy, chật vật mỗi khi bước lên cầu thang.

Bà từng cố gắng phản kháng.

Nhưng cái giá phải trả là những trận đòn còn tàn nhẫn hơn. Sau đó, bà không dám phản kháng nữa.

Khi ấy, tôi đang học cấp hai, đúng vào độ tuổi nổi loạn.

Nhìn mẹ ngày ngày trốn trong phòng, lặng lẽ lau nước mắt, tôi không kiềm được mà tức giận nói với bà:

"Hay là mẹ ly dị đi, sống như thế này còn ý nghĩa gì nữa?"

Kết quả...

Bà tát tôi một cái đau điếng.

Bà đã nói gì khi đó nhỉ?

Bà nói: "Dù sao đi nữa, ông ấy cũng là cha mày!"

Tôi vừa giận vừa buồn. Tôi nghĩ họ đúng là một cặp: một người đánh, một người chịu, chẳng ai cần tôi xen vào cả.

Nhưng điều tôi không ngờ là...

Người phụ nữ mà tôi luôn nghĩ là hèn nhát, phong kiến và tầm thường đó, lại có can đảm giết người.

Người mà bà giết, chính là người bà vẫn thường dạy tôi rằng: “Ông ấy là trụ cột của gia đình này” – cha ruột của tôi.

Cảnh sát rất nhanh đã tới, xung quanh các con ngõ chật kín người hiếu kỳ.

Thế nhưng, mẹ tôi không bị đưa vào tù.

Vì bà có giấy chứng nhận bị tâm thần.

Điều này khiến ngay cả tôi cũng sững sờ.

Tôi nhìn bà lôi ra một chồng giấy khám bệnh, trên từng tờ giấy đều đóng dấu đỏ của các bệnh viện lớn trong tỉnh.

Cảnh sát nhìn nhau đầy nghi hoặc, còn mẹ tôi, vẻ mặt bà bình tĩnh đến đáng sợ.

Chỉ có tôi, khi nhìn vào ngày tháng trên những tờ giấy đó, đứng ngẩn ngơ thật lâu không nói nên lời.

Từ đó về sau, mỗi khi nhìn thấy mẹ con tôi, hàng xóm đều tránh xa.

Họ xì xào rằng chắc chắn là vì mẹ tôi không đoan chính, bị cha tôi bắt gặp, nên bà mới tức giận rồi giết ông.

Nếu không, tại sao bao năm qua bà chịu đựng được, chỉ lần này lại phản kháng dữ dội như vậy?

Họ vừa sợ hãi vừa khinh miệt bà, coi bà như một quả bom hẹn giờ, liên tục gửi đơn khiếu nại lên chính quyền địa phương, ép bà mau chóng chuyển đi.

Trước những điều đó, mẹ tôi chẳng thèm bận tâm.

Nhưng bà gần như không bước ra ngoài kể từ sau vụ việc.

Tất cả mọi người đều chỉ trích bà.

Chỉ có tôi biết, bà làm vậy là để bảo vệ tôi.

Một tháng trước khi chuyện đó xảy ra, cha ruột của tôi đã giở trò đồi bại với tôi.

Khi ông ta sắp ép tôi đến mức không còn đường lui, mẹ tôi bất ngờ về nhà và bắt gặp.

Bà nổi giận lôi đình, giống như một con sư tử mẹ phát điên, lao vào vật lộn với ông ta.

Thế nhưng, chênh lệch thể lực giữa họ là quá lớn.

Cuối cùng, ông ta đánh bà một trận thừa sống thiếu chết, rồi lảo đảo bỏ đi, để lại mẹ con tôi ôm nhau giữa sàn nhà, vừa đau vừa uất ức mà khóc nức nở.

Tôi không biết đêm đó mẹ tôi đã quyết định điều gì.

Chỉ biết rằng, sáng hôm sau, bà đã gõ cửa nhà dì Hứa, nhờ dì chăm sóc tôi một thời gian.

Bà không giấu giếm gì, kể hết mọi chuyện với dì Hứa.

Dì vừa đau lòng vừa phẫn nộ, lập tức đồng ý.

Không chỉ vậy, dì còn gọi Hứa Lệnh Châu về, giao cho anh ấy nhiệm vụ đưa đón tôi đi học mỗi ngày, bất cứ khi nào tôi ra khỏi nhà, anh ấy đều phải đi cùng.

Dĩ nhiên, bà không nói cho Hứa Lệnh Châu lý do.

Bà nói, chuyện này chỉ có ba người chúng tôi được biết.

Ngoài tôi và bà, thì không ai được phép biết, kể cả là con trai của bà.

May mắn thay, Hứa Lệnh Châu rất nghe lời mẹ, cũng không tò mò hỏi nhiều.

Thời gian đó, anh ấy thậm chí còn từ bỏ mọi hoạt động với đám bạn lưu manh, thực sự ngoan ngoãn đi theo bảo vệ tôi.

Một tháng sau, khi mọi chuyện tạm lắng, tôi đứng giữa đám đông, ngơ ngác nhìn cảnh sát đến nhà bắt mẹ tôi đi.

Bà khi đó người đầy máu, nhưng khuôn mặt lại nhẹ nhõm đến kỳ lạ, thậm chí còn mang theo chút thỏa mãn.

Bà không cúi đầu, cũng không hoảng sợ, thản nhiên để cảnh sát dẫn đi.

Ánh mắt bà lướt qua đám đông, cuối cùng dừng lại trên người tôi.

Tôi thấy bà khẽ mở miệng, giọng nói hòa vào ký ức ngày nào – hôm tôi bỏ chạy khỏi nhà, không kiên nhẫn nghe bà nói thêm một lời.

Bà nói:

"Dù có thế nào đi nữa, mẹ cũng sẽ không bao giờ hại con..."

15

Cuối cùng, tôi đã không thể gặp mẹ lần cuối.

Bà cũng không để lại cho tôi bất kỳ lời trăn trối nào.

Ngoài một cuốn sổ đỏ và một chiếc thẻ ngân hàng chứa toàn bộ số tiền bà dành dụm cả đời.

Những thứ ấy được đặt yên lặng trên bàn trà trong phòng khách, mỏng manh và đơn độc.

Như thể bà đang nói với tôi:

"Đây là tất cả những gì mẹ có thể để lại cho con. Những ngày sau này, con tự lo liệu nhé."

Tôi như người mất hồn, cả cơ thể rơi vào trạng thái đờ đẫn, không cảm nhận được nỗi đau, cũng không thấy buồn bã.

Nhưng nước mắt cứ chảy mãi, không thể dừng lại.

Cho đến khi sức cùng lực kiệt, tôi gục xuống bên cạnh chiếc xe lăn của bà và ngất lịm.

Tang lễ của mẹ, dì Hứa và Hứa Lệnh Châu đã giúp tôi lo liệu.

Chính xác hơn, tất cả đều do Hứa Lệnh Châu một tay đảm nhận.

Bởi nếu không có dì Hứa giữ chặt lấy tôi, có lẽ tôi đã trèo vào quan tài của mẹ, muốn được cùng bà trở về với đất.

[Cảnh báo! Cảnh báo! Nhiệm vụ chỉ còn một ngày!]

[Hãy nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, nếu không nhiệm vụ sẽ thất bại!]

Tôi giật mình quay lại.

Kỷ Ứng Kỳ đứng đó, cách tôi không xa.

Anh ta im lặng nhìn tôi, trên tay cầm một khẩu súng màu bạc.

Bầu trời u ám, gió mang hơi ẩm thổi tung vạt áo choàng đen của anh ta.

Trên túi áo trước ngực, cài một bông hoa hồng trắng, như thể đang tưởng niệm ai đó.

Tôi ngây người đối diện anh ta từ xa, ánh mắt trống rỗng, không cảm xúc.

Tôi thấy khuôn mặt anh ta càng lúc càng tái nhợt, ánh mắt ngập tràn nỗi đau và sự hối hận.

Môi anh ta khẽ run, nói nhỏ: "...Xin lỗi."

Cuối cùng, anh ta vẫn giơ cánh tay lên, chĩa họng súng đen ngòm về phía tôi.

Rồi...

"Đoàng!"

Một tiếng nổ đục vang lên.

Kỷ Ứng Kỳ ngã xuống, khẩu súng trên tay rơi xuống đất, lăn vào đám cỏ thấp bên cạnh.

Ngay sau đó, khẩu súng bị một bàn tay to lớn, vững chãi nhặt lên.

Hứa Lệnh Châu cầm súng trong tay, còn tay kia chống một chiếc xẻng bám đầy đất mới.

Anh ta nhìn cảnh tượng trước mắt, nhướng mày, lạnh nhạt nói: "Đang đóng phim truyền hình à? Thật sự nghĩ là xung quanh không có ai sao?"

"......"

Anh ta vừa lẩm bẩm vừa gọi điện báo cảnh sát, một chân giẫm lên chiếc xẻng, phía dưới là Kỷ Ứng Kỳ đã bị anh ta đánh ngất.

Cảnh tượng ấy kỳ lạ đến mức buồn cười.

Tôi khẽ nhếch môi, không nói gì, quay người tiếp tục đốt giấy tiền vàng mã trong lò lửa.

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Lửa trong lò bùng lên, tạo thành một xoáy sáng rực rỡ trên không.

Xoáy lửa quay một vòng, hai vòng, như không nỡ rời xa.

Rồi cơn gió cuốn đi, mang theo cả tro tàn của giấy tiền.

← → Phím mũi tên để chuyển chương