Chương 4

Hoa soi bóng nước, trăng rọi đáy hồ

Lời nói đột ngột khựng lại.

Đôi môi Kỷ Thần Dụ khẽ run, cuối cùng anh ta vẫn không nói nốt nửa câu còn lại.

Anh ta hít sâu một hơi, quay mặt đi chỗ khác, giọng nói dịu đi nhiều:

"Xem như... mọi chuyện chưa từng xảy ra."

"Nếu em muốn kết hôn với anh, được thôi."

"Trừ tình yêu và sự chung thủy, anh có thể cho em mọi thứ."

Trong giây phút đó, tôi thậm chí nghi ngờ mình có nghe nhầm không.

Kỷ Thần Dụ vừa nói tiếng người sao?

Anh ta quên rồi à?

Chính anh ta là người chủ động chọc ghẹo tôi trước.

Năm anh ta mười sáu tuổi, không phải sáu tuổi, anh ta là người tỏ tình, là người cầu hôn tôi!

Rồi khi lớn lên, anh ta thờ ơ đạp đổ những lời hứa hẹn đó, chưa từng nghĩ đến việc trái tim tôi người đã yêu anh từ lâu làm sao có thể rút lại tình cảm ấy?

Tôi giống như một con chó hoang từng được nhận nuôi, sau đó lại bị bỏ rơi.

Vừa bối rối, vừa tủi thân, vừa đau đớn tru lên, nhưng lại không thể quay về cuộc sống lang thang trước kia.

Cuối cùng, con chó ấy vì không chịu được khao khát yêu thương, đã quay lại quấn quýt bên người chủ cũ, chỉ mong được yêu thương như ngày xưa.

Nhưng đôi khi... con chó ấy cũng nghĩ:

Giá mà ban đầu anh đừng nhận nuôi tôi, đừng đến và chọc ghẹo tôi!

"Thôi bỏ đi."

Giận dữ, uất ức, mọi cảm xúc đan xen trong tôi cuối cùng chỉ còn lại một sự bất lực tự giày vò.

Tôi cúi mắt, nở một nụ cười bình thản:

"Đừng miễn cưỡng chính mình."

"Tôi đã từ bỏ rồi."

"Tôi sẽ không còn thích anh, không phiền anh nữa."

"Thế nên, không cần phải hy sinh lớn lao như vậy đâu."

"Mọi thứ đã qua rồi, từ nay anh có thể tự do sống cuộc đời phong lưu của mình."

Lời tôi nói, thật lòng từ tận đáy lòng.

Nhưng Kỷ Thần Dụ dường như lại không hài lòng với sự ngoan ngoãn của tôi.

Lông mày anh ta khẽ nhíu lại, ánh mắt thoáng hiện lên một tia hoang mang khó hiểu.

Ngay sau đó, giọng anh ta chuyển thành sự châm chọc xen lẫn bực bội:

"Nghe thì hay đấy."

"Không làm phiền tôi? Chính cô có tin nổi không? Cô làm được không?"

"Nếu làm không được thì đừng cố gắng. Tôi đâu có bảo cô nhất định phải biến mất khỏi thế giới của tôi."

"Tôi chỉ là không thể cho cô tình yêu, chứ đâu có"

Ánh mắt tôi dừng lại trên ngón áp út.

Chỗ từng đeo chiếc nhẫn giờ đã trống trơn, dấu hằn của nó cũng mờ đi chỉ sau ba ngày tháo ra.

Giống như tôi, đã từng níu giữ mãi không chịu buông bỏ quá khứ, nhưng khi quyết tâm từ bỏ, thực ra chỉ mất một khoảnh khắc mà thôi.

"Kỷ Thần Dụ, tôi làm được."

Ánh mắt anh ta lập tức nheo lại.

Anh ta nhìn tôi chằm chằm vài giây, cuối cùng nhếch môi cười, như thể tin chắc rằng tôi sẽ tự vả vào mặt mình:

"Tốt nhất là vậy."

"Tôi nhất định làm được."

Trong đầu tôi bỗng hiện lên khuôn mặt của Trì Tịch. Tôi bật cười:

"Nếu không, tôi sẽ bị rải tro mất."

15

Kể từ ngày đó, tôi giữ đúng lời hứa, cố gắng tạo khoảng cách tối đa với Kỷ Thần Dụ.

Không còn gửi cho anh ta những điều thú vị bất kể ngày đêm.

Không còn quan tâm anh ta đang thân mật hay mập mờ với ai.

Cũng không còn xuất hiện trước mặt anh ta mỗi khi có chuyện.

Thậm chí, ngay cả những buổi tụ họp bạn bè mà có anh ta tham gia, tôi cũng không đi nữa.

Trong thời gian này, dì Kỷ cũng nhận ra sự thay đổi của tôi. Dì nhắn cho tôi vài lần, nhưng sau vài tin không được hồi âm, dì chỉ khẽ thở dài:

"Chúng ta rốt cuộc cũng không có duyên làm mẹ chồng nàng dâu."

Hơn một tháng sau, vào đúng ngày Giáng Sinh.

Tả Bồi Phong ghé qua tiệm gốm của tôi.

Anh ta nhìn tôi hướng dẫn các học viên nặn gốm, nhướn mày cười hỏi:

"Kính Nguyệt, lần này em nghiêm túc thật à?"

"Thật sự không để ý đến tên tra nam tự chuốc họa đó nữa sao?"

Tôi khẽ "chậc" một tiếng, liếc mắt nhìn anh ta.

"Ngày lễ mà không ở nhà với vợ, đến đây lượn lờ làm gì?"

"Không sợ cô vợ khó lắm mới kéo về lại bỏ chạy nữa à?"

Nụ cười của Tả Bồi Phong lập tức biến mất, anh ta tiện tay nắm một cục đất sét nhỏ ném nhẹ vào tạp dề của tôi:

"Anh quan tâm em gái anh!"

"Em gái còn đâm anh một nhát vào tim sao?"

Nói xong, anh ta có vẻ cụt hứng, phủi tay, bước xuống khỏi ghế.

Anh đặt một tấm thiệp mời viết tay lên bàn.

Tấm giấy hồng nhạt, trên đó là dòng chữ viết tay bằng kiểu thư pháp mềm mại, tinh tế.

Chắc chắn là do cô vợ luyện thư pháp của anh tự tay viết.

"Anh và vợ sắp kỷ niệm ba năm ngày cưới."

"Dù gì... Kỷ Thần Dụ chắc chắn sẽ đến."

"Em muốn đi hay không tùy em. Không đi anh cũng hiểu."

Nói xong, Tả Bồi Phong ôm bó hoa hồng lớn bên cạnh, gật đầu chào tôi rồi chuẩn bị rời đi.

Nhưng đến cửa, anh dừng lại, ngoảnh đầu nhìn tôi, vẻ mặt thoáng chút trầm ngâm:

"Anh nói thật."

"Kỷ Thần Dụ trong lòng vẫn có em."

"Suốt hơn một tháng nay, nhìn thì tưởng anh ta sống phóng túng, người mới hết người này đến người khác."

"Nhưng thực ra, anh ta thường ngồi thừ người nhìn điện thoại, chờ tin nhắn của em."

"Anh không phải đang nói giúp anh ta đâu."

"Chỉ là anh không nỡ thấy em kiên trì nhiều năm như vậy, đến lúc gần như có thể thấy được ánh sáng rồi, lại bỏ lỡ."

"Vậy nên nhiều lời một chút."

"Còn quyết định thế nào là ở em, anh luôn ủng hộ."

"Nếu em muốn bắt đầu lại, anh lập tức giới thiệu người mới cho em!"

Đúng lúc đó, cửa tiệm bất ngờ bị kéo ra từ bên ngoài.

Chuông cửa vang lên một tiếng đinh linh trong trẻo.

Giữa khung cảnh tuyết rơi dày, Trì Tịch trong chiếc áo khoác lông đen bước vào, mang theo hơi lạnh của mùa đông.

16

"Tránh đường một chút."

Trì Tịch cất giọng nhàn nhạt, âm thanh lạnh lùng nhưng vẫn mang phong thái điềm đạm.

Tả Bồi Phong đang ngẩn người nhìn gương mặt điển trai của anh, bị giọng nói kéo về thực tại, vội vàng né sang một bên, không quên nói lời xin lỗi.

Nhưng khi bước ra cửa, anh lại quay đầu nhìn Trì Tịch thêm lần nữa, ánh mắt hiện lên vẻ trầm tư, dường như đang cố nhớ xem mình đã gặp người này ở đâu.

"Đang có tuyết rơi à?" Tôi ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ cười: "Giáng Sinh mà có tuyết, đúng là hợp tình hợp cảnh."

"Ừm."

Trì Tịch gật đầu, không nói thêm gì.

Nhân lúc các học viên đều tò mò nhìn ra tuyết, anh bước tới, cúi người xuống và nhanh chóng hôn lên môi tôi một cái.

Đôi môi anh lạnh buốt, khiến tôi sững sờ, đôi mắt mở to ngạc nhiên.

Tôi bực mình, khẽ đánh anh một cái, trừng mắt:

Làm gì vậy chứ! Có người đang nhìn kìa!

Trì Tịch nhếch môi, nhướng mày, bộ dạng đầy vẻ hợp tình hợp lý:

"Là bạn trai bí mật, vụng trộm của em."

"Len lén hôn em, là phép lịch sự cơ bản của tôi."

Tôi: "..."

"Anh nói ai bí mật cơ chứ?" Tôi lườm anh, bất mãn.

Chúng tôi yêu đương quang minh chính đại đã hơn một tháng rồi còn gì.

Chỉ là dạo gần đây tôi cố ý tránh mặt Kỷ Thần Dụ, không gặp ai mấy nên chẳng mấy người biết chuyện.

Đồng hồ trên tường vang lên tiếng chuông điểm sáu giờ tối.

Tôi nghiêng đầu nhìn Trì Tịch, thông báo với các học viên buổi học hôm nay kết thúc.

Đến khi phụ huynh của học viên cuối cùng đến đón, trời đã tối hẳn.

Những chiếc đèn trang trí mừng lễ dọc con phố tỏa ánh sáng lung linh, hòa cùng những bông tuyết rơi, tạo nên khung cảnh đầy lãng mạn.

Trì Tịch từ phía sau vòng tay ôm lấy tôi, kéo tôi vào trong lòng.

Đôi môi mỏng của anh khẽ chạm vào tai tôi, giọng nói trầm thấp và quyến rũ:

"Không khí như thế này."

"Bạn gái à, lén lút hẹn hò một chút nhé?"

Tôi chậc lưỡi.

Người đàn ông này, không chịu dừng lại thật à.

17

Lúc 10 giờ 10 phút tối, tôi đăng một dòng trạng thái mới trên vòng bạn bè, nơi vốn dĩ rất ít khi hoạt động:

【Giáng Sinh vui vẻ.】

【Gửi tới một anh chàng vụng trộm nào đó, suốt ngày đòi công khai mà toàn nói móc.】

Hình đính kèm là bức ảnh hai bàn tay đan chặt vào nhau của tôi và ai đó.

18

Tả Bồi Phong cuối cùng cũng nhớ ra Trì Tịch là ai.

Trì Tịch, nhị thiếu gia nhà họ Trì, tiếp quản gia tộc ở tuổi hai mươi lăm, trở thành người thừa kế trẻ tuổi nhất của Trì thị.

Ngay ngày lên nắm quyền, anh tuyên bố muốn dẹp bỏ con đường hắc đạo cũ kỹ của cha mình, rửa tay gác kiếm, cấm toàn bộ người nhà họ Trì dính líu đến bất cứ việc gì ngoài những hoạt động trong sạch.

Chỉ trong vòng nửa năm, bằng năng lực của chính mình, anh đã đưa Trì thị từ con số không vươn lên lọt vào top 15 doanh nghiệp hàng đầu Đế Đô.

Một nhân vật làm mưa làm gió như vậy, tại sao lại xuất hiện trong cái tiệm gốm nhỏ xíu của Giang Kính Nguyệt?

Chẳng lẽ tới để học nghề nặn gốm?

Điện thoại trong tay rung lên liên hồi, nhóm chat bạn bè bất ngờ nổ tung:

【Đậu má! Giang Kính Nguyệt công khai yêu đương rồi?】

【Nhưng điều quan trọng ở đây là phông nền bức ảnh nắm tay là... giường!】

【Mười giờ tối nha! Thế này là ở chung rồi hả?】

【Là với Kỷ Thần Dụ sao?】

【Không phải đâu, tối qua Kỷ Thần Dụ ở chỗ tôi uống rượu một mình, hình như đang chờ tin nhắn của ai đó, nhìn chằm chằm điện thoại cả đêm.】

Nhóm chat im bặt trong vài giây, sau đó có người lặng lẽ nhắn một câu:

【Không lẽ là đang chờ Giang Kính Nguyệt?】

Dòng tin nhắn ấy khiến cả nhóm chìm vào bầu không khí kỳ quặc.

Không ai nói gì thêm.

Tả Bồi Phong cảm thấy tim mình trùng xuống, vội thoát ra khỏi nhóm chat và lướt ngay vào vòng bạn bè của Giang Kính Nguyệt.

Nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay trỏ thanh mảnh của cô, anh hít một hơi lạnh:

"Xì— Xong rồi."

"Tên tra nam đó cuối cùng cũng tự đào hố chôn mình rồi."

← → Phím mũi tên để chuyển chương