Chương 9

Lén nghe trai đẹp buôn chuyện, tôi bị bắt quả tang

Lão đây mới ngủ quên một chút mà đã gặp loại chuyện này sao?!

Sống lưng anh lạnh toát, nổi hết cả da gà.

Bốp!

Không suy nghĩ gì nữa, anh đạp thẳng một cú vào ngực gã đàn ông kia, nghiến răng nghiến lợi gào lên:

"Mẹ kiếp, ông muốn chết à?! Dám động vào tôi?!"

Nhưng vẫn chưa hả giận, anh lại đạp thêm mấy cú, chỉ đến khi cảm thấy giày của mình đã dính bẩn, không muốn đụng vào gã nữa thì mới chịu ngừng.

"Biến! Ngay lập tức!"

Gã đàn ông lảo đảo bò dậy, cuống cuồng chạy mất.

Lục Chi Hoài ôm đầu đi qua đi lại, mãi mới trấn tĩnh lại được.

Sau đó, hối hận đến đấm ngực dậm chân.

Mẹ nó, sao lại để gã đi dễ dàng như vậy?! Lẽ ra phải báo cảnh sát chứ!

Nhưng giờ thì tên biến thái kia đã chạy mất hút, chỉ còn lại cảm giác ghê tởm trên người anh.

Anh gấp gáp cởi áo ngoài, quẳng thẳng vào thùng rác bên cạnh.

Sau đó nhìn xuống giày...

Cũng đạp gã kia rồi...

Lục Chi Hoài do dự hai giây, rồi quyết định cởi giày luôn, cũng ném đi nốt.

Chỉ đến khi trên người không còn chút dấu vết nào của kẻ kia, anh mới cảm thấy sạch sẽ hơn chút xíu.

Nhưng thế là mất ngủ hoàn toàn.

Không còn cách nào khác, anh đành đi chân trần dạo quanh sân trường, tìm cách xua đi cảm giác khó chịu trong lòng.

Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát chạy chậm rãi qua.

Sau đó, dừng ngay trước mặt anh.

Hai cảnh sát bước xuống xe, nhìn anh từ đầu đến chân.

Một người lập tức giơ gậy cảnh sát lên:

"Nửa đêm lang thang, không mặc giày, áo cũng không có, còn nhìn chằm chằm người qua lại

"Anh chính là kẻ biến thái quấy rối đúng không?! Không được động đậy!"

Lục Chi Hoài: "???"

"Không, tôi không phải!"

"Đừng chối! Có người báo cảnh sát rồi, nói trong khuôn viên có biến thái, xem dáng vẻ này, không phải anh thì còn ai vào đây?!"

"Không, tôi thật sự không phải!"

"Câm miệng! Ngồi xuống! Lên xe về đồn với chúng tôi!"

"..."

Đồn cảnh sát, rạng sáng

Sau khi tra hỏi hơn một tiếng đồng hồ, cảnh sát cuối cùng cũng phát hiện bắt nhầm người.

Hóa ra, anh không phải nạn nhân duy nhất.

Có một người khác cũng bị quấy rối trong trường đã gọi cảnh sát, nhưng lúc cảnh sát đến nơi, gã biến thái đã chạy mất.

Lục Chi Hoài xui xẻo, bị hiểu nhầm là kẻ tình nghi.

Bây giờ, anh mặc tạm quần áo và giày do cảnh sát cho mượn, bị họ vừa xin lỗi vừa tiễn ra khỏi đồn.

Anh đứng trước cổng, đầu tóc bù xù, nhìn ánh đèn đường chớp nháy, cảm thấy bản thân như đang trôi dạt trong gió.

Đời người đến tận cùng của sự xui xẻo, có khi cũng là một loại giác ngộ.

Anh càng nghĩ càng tức, càng tức lại càng thấy buồn cười.

Cuối cùng, anh đứng giữa cổng đồn cảnh sát, vò đầu bứt tóc mà cười như một thằng điên.

Khung cảnh trông có chút... đáng sợ.

Sáng sớm, trước cổng trường

Lục Chi Hoài lê xác quay về trường, lúc này đã gần bảy giờ sáng.

Vừa lúc đó, anh nghe thấy mấy sinh viên đi ngang qua bàn tán:

"Nghe chuyện tối qua chưa?"

"Nghe rồi! Trường mình có biến thái! Ban đêm không mặc áo cũng không đi giày, cứ lảng vảng khắp nơi làm mấy chuyện ghê rợn..."

Lục Chi Hoài: "..."

Tê liệt toàn tập.

← → Phím mũi tên để chuyển chương