Chương 4

Không Ai Có Quyền Hại Tôi

Không có tiền "gỡ gạc", mẹ chồng bức bối như con thú bị nhốt, suốt ngày nhảy dựng lên.

Tôi âm thầm đăng một bài quảng cáo cho công ty cho vay, chỉ để mẹ chồng nhìn thấy.

Nội dung cực kỳ hấp dẫn: lãi suất thấp, hạn mức cao, trả gốc trước, giải ngân ngay trong ngày.

Không chịu nổi cám dỗ, mẹ chồng chủ động kết bạn với nhân viên công ty đó trên WeChat.

Sau cùng, bà ta đánh chủ ý lên căn nhà hiện tại.

Năm xưa, vì sợ tôi dòm ngó tài sản, bà ta đã cố tình ép chồng tôi thêm tên bà vào sổ đỏ.

Giờ thì hay rồi, bà ta có thể lấy nhà đi cầm cố vay tiền.

Công ty cho vay đó là do bố bạn tôi mở, tôi nói nhờ một câu, bạn tôi đã hiểu ý ngay.

Thế là bà ta dễ dàng vay được khoản cao nhất.

Ngay trong ngày hôm đó, mẹ chồng cầm sổ đỏ lén lút ra ngoài, lúc về mặt mày hớn hở, còn mua thêm một cái vòng vàng mới tinh.

Nhân lúc chồng tôi đi làm, bà ta lại bắt đầu lén lút đi đánh bài.

Để mau gỡ gạc lại vốn, ván cược trăm tệ giờ không đủ sức hấp dẫn bà ta nữa.

Phải biết rằng, bà ta vừa vay tới tám mươi vạn!

6

Những người khác không đủ bản lĩnh, mẹ chồng tôi liền lôi cả bà chủ trà quán vào chơi bài ba người.

Kết quả không ngoài dự đoán, bà ta lại tiếp tục thua.

Mấy ngày liền chơi bài cường độ cao rồi thua sạch, tinh thần mẹ chồng cũng bắt đầu hoảng loạn.

Tối hôm đó, tôi thức dậy pha sữa cho con, tình cờ thấy khe cửa phòng chồng còn le lói ánh sáng. Đã ba giờ sáng rồi, chẳng lẽ chồng tôi vẫn chưa ngủ?

Từ sau khi sinh con, vợ chồng tôi đã ngủ riêng. Lý do được đưa ra là để anh ta có đủ tinh thần làm việc kiếm tiền.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa, chợt nghe thấy tiếng mẹ chồng thì thầm với chồng tôi.

Để nghe rõ hơn, tôi nín thở, áp tai vào nghe động tĩnh bên trong.

"Con trai, tối mai con bỏ thuốc ngủ vào sữa cô ta, lợi dụng cháu trai, lấy gối đè cô ta chết, vậy là vừa có thể lĩnh được tiền bảo hiểm, lại vừa giữ được đứa cháu, một mũi tên trúng hai đích."

"Dù sao thuốc ngủ cũng do cô ta mua, lại do con của cô ta làm cô ta ngạt thở, không liên quan gì đến chúng ta, cảnh sát cũng tra không ra."

"Con đừng chần chừ, dạo này cô ta lén lút ra ngoài, không biết đang bày trò gì, nhỡ đâu phát hiện ra chuyện con có tình nhân trong công ty, chẳng phải sẽ làm ầm tới sập nhà sao."

"Ba mẹ cô ta có giàu thì đã sao, con gái chết ngoài ý muốn, cũng chẳng thể làm gì được mình."

Chồng tôi có vẻ đã bị bà ta thuyết phục, lạnh lùng đáp:

"Con biết rồi. Nhưng mẹ cũng đừng có đi đánh bài nữa, nếu không thì đừng trách con cắt đứt quan hệ."

Phần sau họ còn nói gì, tôi không nghe rõ nữa. Chỉ cảm thấy cả người lạnh buốt, như bị dội nguyên một xô nước đá giữa mùa đông.

Chân tay tê cứng, không nhấc nổi bước.

Tôi từng nghĩ, dù mẹ con họ có nhẫn tâm thế nào cũng không đến mức giết chết một người đã sinh con cho nhà họ.

Không ngờ, không chỉ muốn giết tôi, còn định lợi dụng đứa con trai mới tròn một tuổi.

Giống như nhiều bà mẹ sau sinh khác, tôi cũng mắc chứng trầm cảm sau sinh.

Mất ngủ triền miên, tâm trạng sa sút.

Chồng tôi đã mua melatonin cho tôi uống, lúc đầu còn thấy có tác dụng, về sau càng ngày càng nặng.

Sau đó tôi đến bệnh viện khám, bác sĩ kê đơn thuốc an thần, nhưng dặn tôi không được cho con bú nếu uống thuốc.

Tôi nhẫn nhịn không uống, tiếp tục cho con bú thêm mấy tháng.

Không ngờ, chỗ thuốc đó lại biến mất một cách kỳ lạ.

Tôi cứ nghĩ mình vô tình vứt mất, nên hai tháng sau lại đi kê đơn mới.

Mẹ chồng biết chuyện thì mắng tôi "yếu đuối làm màu", giấu thuốc không cho tôi uống, nói sợ ảnh hưởng đến đứa nhỏ.

Con trai được năm tháng, tôi mới dứt sữa, đi lấy thuốc lại.

Nhờ vậy tôi mới có thể ngủ ngon đôi chút.

Nửa năm nay, giấc ngủ của tôi hoàn toàn phụ thuộc vào thuốc.

Không ngờ, họ đã sớm có âm mưu lợi dụng chuyện này để giết tôi.

Vì tôi vốn có thói quen uống thuốc ngủ, lại ngủ riêng với con, nếu ban đêm bị con vô tình đè trúng làm ngạt thở, thì ai cũng cho rằng đó chỉ là tai nạn.

Không ai nghi ngờ mẹ con họ.

Tôi không biết mình làm thế nào quay trở về phòng, chỉ nhớ tay chân lạnh ngắt, đầu óc hỗn loạn.

Mãi rất lâu sau tôi mới bình tĩnh lại.

Lòng càng thêm quyết tâm phải khiến bọn họ thân bại danh liệt, sống không bằng chết.

Quả nhiên, tối hôm sau, chồng tôi về nhà đúng hẹn.

Anh ta còn mua mấy món tôi thích ăn, tự tay xuống bếp nấu.

Ăn cơm xong, tôi hỏi:

"Mẹ đâu rồi?"

Anh ta nhàn nhạt đáp:

"Ở dưới lầu đánh bài, đừng để ý."

Tôi cười nhẹ, lấy ra một chai rượu:

"Lâu rồi vợ chồng mình mới được ngồi ăn uống nói chuyện thế này, uống chút rượu mừng đi."

Anh ta lúc đầu còn lưỡng lự, rồi gật đầu đồng ý.

Tôi rót đầy một ly cho anh ta:

"Gần đây xảy ra nhiều chuyện không vui, hy vọng hôm nay uống hết chai này, mọi buồn phiền cũng tan biến hết, được không?"

Chồng tôi "ừ" một tiếng, bình thản uống một ngụm.

Nói thật, điều từng khiến tôi mê muội nhất ở anh ta chính là gương mặt đẹp trai pha chút hư hỏng ấy.

Tôi mê sắc đẹp, anh ta vừa vai rộng, eo thon, lông mày kiếm, mắt sáng, hợp với tất cả gu thẩm mỹ của tôi.

Thế nên tôi mới u mê không nhận ra, trong mối quan hệ này, mình luôn là kẻ thấp kém hơn.

Chính sự dung túng của tôi đã cho anh ta cơ hội làm tổn thương tôi, mà tôi thì còn không nhận ra.

Giờ đây tôi mới hiểu, đẹp xấu không quan trọng, nếu bản chất đã thối nát, dù có đẹp đến mức trời đất không dung cũng không thể cứu vãn.

Tôi giả vờ uống thêm vài ly, chồng tôi liền ngăn lại:

"Còn phải chăm con, đừng uống nữa."

Phải rồi, thậm chí cả lý do ngăn tôi uống say cũng không phải vì lo cho sức khỏe tôi, mà là sợ tôi có chuyện, cảnh sát sẽ nghi ngờ anh ta.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, tiếp tục rót rượu cho anh ta.

7

Tôi trò chuyện với anh ta như những ngày chưa kết hôn, thoải mái cười nói.

Chồng tôi dường như hơi mất kiên nhẫn, nhưng vẫn yên lặng ngồi nghe.

Một chai rượu mạnh mà tôi đã lén pha thêm thuốc nhanh chóng bị anh ta uống cạn, chồng tôi say bét nhè.

Tôi đỡ anh ta về phòng, tận tình làm tròn bổn phận một người vợ tốt, giúp anh ta cởi giày, cởi áo, đắp chăn cẩn thận.

Đúng lúc đó, điện thoại của anh ta sáng lên, là tin nhắn từ "Tổng giám đốc Vương".

Tôi biết mật khẩu máy anh ta nhưng trước giờ không có cơ hội cầm đến.

Lần này, dựa vào trí nhớ, tôi nhập vài con số, dễ dàng mở được máy.

Vào giao diện WeChat, tin nhắn của "Tổng Vương" được ghim trên đầu.

Ảnh đại diện là một bức phong cảnh không rõ nam nữ.

← → Phím mũi tên để chuyển chương