Chương 5

Kết thúc chẳng trọn vẹn

Tôi không thể phối hợp với màn diễn xuất của anh, chỉ cười nhạt, bước qua anh để đi về phía bà.

Hôm nay, Tống Bạc Giản đặc biệt khác thường.

Sự dịu dàng và quan tâm thái quá của anh khiến tôi vừa không quen, vừa thấy phản cảm.

Tôi chỉ có thể cho rằng, đây là show diễn của anh mà thôi.

Nhưng không lâu sau, màn kịch ấy đã bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của Đoạn Uyển.

Khi bữa sáng chưa ăn được một nửa, tiếng gõ cửa vang lên.

Tôi mở cửa, nhìn thấy Đoạn Uyển đang đứng ở đó, không nhịn được bật cười.

“Tôi... tôi đến hỏi lịch trình hôm nay của Tống tổng...”

Cái cớ quá vụng về, ngay cả bà nội cũng nghe ra được.

Bà không nói một lời, chỉ đặt mạnh đũa lên bàn, mặt không chút cảm xúc.

“Làm phiền cô gọi Tống tổng ra đây.”

Đoạn Uyển không kiêu ngạo, cũng không luồn cúi, nói với tôi:

“Chúng tôi có việc cần bàn về công việc.”

Tôi nhướng mày, quay đầu nhìn về phía Tống Bạc Giản:

“Thư ký của anh đang tìm anh bàn công việc kìa, Tống tổng.”

Tôi đứng sang một bên, chờ xem kịch hay.

Nhưng Tống Bạc Giản không thèm liếc nhìn Đoạn Uyển, chỉ cúi đầu múc một bát cháo, đặt trước mặt tôi:

“Lịch làm việc hôm nay đã do thư ký Trần sắp xếp, không cần cô nữa.”

“Cô có thể về rồi.”

Sau đó, anh quay lại nhìn tôi, giọng nói dịu dàng:

“Còn đứng đó làm gì, lại đây uống cháo.”

Trong hai năm qua, tôi từng đánh Đoạn Uyển, từng mắng chửi cô ta.

Nhưng chưa từng thấy cô ta phản kháng.

Lần này, tôi thực sự bất ngờ.

“Không cần tôi nữa sao?”

Đoạn Uyển mắt đỏ hoe, tự bước vào nhà, giọng nghẹn ngào:

“Là không cần tôi lúc này, hay là từ nay về sau đều không cần tôi nữa?”

Cô ta nhìn chằm chằm Tống Bạc Giản, đôi môi khô khốc khẽ cong lên, cười khổ:

“Quả nhiên, tôi không lo thừa. Hai người hòa hợp lại rồi đúng không?”

“Vậy tôi là gì, Tống Bạc Giản?”

Bà nội giận đến mức tay run rẩy, ném thẳng cái bát gần đó về phía Đoạn Uyển.

“Không biết xấu hổ!”

Tống Bạc Giản vô thức đưa tay ra đỡ.

Một động tác bảo vệ cô ta.

Giống hệt lần đầu tiên tôi đánh Đoạn Uyển.

Khi đó, Đoạn Uyển nhỏ nhẹ kể lể, khoe khoang rằng Tống Bạc Giản đã làm bao nhiêu thứ cho cô ta, nói bao nhiêu lời ngọt ngào.

Tôi không kiềm chế được, đã ném thẳng túi xách về phía cô ta.

Tống Bạc Giản vừa đi họp ra, nhìn thấy cảnh đó, lập tức che chắn cho Đoạn Uyển, tay giơ lên đỡ lấy chiếc túi.

“Dừng lại, Thẩm Thời Khanh!”

Tôi chẳng nghe thấy gì, cứ thế điên cuồng trút giận lên cả hai người họ.

Cuối cùng, Tống Bạc Giản chịu hết nổi, nắm lấy túi xách của tôi, giữ chặt tôi lại:

“Đủ rồi.”

“Thời Khanh, đừng biến mình thành một người đàn bà đanh đá.”

Tôi nhìn chằm chằm anh, không quan tâm dáng vẻ thảm hại của mình.

“Sao? Hai người không đáng bị đánh sao?”

“Tống Bạc Giản, anh đúng là đồ rác rưởi.”

Hôm đó, tôi thậm chí còn ác ý hơn cả Đoạn Uyển bây giờ, cố tình dùng những lời cay độc nhất:

“Tôi thật sự hối hận vì đã quen anh.”

“Chỉ cần nghĩ đến từng phút từng giây ở bên anh trước đây, tôi liền thấy kinh tởm.”

Bàn tay Tống Bạc Giản siết chặt cổ tay tôi, quai hàm căng ra.

Ánh mắt anh như bốc cháy, nhưng vài giây sau, anh lại bất ngờ cười.

Anh buông tay tôi ra, khôi phục vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, thậm chí mang theo chút chế nhạo:

“Không phải tôi nói cô ta không đáng bị đánh.”

“Mà là tôi không cho phép em đánh, Thời Khanh.”

Anh nhìn thẳng vào tôi, từng chữ một:

“Bởi vì tôi sẽ đau lòng.”

Khi đó, Đoạn Uyển núp sau lưng anh, chớp đôi mắt ngây thơ như vô tội.

Ngày đó, tôi thua thảm hại.

Tống Bạc Giản nhìn thấy rõ sự đau đớn trong mắt tôi.

Anh hài lòng, nắm lấy cằm tôi, ngắm nghía vẻ tuyệt vọng bất lực của tôi.

“Cứng miệng làm gì?”

“Tôi kinh tởm, nhưng em chẳng phải vẫn yêu tôi suốt bao năm qua sao?”

Đó là lần căng thẳng nhất giữa tôi và anh.

Hận đến mức nào ư?

Tối đó, tôi ngồi lặng trên sofa cả đêm, thậm chí nghĩ rằng:

Tối đó, tôi ngồi lặng trên sofa cả đêm, thậm chí từng nghĩ đến việc kéo cả Tống Bạc Giản và Đoạn Uyển chết chung với mình, thế là xong.

Nhưng cho đến bây giờ, tôi vẫn không phân biệt được rõ ràng.

Không muốn ly hôn với anh, là vì tôi không nỡ buông bỏ con người anh của ngày xưa, hay chỉ đơn thuần là không cam tâm.

Tôi thà khiến cả hai cùng tổn thương, cũng không để anh sống yên ổn.

Tôi thất thần một lúc lâu.

Đến khi kéo mình về thực tại, đúng lúc nghe thấy Tống Bạc Giản bảo giúp việc đưa bà nội về phòng.

12

Tống Bạc Giản lạnh lùng liếc nhìn Đoạn Uyển, giọng trầm trầm:

“Ra ngoài.”

“Đừng phát điên ở đây.”

Không ngờ, lần này cô ta không vội phản bác anh, mà quay sang tấn công tôi.

“Thẩm Thời Khanh, cô bị điên rồi sao?”

“Chồng cô đã ngủ với tôi bao nhiêu lần rồi, cô còn tha thứ cho anh ta được. Cô không thấy mình hèn mọn à?”

Tôi còn chưa kịp đáp lại, Tống Bạc Giản đã bất ngờ đẩy ghế đứng lên, bước tới kéo Đoạn Uyển ra xa.

“Tôi có phải đã quá nuông chiều cô rồi không?”

“Cô thực sự nghĩ mình là bạn gái của tôi sao?”

Đoạn Uyển túm lấy tay áo anh, nước mắt lưng tròng, nhẹ nhàng hỏi lại:

“Không phải sao?”

Tống Bạc Giản nở nụ cười nhạt, nhưng đầy vẻ mỉa mai:

“Tôi đã từng thừa nhận à?”

Nghe vậy, Đoạn Uyển bật khóc nức nở.

Tôi cảm thấy hết sức phiền phức, không nhịn được lên tiếng cắt ngang:

“Hai người có thể ra ngoài mà cãi nhau không?”

“Đoạn Uyển, tiểu tam mãi mãi không có tư cách gọi người khác là hèn mọn.”

Nhìn lướt qua Tống Bạc Giản, tôi lạnh nhạt nói:

“Tôi, không giống cô. Ít nhất tôi có đủ can đảm để không tái sử dụng rác thải.”

“Thời Khanh...” Tống Bạc Giản vừa mở miệng, Đoạn Uyển đã nhân cơ hội thoát khỏi tay anh, lao đến gào lên với tôi:

“Đừng giả bộ nữa, Thẩm Thời Khanh!”

“Cô chỉ đang cố tỏ ra không quan tâm vì không thể có được Tống Bạc Giản mà thôi. Cô muốn tôi nhắc lại dáng vẻ trước đây của cô sao?”

Cô ta cười khẩy, khuôn mặt trắng bệch đến mức dữ tợn:

“Nhìn tôi và Tống Bạc Giản thân mật, cô có phát điên không?”

“Khi anh ấy vì tôi mà bỏ mặc cô, cô có đau lòng không?”

← → Phím mũi tên để chuyển chương