Chương 2

Không ai cứu tôi, vậy để tôi tự cứu mình

Nghe vậy, anh trai tôi xúc động nói: "Vợ ơi, em thật tốt với anh quá!"

Tôi bắt được ánh mắt chán ghét lóe lên trong mắt chị dâu.

Tôi biết, chị dâu chẳng mua quà cáp gì hết, nhưng bị tôi ép nên đành phải bịa chuyện.

Chị ta bèn lấy một chiếc vòng tay vàng tặng mẹ tôi, tặng tôi một chiếc váy mới trông cũng khá đắt tiền, tặng cha dượng và anh trai mỗi người một mặt dây chuyền vàng và ngọc.

Vẻ mặt chị đau lòng đến mức suýt khóc.

Đang ăn cơm, cha dượng đột nhiên mở miệng: "Tiểu Vân cũng mười bảy mười tám rồi nhỉ, nên tính chuyện gả chồng thôi."

Tôi sững người, nhớ lại đời trước, lúc này tôi đã kể chuyện chị dâu và cha dượng dan díu cho anh trai và mẹ, nên sau đó mới không bàn tới chuyện gả tôi đi.

Nhưng bây giờ, tôi biết mình còn đơn độc, không thể đối đầu trực diện với bọn họ.

Tôi mỉm cười: "Con là con gái, tất nhiên mọi việc đều nghe theo sự sắp xếp của gia đình."

Cha dượng gật đầu hài lòng: "Ừ, tao đã nhắm cho mày rồi, thằng út nhà họ Triệu ở làng bên."

"Mặc dù nó mù một mắt phải, nhưng nhà nó có tiền, lại sẵn sàng bỏ ba vạn tiền sính lễ, mày lấy nó cũng không thiệt thòi."

Tôi đã nghe danh thằng út nhà họ Triệu: không chỉ mù một mắt, mà còn bị ngã đập đầu lúc nhỏ nên đầu óc cũng có vấn đề.

Bọn họ định bán tôi đổi lấy tiền đây mà.

Mẹ tôi cũng vội vàng gật đầu đồng ý.

Bà ta hồi trẻ cũng là hoa khôi trong làng, cha tôi mất khi tôi mới ba tuổi.

Mẹ dẫn tôi và anh trai tái giá với trưởng thôn — chính là cha dượng hiện tại.

Cha dượng không có khả năng sinh con, nên mấy năm qua không có thêm đứa nào.

Mới đầu ông ta đối xử với mẹ con tôi cũng tạm được, nhưng về sau bản chất lộ ra, thường xuyên đánh chửi mẹ con tôi, thậm chí còn quấy rối tôi.

Mẹ tôi sợ hãi, không dám lên tiếng.

Còn anh trai tôi, dù bị đánh đập chửi rủa, vẫn hết lòng nịnh nọt cha dượng, chỉ vì ông ta có quyền và có tiền trong làng.

Thỉnh thoảng vui vẻ, cha dượng còn thưởng cho chút tiền tiêu vặt.

"Tiểu Vân lấy được nhà đó là phúc phần đấy!"

Chị dâu bỗng dưng trừng mắt nhìn tôi đầy căm ghét, tưởng tôi không thấy.

Tôi biết, chị ta ghen tị. Ban đầu, chị ta từng suýt nữa lấy anh cả nhà họ Triệu — người giàu có đẹp trai nhất vùng.

Nhưng vì danh tiếng chị ta bôi bẩn chính mình, cuối cùng phải gả vào nhà tôi.

Nghĩ vậy, tôi chỉ thấy buồn cười.

Anh trai tôi vẫn ngốc nghếch gắp thức ăn cho chị dâu, nhưng bị chị dâu lạnh lùng hất đổ xuống đất.

4

Trong làng có việc, cha dượng bị gọi lên ủy ban thôn.

Mẹ tôi và anh trai thì lên núi chặt củi.

Chị dâu đi lên trấn mua đồ trang điểm, trong nhà chỉ còn lại một mình tôi.

Tôi đang ngồi đọc sách thì điện thoại bàn trong nhà đổ chuông.

Tôi đứng dậy ra nghe máy.

"Anh là Chu Anh Tuấn đúng không?"

"Không ạ, cháu là con gái của ông ấy."

"Ồ ồ, vậy em là Chu Vân nhỉ, thầy là cố vấn học tập của em đây."

"Là thế này, chúng tôi liên lạc với em mãi không được, muốn hỏi xem có chuyện gì ở nhà không mà đột nhiên xin thôi học vậy?"

"Xin thôi học ạ?" Tôi kinh ngạc trợn to mắt.

"Thầy ơi, em không hề xin thôi học, em không muốn nghỉ học đâu, học phí em có thể tự lo được, việc học của em cũng không có vấn đề gì."

Tôi vừa hoảng loạn vừa vội vã giải thích.

"Chu Vân, em đừng lo, thầy gọi điện là để xác nhận lại. Thôi học không phải chuyện nhỏ, nhưng nghe em nói vậy thì chúng tôi hiểu rồi, hồ sơ xin thôi học sẽ bị hủy bỏ nhé."

"Dạ dạ, cảm ơn thầy ạ!"

Cúp máy, lòng bàn tay tôi ướt đẫm mồ hôi.

Tôi biết chắc chắn là mẹ tôi và cha dượng tự ý liên hệ trường xin cho tôi nghỉ học. Họ vốn dĩ không muốn cho tôi đi học, trong mắt họ, con gái không có tài mới là đức, nên sớm gả đi để lấy sính lễ phụ giúp gia đình.

Thật ra nhà tôi cũng không nghèo, chỉ là tiền đều do cha dượng quản, ông ta căn bản không muốn bỏ tiền ra cho chúng tôi dùng.

Trước đây, lúc anh trai cưới chị dâu, tiền sính lễ cũng là do mẹ tôi khóc lóc nài nỉ cha dượng góp một ít, rồi còn phải vay mượn khắp nơi mới gom đủ.

Còn tiền học phí và sinh hoạt của tôi, toàn bộ đều là tôi tự vay vốn sinh viên rồi vừa học vừa đi làm kiếm tiền.

Nói trắng ra, tôi gần như không tiêu tốn của họ đồng nào, vậy mà trong mắt họ, tôi lại giống như một thứ nước bẩn sẽ bị hắt đi, ngày ngày hút máu họ.

Tôi siết chặt nắm tay, lòng lạnh thêm mấy phần.

Họ muốn triệt đường sống của tôi.

Mẹ tôi về đến nhà, vừa hay bà Vương, hàng xóm bên cạnh, cũng tới chơi.

Tôi lập tức chất vấn mẹ có phải bà ấy đã gọi điện cho trường yêu cầu cho tôi nghỉ học hay không.

Mẹ tôi không hề né tránh, thản nhiên thừa nhận.

"Hồi trước tao đã không đồng ý cho mày đi học cái thứ trường vớ vẩn ấy rồi, học hành thì có ích gì? Cuối cùng không phải cũng phải về nhà lấy chồng thôi sao. Học mấy năm còn tốn tiền nữa, giờ anh mày cưới vợ rồi còn phải sinh con, cũng tốn kém biết bao, mày sao không biết nghĩ cho gia đình một chút hả?"

Mẹ tôi vừa nói vừa mắng tôi xối xả.

Tôi đau lòng chất vấn: "Con học hành chẳng tiêu của mẹ với cha dượng một đồng nào! Con chẳng lẽ sinh ra chỉ để cho người ta bán đi lấy tiền à? Con cũng là con gái mẹ sinh ra mà, sao mẹ nỡ lòng đẩy con vào hố lửa vậy?"

Giọng tôi nghẹn ngào, nhưng mẹ tôi lại chẳng mảy may động lòng, ngược lại còn giả vờ lau nước mắt khóc lóc.

"Con gái mà không biết vì nhà mà hy sinh, tao cực khổ nuôi mày lớn lên cho mày ăn mặc tử tế, ai ngờ lại nuôi ra một con vong ân bội nghĩa!"

Bà Vương bên cạnh thì mỉa mai chỉ trỏ: "Tao đã nói rồi, nuôi con gái không bằng nuôi heo, một chút cũng chẳng nghĩ cho nhà mình. Con gái gả đi rồi như bát nước đổ đi, mai này nhà có chuyện nó cũng chẳng buồn ngó ngàng đâu."

Tôi bật cười lạnh.

"Bà Vương này, ba cậu con trai nhà bà ai cũng 'giỏi' ghê nhỉ, nghe đâu con trai cả bị kết án mấy năm vì tội lừa đảo? Con trai thứ hai vừa cưới vợ đã bị vợ bắt nạt đến mức bà bệnh nằm viện mà anh ta chẳng thèm gửi tiền? Còn thằng út thì hay thật, lên được cấp ba, chắc giờ bà cũng nên lo đi, kẻo lát nữa giáo viên lại gọi mời bà lên uống trà nói chuyện đó! Con trai quý hóa thật đấy, bà sống đến già mà còn khổ sở lo toan, chắc vui lắm nhỉ?"

Mặt bà Vương đỏ bừng như gan heo, nhưng tôi nói toàn sự thật, bà ta không thể cãi lại được.

Mẹ tôi vốn dĩ cũng ghét bà Vương, lần này cũng không mắng tôi, chỉ tiếp tục khuyên bảo: "Con gái học hành làm gì, mau nghỉ học rồi đi lấy chồng thôi, gia đình bên đó là bọn tao lựa chọn kỹ lưỡng rồi."

Tôi đã hoàn toàn tuyệt vọng, lạnh lùng nói: "Dù mẹ nói gì, con cũng sẽ không bỏ học. Nếu ép con, con sẽ tự tử, đến lúc đó, đừng mong lấy được một xu nào."

Nói xong, tôi quay người bỏ vào phòng, mặc cho mẹ tôi phía sau giận dữ mắng mỏ.

Tôi không ăn cơm tối, dĩ nhiên cũng chẳng ai gọi tôi ăn. Tôi đói tới mức hoa mắt chóng mặt, nhưng chuyện này tôi đã quá quen, nhịn đói đối với tôi mà nói chẳng còn gì to tát nữa.

5

Trời vừa tối, cha dượng đã xông thẳng vào phòng tôi.

Tôi hoảng sợ, cảnh giác trừng mắt nhìn ông ta.

Ông ta nở một nụ cười giả tạo, đi tới ngồi xuống bên giường tôi.

"Tiểu Vân à, nghe mẹ mày nói, mày không chịu nghỉ học hả?"

Tay ông ta vươn tới, đặt lên sau đầu tôi, tôi theo phản xạ né tránh.

"Tôi sẽ không bỏ học." Tôi kiên quyết nói.

Cha dượng tiếp tục nở nụ cười lấy lòng, cố gắng khuyên nhủ, nhưng tôi vẫn không lay chuyển.

Cuối cùng, ông ta nổi giận, xông thẳng tới xé quần áo tôi, miệng còn mắng tôi là đứa vô ơn.

Tôi kinh hoàng chống cự, nhưng sức lực yếu ớt không đấu lại được, cuối cùng tôi chỉ có thể gào lên:

"Tôi đồng ý! Ông đừng tới gần nữa! Nếu còn tới gần, tôi sẽ chết cho ông xem!"

Cha dượng lập tức dừng tay, phun một bãi nước bọt xuống đất, lạnh lùng nói:

"Rồi sẽ có lúc tao dạy được mày!"

Ném lại câu đó, ông ta hậm hực bỏ đi.

Ánh mắt tôi trống rỗng, mãi một lúc sau mới run rẩy đứng dậy chỉnh lại bộ quần áo rách bươm của mình.

← → Phím mũi tên để chuyển chương