Chương 6

Kịp thời cắt lỗ

Tôi lạnh lùng nói nốt phần anh ta chưa kịp thốt ra, chưa bao giờ tôi thấy anh ta đáng ghê tởm như lúc này.

“Phải rồi... vì cô ta, đến cả thận của tôi anh cũng đem cho được... thì cái thai trong bụng này, có là gì với anh chứ?”

17

Khi Mộ Kiều đến đón tôi, cô ấy sững sờ đến mức miệng cũng không khép lại được.

“Trời ơi Lê Lê, cậu làm sao thế này? Không phải về quê dưỡng thai à? Sao lại tiều tụy ra như vậy?”

Tôi tựa vào ghế phụ, thật sự không thể gượng cười nổi.

“Tớ sai rồi, Tiểu Kiều à...Trước đây tớ cứ nghĩ Cố Thâm chỉ là người tốt bụng. Anh ta yêu trẻ con, lại là người chứng kiến Mạnh Ly lớn lên nên mới dành nhiều sự quan tâm cho cô ta, như thể chuyển tình yêu thương với con vào đó.”

Tôi nhắm mắt lại, trong đầu như tua lại toàn bộ những chuyện xảy ra trong hai tháng qua.

Những gì tôi nhớ, những chuyện đã xảy ra — lớn nhỏ gì cũng kể hết cho cô ấy.

Nghe xong, Mộ Kiều phải im lặng rất lâu mới lên tiếng được.

Ánh mắt cô ấy nhìn tôi, chỉ gói gọn trong một chữ: Thảm.

Những điều đè nén trong lòng bấy lâu, nay được nói ra, bỗng nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Nhưng mà cũng không sao cả. Cuộc đời là vậy mà. Nửa đầu đời sống quá suôn sẻ thì sớm muộn gì cũng phải vấp ngã vài lần, không thì sau này không đỡ nổi phúc phận.”

Mộ Kiều khẽ chạm tay lên bụng tôi.

“Cậu nói vậy cũng đúng... nhưng mà...”

“Không nhưng nhị gì cả, đứa bé này — tớ nhất định sẽ giữ lại.” Tôi chỉ tay ra phía đường lớn, “Mẹ nuôi tương lai của bé, giờ đưa tớ đến đồn cảnh sát một chuyến.”

Tình yêu nát bét thì có thể bỏ. Nhưng đứa con này, không cần suy nghĩ gì thêm — dù có liều mạng, tôi cũng phải giữ bằng được.

Tới đồn cảnh sát, tôi nhờ Mộ Kiều nộp tất cả bằng chứng cô ấy đã thu thập được — việc Mạnh Ly thuê người phát tán đoạn video quay lén kia.

Sau đó, tôi cũng trình bày rõ tình trạng Cố Thâm vì Mạnh Ly mà dính đến nợ nần chồng chất, bán nhà, bán xe, bán luôn cả công ty, rồi đến mức bọn cho vay nặng lãi còn gọi đến đe dọa tôi.

Điểm quan trọng nhất — họ thậm chí còn nhắm đến cái thận của tôi.

Với mức độ hi sinh mù quáng như vậy vì Mạnh Ly, tôi cho rằng Cố Thâm đã không còn lý trí nữa.

Vì vậy, tôi có lý do chính đáng để báo với cảnh sát rằng sự an toàn của bản thân tôi đang bị đe dọa.

Trước đó khi tôi ngất xỉu, Cố Thâm tuy có đưa tôi đến bệnh viện, nhưng khi tôi còn chưa tỉnh lại, anh ta đã lén đưa tôi đến căn nhà thuê, cũng chẳng nói rõ kết quả kiểm tra — nghĩ lại mà thấy rợn người.

Báo án xong, tôi bảo Mộ Kiều đưa tôi đến bệnh viện kiểm tra.

May mắn thay, đứa bé trong bụng tôi rất kiên cường, hoàn toàn khỏe mạnh.

18

Tôi đưa bố mẹ từ quê lên thành phố.

Thẳng thắn nói với họ tình hình giữa tôi và Cố Thâm, và cũng bảo rằng thời gian tới cần họ ở bên để chăm sóc cho tôi.

Khi Cố Thâm tìm đến, tôi, bố mẹ và Mộ Kiều đang trang trí lại phòng trẻ trong căn hộ nhỏ.

Vừa mở cửa thấy là anh ta, Mộ Kiều lập tức giơ chân đá một cú, suýt nữa thì hai người đánh nhau ngay trước cửa.

Tôi kéo Mộ Kiều ra, còn bố tôi thì từ trong bếp cầm ngay con dao bước lên chắn trước mặt tôi.

“Anh đến đây làm gì?!”

Cố Thâm gọi một tiếng: “Bác ơi...”

“Bác cái đầu cậu ấy!”

Tay cầm dao của bố tôi vung thẳng ra trước mặt anh ta, khiến Cố Thâm giật mình lùi mấy bước, mặt cắt không còn giọt máu.

Anh ta dựa vào tường hành lang, nhìn tôi:

“Lê Lê, anh muốn nói chuyện với em một chút.”

Tôi xoa nhẹ cái bụng đã hơi nhô lên:

“Chúng ta đã ly hôn rồi, không còn gì để nói nữa.”

Cố Thâm đột nhiên nổi nóng, bước tới định lại gần tôi, nhưng bị con dao trong tay bố tôi chặn lại.

“Cậu làm gì đấy! Lùi lại!”

Anh ta sốt ruột hét lên với bố tôi:

“Bác ơi, bác bỏ dao xuống đi! Bọn cháu chưa ký giấy ly hôn, bây giờ cháu vẫn là chồng của Lê Lê mà!”

“Cậu nói nhảm vừa thôi!”

Mộ Kiều “phì” một tiếng, suýt nữa thì nhổ nước bọt vào mặt anh ta.

Cô chỉ thẳng vào mũi Cố Thâm mắng:

“Cũng may là tôi thông minh, sớm khuyên Lê Lê đầu tư mua nhà, chứ không giờ bị cái đồ cặn bã như anh hại đến chẳng còn gì!”

Nghe đến đây, Cố Thâm sững lại.

Hai giây sau, anh ta bỗng phản ứng, quay phắt đầu nhìn về phía phòng khách sau lưng tôi, sắc mặt càng thêm tái nhợt.

Năm kia, sau khi tôi xin tạm nghỉ không lương, tôi từng than vãn với Mộ Kiều rằng giờ chính thức trở thành “bà nội trợ không lương”.

Đúng lúc đó, Mộ Kiều đang để mắt đến vài căn hộ để đầu tư, cô ấy rủ tôi mua một căn, nói: đàn ông có tiền là chuyện của họ, còn phụ nữ, có tiền trong tay mới là an toàn. Không thì ít nhất cũng nên có một căn nhà đứng tên mình.

Tôi cũng nghĩ thế.

Để được hưởng chính sách mua nhà lần đầu, tôi từng đề xuất với Cố Thâm rằng cứ ly hôn giả trước, để tôi dùng tiền riêng mua nhà.

Anh ta không vui, nhưng cũng không cưỡng lại được những lời năn nỉ của tôi.

Sau này mua nhà xong, tôi bận đi bệnh viện, anh ta bận việc công ty, cuộc sống cứ thế trôi qua ổn định, chuyện tái hôn bị cả hai quên béng.

Giờ nghĩ lại, Mộ Kiều đúng là đã cứu tôi một bàn thua trông thấy.

Đống nợ mà Cố Thâm gánh thay người khác không liên quan đến tôi.

Nhà chung có bán cũng chẳng sao — vì tôi vẫn có nhà riêng, còn có cả khoản tiền riêng của mình.

19

Từ hôm Cố Thâm rời đi trong lặng lẽ, mấy tháng liền tôi không nghe thêm tin tức gì về anh ta.

Lần tiếp theo có tin, lại là Mộ Kiều kể cho tôi nghe:

“Mạnh Ly chết rồi.”

Chết trong vòng tay Cố Thâm.

Mẹ chồng cũ bị chủ nợ tìm đến tận cửa, vì giúp Cố Thâm trả nợ mà bán hết mấy cửa hàng do bố chồng để lại, thậm chí rút cả tiền dưỡng già ra.

Còn Cố Thâm thì giờ làm nhân viên bán hàng cho một công ty.

Bản lý lịch từng làm ông chủ không khiến ai nể trọng, chỉ để lại trò cười. Một người đàn ông ngoài ba mươi, vì cạnh tranh việc làm với đám sinh viên mới ra trường, phải hạ mình còn hơn ai hết.

Anh ta còn tuyên bố, đợi khi kiếm đủ tiền sẽ khởi nghiệp lại, rồi đón mẹ con tôi về nhà.

Nói xong, Mộ Kiều cứ nhìn chằm chằm tôi.

Tôi cắn ống hút hộp sữa, liếc mắt đáp lại: “Nhìn cái gì? Kể xong rồi chứ?”

Mộ Kiều gật đầu lia lịa, nhưng vẫn cứ do dự như muốn nói gì nữa.

Tôi lườm cô ấy một cái: “Đừng có mơ mộng linh tinh, không hề có tí cảm động nào hết!”

Những ngày tháng ấy, chỉ cần nghĩ lại cũng đủ thấy mệt mỏi.

Tôi từng đau lòng, dù sao cũng đã sống hòa thuận với nhau mấy năm.

Nhưng ngoài nỗi buồn ấy... thì thôi, coi như xong.

Cuộc đời không sợ đi sai đường, chỉ sợ không đủ cứng rắn để dừng lại đúng lúc.

Mộ Kiều dè dặt hỏi: “Cậu thật sự quyết định rồi à? Làm mẹ đơn thân vất vả lắm đấy.”

“Thì sao chứ, làm mẹ đơn thân thì sao?”

Tôi dang tay, ôm lấy Mộ Kiều một cái thật to.

“Con gái tớ có một bà mẹ nuôi tuyệt vời như cậu, lại còn có ông bà ngoại yêu thương hết mực — thời đại nào rồi, phụ nữ không cần đàn ông vẫn sống rực rỡ đấy thôi!”

← → Phím mũi tên để chuyển chương