Chương 3
Hối Hận, Có Cứu Được Một Đời Người
Khi biết anh ta đã có gia đình, tôi từng có ý định chia tay.
Nhưng anh ta lại đưa tôi xem đoạn video vợ mình đang ân ái bên bể bơi với một gã trai trẻ, ôm tôi và nói:
“Anh với cô ta ràng buộc lợi ích quá sâu, không thể ly hôn được. Hơn nữa, cô ta không sinh được con, chúng tôi đã ngầm hiểu mỗi người tự do sống cuộc đời riêng rồi.”
“Em cứ yên tâm theo anh. Anh sẽ không để em chịu thiệt đâu.”
Khi ngay cả việc sống yên ổn cũng trở thành điều xa xỉ, thì thứ gọi là "lòng tự trọng" và "đạo đức" chỉ là tờ giấy vụn.
Thế là tôi chấp nhận, yên tâm tiếp tục làm tình nhân của anh ta.
Tôi không sợ quả báo. Bởi vì từ năm mười sáu tuổi, kể từ lúc gặp Chu Minh Huyền — quả báo của tôi đã bắt đầu.
Suốt mười năm qua, nó như khối u bám rễ vào xương, gặm nhấm tôi từng chút một.
8
Bi kịch của tôi bắt đầu từ năm lớp 10 — năm tôi đem lòng cảm mến Chu Minh Huyền ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Khi ấy, bên cạnh anh ta lúc nào cũng có một “cái đuôi” — Hứa Tĩnh.
Cả trường đều ngầm mặc định Hứa Tĩnh là bạn gái của Chu Minh Huyền, người luôn nổi bật trong mắt mọi người.
Còn tôi, cũng là một trong những học sinh xuất sắc nhất trường. Tôi từng rất tự tin và kiêu hãnh, nên đã giấu kín rung động ấy vào tận đáy lòng, chỉ lặng lẽ dõi theo anh ta từ xa.
Năm lớp 12, Hứa Tĩnh chuyển trường, họ cũng chia tay.
Tôi chưa từng đánh mất vị trí học sinh đứng đầu toàn khối, luôn tin chắc mình đủ khả năng tranh suất thủ khoa toàn tỉnh.
Lúc ấy, Chu Minh Huyền lấy cớ “hỏi bài” để tiếp cận tôi.
Trái tim thiếu nữ mới biết yêu lần đầu, tôi vui mừng đến cuồng dại vì sự gần gũi của anh ta, đắm chìm trong chiếc lưới tình do chính anh ta giăng ra, ngây ngốc cho rằng đó là tình yêu.
Chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ yêu đương cuồng nhiệt nhưng kín đáo, không ai hay biết.
Cho đến sát ngày thi đại học, tôi phát hiện mình mang thai. Vì hoảng sợ, tôi thi không tốt, chỉ đậu một trường đại học thuộc hệ 211.
Đêm hôm trước, anh ta còn ôm tôi vào lòng, hứa sau khi tốt nghiệp sẽ cùng tôi đi du lịch và kết hôn.
Thế mà ngày hôm sau, anh ta đã vứt kết quả kiểm tra thai và bảng điểm thi của tôi trước mặt ba tôi một cách tàn nhẫn.
“Thầy Trần, con gái mà thầy hãnh diện giờ cũng chỉ là thứ bị tôi chơi cho có bầu.”
“Chúc mừng thầy, sắp được làm ông ngoại rồi đấy.”
Anh ta không chừa lại cho tôi chút thể diện nào. Sau khi vạch trần sự thật, anh ta lập tức ra nước ngoài.
Lúc đó tôi mới nhận ra, mối tình tưởng chừng đẹp đẽ ấy thực chất là một trò báo thù — thật nực cười!
Ba tôi chính là giáo viên chủ nhiệm lớp 12 của Chu Minh Huyền và Hứa Tĩnh.
Hứa Tĩnh vốn là học sinh ưu tú, phẩm chất tốt. Nhưng trong năm cuối cấp, cô ấy thường xuyên đi học muộn, trốn học sớm, thành tích sa sút nghiêm trọng.
Ba tôi cho rằng cô ấy đang yêu sớm, làm ảnh hưởng đến bầu không khí học tập của lớp chọn.
Thế là, suốt một tuần liên tiếp, ba bắt Hứa Tĩnh và Chu Minh Huyền đứng trước toàn trường chịu phê bình, bắt họ kiểm điểm công khai.
Đòn đả kích tinh thần và thể xác ấy khiến Hứa Tĩnh rơi vào trầm cảm, không lâu sau đã chọn cách tự tử.
Nhà trường vì muốn dẹp yên dư luận, đã âm thầm bồi thường cho người giám hộ của cô ấy, đồng thời giấu nhẹm sự việc bằng lý do “chuyển trường”.
Chu Minh Huyền đem tất cả hận thù đổ dồn lên đầu ba tôi.
Chỉ khi anh ta gào lên trong cơn thịnh nộ, chúng tôi mới biết — Hứa Tĩnh là trẻ mồ côi, sống nhờ nhà cậu ruột.
Người cậu ấy không hề quý mến cô, còn mợ thì liên tục hành hạ. Sau khi lên cấp ba, cậu ta sa vào cờ bạc rượu chè, đánh đập cô thường xuyên, thậm chí có ý định ép cô bỏ học để bán thân.
Khoảng thời gian Hứa Tĩnh đi học trễ, nghỉ học, chính là lúc cô rơi vào vực sâu nhất đời mình. Chu Minh Huyền là ánh sáng duy nhất còn sót lại của cô.
Nhưng rồi, sự phê bình công khai ấy lại trở thành giọt nước tràn ly — đẩy cô vào con đường chết.
“Giờ tôi đã làm con gái ông có bầu rồi đấy, thầy Trần — một người thầy mẫu mực, đừng quên đạo lý sống của mình.”
“Đừng quên phải dạy con thật nghiêm nhé. Đưa nó đến chỗ kín mà phá thai đi, kẻo cái lưng thẳng làm giáo viên của ông sẽ gãy mất.”
“Nếu để người ta biết con gái thầy Trần mang thai khi chưa kết hôn, e là đến lúc chết ông cũng không nhắm mắt nổi.”
Tối hôm đó, lần đầu tiên ba tôi giơ tay đánh tôi. Sau đó, ông lại ôm tôi vào lòng mà khóc, người đàn ông gần về hưu ấy vừa khóc vừa nói:
“Là ba hại con rồi...”
Sau đó ông lên cơn đau tim đột ngột, cấp cứu không kịp — qua đời.
Mẹ tôi vì quá đau lòng mà tinh thần hoảng loạn, trên đường ra ngoài đã bị tai nạn xe, phải cắt bỏ nửa thân dưới để giữ mạng.
9
Hiện giờ, tôi là quản lý "hữu danh vô thực" của một cửa hàng thời trang nhỏ — được đầu tư bởi chính Chu Minh Huyền.
Cửa hàng buôn bán không mấy khởi sắc, nhưng tôi cũng chẳng cần lo lắng gì. Mọi khâu nhập hàng đều có nhân viên phụ trách, tôi chỉ cần đến cuối tháng nhận tiền.
Công việc này khá rảnh rỗi, thuận tiện để tôi có thể thường xuyên đến bệnh viện tâm thần nơi mẹ đang điều trị, cũng như đưa đón Hy Hy đi học.
Không hiểu vì lý do gì, dạo gần đây Chu Minh Huyền bắt đầu xuất hiện trước mặt tôi với tần suất ngày một dày đặc.
Anh ta thường lái chiếc xe sang chảnh nổi bật ấy đậu trước cửa tiệm, một đậu là cả buổi chiều.
Tào Dũng nhanh chóng phát hiện điểm bất thường. Một lần, khi tôi sắp về đến nhà, anh ta gọi điện tới hỏi han.
Tào Dũng có tính chiếm hữu rất mạnh. Không muốn anh ta nghi ngờ, tôi bèn viện cớ bận rộn, cố gắng kéo giãn khoảng cách giữa mình và Chu Minh Huyền.
Sau khi dỗ dành để Tào Dũng yên tâm, tôi cúp máy — và ngay lập tức nhìn thấy xe của Chu Minh Huyền đậu trước nhà.
Anh ta đứng cạnh xe, rõ ràng đã nghe được hết cuộc trò chuyện khi nãy.
Chu Minh Huyền sầm mặt lại, mạnh tay kéo tôi vào trong xe, rồi "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại.
“Không vòng vo nữa,” anh ta nói thẳng. “Tôi bao nuôi em. Em chia tay Tào Dũng.”
Tôi suýt bật cười thành tiếng, nhìn anh ta với ánh mắt không thể hiểu nổi.
“Chu tổng, mong anh giữ tự trọng. Tôi sẽ không rời bỏ Tào Dũng, và coi như chưa từng nghe thấy những lời vừa rồi.”
Chu Minh Huyền lạnh lùng nói:
“Đã ra bán thân thì còn diễn trò yêu đương gì nữa?”
“Bán cho ai mà chẳng là bán, em cứ phải bám lấy lão già Tào Dũng có vợ con đàng hoàng ấy sao?”
Tôi không thèm đáp, định mở cửa xe bước xuống. Nhưng Chu Minh Huyền lại như phát điên, bấm khoá chốt cửa, ánh mắt đỏ ngầu, không nói lời nào mà cứ gườm gườm nhìn tôi.
Tôi hiểu ánh mắt đó — là dấu hiệu trước khi anh ta nổi giận.
Nhưng giờ đây, tôi còn quan tâm đến cảm xúc của anh ta làm gì nữa?
“Chu tổng, chỗ tôi ở, công việc tôi làm, quần áo tôi mặc, thậm chí cơm tôi ăn mỗi ngày — tất cả đều nhờ vào Tào Dũng.”
“Lúc tôi trắng tay, chính anh ấy đã đưa tay cứu tôi. Đó là ơn nghĩa.”
Chu Minh Huyền nhếch mép cười khinh thường, ngón tay gõ gõ lên vô lăng, bực dọc:
“Mấy thứ đó tôi cũng cho được. Hơn thế nữa là đằng khác.”
Tôi thật sự chẳng buồn tiếp tục đóng vai diễn giả lả với anh ta nữa:
“Chu Minh Huyền, anh chẳng phải hận tôi sao? Hận đến mức phá nát cuộc đời tôi.”
Tôi nhìn anh ta, giọng bình thản, không chút dao động:
“Đã mười năm rồi. Anh vẫn chưa chịu buông tha tôi? Giờ lại định nghĩ ra một kiểu tra tấn mới sao?”
Chu Minh Huyền không biểu lộ cảm xúc, nhưng rõ ràng muốn cắt ngang lời tôi:
“Dù sao chúng ta cũng từng quen nhau.”