Chương 9

Ký Ức Không Màu

Tôi khẽ đỏ mặt.

Mới nãy tôi còn thoáng nghĩ... cậu ấy có tình ý gì với tôi.

Điên thật rồi.

Đúng là đầu óc có vấn đề.

“Không, không có gì. Tôi về đây.”

Tôi đứng dậy chào tạm biệt.

“Chị ơi, có thể nhờ chị thêm một chuyện nữa được không?”

21

Hạ Trăn Ngôn nhờ tôi dắt chó đi dạo giúp, lý do là... tay cậu ấy đang bị thương.

Ban đầu tôi định từ chối.

Không hiểu vì sao cuối cùng lại gật đầu đồng ý.

Thật sự không biết phải làm sao.

Một thiếu gia bị thương, một chú chó Border Collie ngoan ngoãn — hai thứ này tôi đều không thể từ chối nổi.

Khu Nhất Hào Công Quán có hai cổng lớn: một cổng Nam, một cổng Bắc.

Nhà Giang Hoài gần cổng Bắc, còn Hạ Trăn Ngôn thì ở phía Nam.

Chắc sẽ không tình cờ đụng mặt ai đâu nhỉ?

Hạ Trăn Ngôn nói muốn đi cùng tôi, vì sợ tôi không kiểm soát được chú chó.

Lúc vừa ra khỏi cửa, một chiếc siêu xe màu đỏ sẫm lao vút qua rồi dừng ngay trước cổng sắt tự động.

Một chàng trai đeo khuyên tai bước xuống xe.

“Hạ thiếu gia, tôi đến thăm Đa Đa nhà tôi một chút.”

Đa Đa?

Tôi đang còn ngơ ngác thì thấy Cửu Thiên Tuế vui mừng chạy đến chàng trai đó, vẫy đuôi rối rít.

Cái gì thế này?

Tôi quay sang nhìn Hạ Trăn Ngôn.

Cậu ấy — người vừa mới mấy phút trước còn dịu dàng ngoan ngoãn như một chú chó con — nay ánh mắt đột nhiên sắc lạnh, sắc bén đến lạ thường, cứ như biến thành người khác.

Ánh nhìn của cậu ta lạnh buốt, gắt gao nhìn chằm chằm chàng trai kia.

Vừa thấy tôi quay sang, ánh mắt đó lập tức biến mất.

Biểu cảm dịu dàng vô hại lại quay về như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Giống như ánh nhìn ban nãy chỉ là ảo giác của tôi.

Chàng trai vừa rồi còn đang ôm lấy Cửu Thiên Tuế liền luống cuống buông ra, đẩy chú chó lùi lại mấy bước, lắp bắp:

“À... cái đó... Đa Đa nhà tôi đâu rồi?”

“Không biết.” – giọng Hạ Trăn Ngôn bình thản nhưng lạnh lùng.

Chàng trai lúng túng gãi đầu, liếc nhìn cậu ấy một cái rồi lập tức tìm cớ rút lui:

“Không có gì đâu, hai người cứ chơi đi nhé, tôi về trước đây.”

Nói xong, cậu ta như bị ai đuổi, nhảy phắt lên xe, nổ máy.

Tiếng động cơ gầm rú vang lên, chiếc xe lao vút đi như thể có người đang đuổi giết phía sau.

Tôi quay sang nhìn Hạ Trăn Ngôn, khó hiểu hỏi:

“Đa Đa là ai vậy?”

Cậu ấy đáp một cách ngoan ngoãn:

“Một con chuột hamster.”

22

Vì tay của Hạ Trăn Ngôn bị thương, tôi liên tục giúp cậu ấy dắt chó đi dạo mấy ngày liền.

Chẳng bao lâu sau, tôi với Cửu Thiên Tuế đã thân đến mức hiểu ý nhau từng ánh mắt.

Nó gần như nghe hiểu được tất cả các mệnh lệnh của tôi, thông minh không khác gì một đứa trẻ sáu bảy tuổi.

Chỉ là... mỗi lần gọi tên nó, tôi vẫn hơi lấn cấn.

Tất nhiên rồi.

Sau vài ngày tiếp xúc, tôi và Hạ Trăn Ngôn cũng quen thân hơn không ít.

Bởi vì thông thường, chúng tôi luôn đi cùng nhau.

Hai người một chó.

Trông có chút giống hồi tôi còn ở đảo Bắc Nha, chỉ khác là khi ấy, người đi bên tôi là Giang Hoài, và con chó bên cạnh cũng là một con khác.

Hạ Trăn Ngôn đang học năm cuối đại học, lịch học mỗi tuần không nhiều, thời gian rảnh rất dư dả.

Tôi từng nghe Giang Hinh nói, cậu ấy – đại thiếu gia nhà họ Hạ – sau khi tốt nghiệp sẽ vào công ty gia đình thực tập luôn.

Nên cũng không cần bận tâm chuyện việc làm.

Haiz...

Người với người, số mệnh khác nhau thật.

Gần đây tôi ôn học đến choáng váng cả đầu, nghĩ bụng chi bằng đi tìm việc trước.

Vừa đi làm vừa ôn thi, có khi lại thấy đỡ áp lực hơn.

Chẳng ngờ việc tìm việc bây giờ cũng không dễ dàng.

Những công ty có chế độ đãi ngộ tốt thì đang cắt giảm nhân sự.

Còn mấy chỗ đãi ngộ tệ thì thật lòng... tôi không muốn vào.

Tôi đã tìm việc suốt nửa tháng, gửi vô số CV, phỏng vấn hơn chục công ty, kết quả đều chẳng đi đến đâu.

Tối thứ sáu, tôi nhận được một tin nhắn WeChat từ Hạ Trăn Ngôn.

Tay cậu ấy đã khỏi, nhưng vẫn thường xuyên hẹn tôi cùng đi dắt chó.

Do dạo gần đây tôi bận tìm việc, nên mấy hôm không gặp được Cửu Thiên Tuế, vừa thấy tôi nó đã lao đến cọ cọ đầy thân thiết.

“Dạo này chị bận lắm hả? Gặp cũng không thấy đâu.” – Hạ Trăn Ngôn hỏi.

Tôi không hiểu sao... lại thấy giọng cậu ấy hơi oán trách.

“Không đâu, chỉ là tôi đang tìm việc nên hay về trễ thôi.”

“Chị tìm việc á?” – Cậu ấy tỏ ra ngạc nhiên.

“Ừ.”

“Sao chị không nói sớm?”

Nói sớm?

Nói để làm gì?

Tôi khó hiểu nhìn cậu ấy.

“Tháng trước bên phòng nhân sự của tập đoàn Hạ thị mới vừa mở đợt tuyển dụng, nhưng hình như mấy hôm trước đã đủ chỉ tiêu rồi.”

Tập đoàn Hạ thị?

Ý cậu ấy là... công ty nhà họ Hạ?

Đến lượt tôi thấy tủi thân.

“Có nói sớm cũng vô ích mà. Hạ thị tuyển người nổi tiếng là gắt gao, tôi đây không phải sinh viên 985, cũng chẳng tốt nghiệp Ivy League. Chắc chắn bị loại ngay vòng gửi xe.”

Hạ Trăn Ngôn im lặng suy nghĩ vài giây.

“Hay đợi sau Tết, lúc tôi bắt đầu đi thực tập, tôi giúp chị giới thiệu một chút?”

Tôi ngẩn người.

Nhìn cậu ấy đờ đẫn.

Câu đó... có phải nghĩa tôi đang hiểu không?

“Ý cậu là... giới thiệu tôi vào công ty cậu?”

Hạ Trăn Ngôn gật đầu.

“Tôi nói với bên nhân sự một tiếng, chắc là không vấn đề gì.”

Tôi hít sâu một hơi, lập tức nhào đến nắm lấy tay cậu ấy.

“Hạ thiếu gia, cậu nói thật chứ? Đừng có đùa giỡn với trái tim trong sáng của tôi nha.”

Cậu ấy nhìn tôi, khóe môi nhếch nhẹ thành nụ cười nửa trêu nửa thật:

“Tôi trông giống người đùa giỡn tình cảm lắm à?”

Tập đoàn Hạ thị là doanh nghiệp hàng đầu trong thành phố, nhiều năm liền lọt top 500 châu Á, phúc lợi đủ bảy bảo hiểm một quỹ, lương khởi điểm hai trăm ngàn một năm.

Còn ai ôm được cái “đùi vàng” to hơn nữa chứ?

Tôi vội vàng lắc đầu, giọng điệu vô cùng chân thành:

“Tôi tin cậu là người quân tử, nói ra lời là giữ lời, chắc chắn không lừa tôi.”

“Nói đi, cậu cần tôi làm gì? Tôi nhất định tận tâm tận lực, dù chết cũng không từ.”

Hạ Trăn Ngôn nhướng mày:

“Vậy... dắt chó giúp tôi một tháng?”

Chỉ vậy thôi á?

Tôi lắc đầu ngay lập tức:

“Không được, dễ quá tôi thấy ngại.”

Cậu ấy nghiêm túc suy nghĩ một lúc:

“Vậy thêm cả nấu cơm tối một tháng nữa?”

“Không thành vấn đề. Còn gì nữa không?”

Cậu ấy ra vẻ đăm chiêu, cuối cùng giơ tay:

“Hết rồi, tôi nghĩ không ra nữa.”

Không ngờ công việc tôi đi khắp nơi tìm không thấy, cuối cùng lại rơi xuống... từ trên trời.

Hạ Trăn Ngôn đúng là quý nhân của đời tôi.

Kể từ hôm đó, ngày nào đến chạng vạng tối tôi cũng đến căn số 26 đúng giờ.

Dắt chó, nấu cơm.

Về lại nhà họ Giang thì cũng đã gần mười giờ tối.

Mẹ cứ tưởng tôi đi làm thêm đâu đó, liên tục hỏi han.

Còn khẽ khàng gợi ý chuyện giữa tôi và Giang Hoài dạo này sao lạ thế.

← → Phím mũi tên để chuyển chương