Chương 3

Mặt trời chiếu muôn dặm

"Hãy nói cho con biết... chuyện gì đã xảy ra?"

Tôi không muốn khóc.

Nhưng khi nghe con gái nói vậy, nước mắt tôi không thể nào kìm lại được nữa.

6

Tôi kể cho con gái nghe về mối quan hệ dây dưa giữa Triệu Tòng Diễn và Lâm Vãn.

Nó vừa kinh ngạc, vừa phẫn nộ.

Con gái lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi, kiên định nói:

"Mẹ, ly hôn đi."

"Tình yêu của họ đã trì hoãn cả cuộc đời mẹ. Nếu không phải mẹ vô tình thấy tấm bưu thiếp ở Ô Trấn, họ còn định giấu mẹ đến bao giờ?"

"Thêm hai mươi năm nữa? Ba mươi năm nữa? Hay là cả đời, để rồi chôn bí mật này xuống đất, lãng phí cả tuổi xuân của mẹ?"

Con gái tựa đầu lên đùi tôi, dịu dàng nói:

"Mẹ à, cuộc đời mẹ không phải là phần phụ thuộc vào bất kỳ ai. Mẹ xứng đáng có một cuộc sống mới."

Triệu Tòng Diễn và con trai tìm nó với hy vọng nó sẽ thuyết phục tôi từ bỏ ý định ly hôn.

Nhưng cuối cùng, con gái lại trở thành người duy nhất trong nhà ủng hộ tôi rời đi.

Đến ngày hôm sau, con trai tôi vẫn chưa từ bỏ, tiếp tục khuyên can:

"Mẹ, có phải mẹ vẫn còn bận lòng, muốn dùng chuyện ly hôn để ép bố dứt khoát với cô Lâm?"

"Không cần đâu, thật sự không cần. Cô Lâm đã giúp con rất nhiều. Đối tác kinh doanh hiện tại của con là học trò của cô ấy, cũng nhờ cô ấy giới thiệu mà hợp tác mới thuận lợi như vậy."

"Mẹ không giống cô ấy. Cô ấy là giáo sư đại học, có quan hệ rộng, có hiểu biết, có thể giúp con rút ngắn con đường phía trước. Còn mẹ, cả đời chỉ biết quanh quẩn trong căn bếp nhỏ của mình."

"Mẹ cũng lớn tuổi rồi, làm gì cũng phải nghĩ đến con một chút. Đừng gây khó dễ cho bố và cô Lâm nữa."

Tôi nhìn đứa con trai mà mình đã nuôi nấng hơn hai mươi năm, bỗng thấy nó xa lạ đến mức không nhận ra.

Ngày nhỏ, nó luôn bám lấy tôi, khóc lóc đòi mẹ bế.

Vậy mà giờ đây, nó lại bảo tôi:

"Mẹ chịu ấm ức một chút cũng chẳng sao. Vì con mà."

Tôi thất vọng lắc đầu:

"Con giống bố con lắm. Cùng một kiểu vô liêm sỉ."

Thấy tôi không chịu nghe theo, con trai cũng mất kiên nhẫn, bực bội nói:

"Bố, bà ấy muốn ly hôn thì cứ để bà ấy ly đi!"

"Con không tin được là bà ấy thật sự rời bỏ bố sau ba mươi năm. Ly hôn còn có một tháng để suy nghĩ lại mà? Con đảm bảo chưa đến một tháng, bà ấy sẽ quay lại cầu xin bố thôi."

"Một người đàn bà nông thôn không có học thức, không có địa vị như bà ấy, lấy được bố đã là phúc ba đời. Không biết ra ngoài bị dính bùa mê thuốc lú gì, về nhà lại còn bày đặt giở trò."

Triệu Tòng Diễn không nói gì, nhưng trong mắt anh ta ánh lên sự đồng tình.

Năm đó, là anh ta cầu hôn tôi.

Nhưng đến bây giờ, anh ta lại cho rằng tôi mới là người đang trèo cao.

"Chát!"

Một cái tát mạnh giáng xuống, con gái tôi giận dữ vung tay tát thẳng vào mặt anh trai, rồi cầm ly nước hất thẳng vào mặt nó.

"Anh vừa nói cái quái gì vậy?! Lúc nhỏ, mẹ không chê anh tè dầm, lớn rồi mày lại có tư cách khinh thường mẹ à?"

"Triệu Sâm, anh đừng quên, là mẹ nuôi anh khôn lớn! Lúc anh sốt cao nhập viện, là mẹ thức trắng đêm bên giường bệnh. Lúc anh vào đại học, là mẹ còng lưng khuân vác hành lý cho anh."

"Còn bố anh thì sao? Ông ta lúc ấy đang cùng người cũ hẹn hò dưới trăng đấy!"

"Trước khi lên đại học, anh đâu có như thế này. Giờ chỉ vì người ngoài ban cho anh chút lợi ích, anh đã có thể quên cả mẹ ruột của mình sao?!"

Triệu Sâm lau nước trên mặt, cười lạnh:

"Đó là vì em chưa từng gặp cô Lâm thôi. Em chỉ nghe mẹ nói một phía, rồi có thành kiến với cô ấy."

"Chờ đến khi cô ấy cho em cơ hội và tài nguyên, em sẽ không còn nghĩ như vậy nữa đâu."

Nuôi con hơn hai mươi năm, nhưng đến khoảnh khắc này, tôi bỗng muốn cắt đứt quan hệ với nó.

Triệu Tòng Diễn là một người sĩ diện cao, anh ta không bao giờ chịu cúi đầu, cũng không níu kéo tôi.

Anh ta chỉ chải lại mái tóc, từ tủ quần áo lấy ra chiếc sơ mi tôi đã là phẳng, khoác thêm áo khoác ngoài.

"Em đã quyết thì ly hôn đi."

Chúng tôi đến cục dân chính để làm thủ tục ly hôn.

Triệu Sâm cũng đi theo.

Khi tôi điền giấy tờ, nó nhìn chằm chằm vào một sợi tóc bạc trên đầu tôi, cười nhạo:

"Già thế này rồi còn đòi ly hôn, cũng gan đấy."

Cô nhân viên ngồi đối diện liếc nhìn năm sinh của tôi, nhíu mày nói:

"Cô vẫn chưa đến tuổi nghỉ hưu, sao mà già được?"

"Vả lại, người đến đây ly hôn có khi mới hai mươi, có khi đã bảy tám mươi tuổi. Dù bao nhiêu tuổi, ai cũng có quyền lựa chọn, có quyền bắt đầu lại từ đầu. Phải không?"

Triệu Sâm lập tức im lặng.

Bước ra khỏi cục dân chính, tôi và con gái rẽ trái, còn Triệu Tòng Diễn và Triệu Sâm đi về bên phải.

Triệu Tòng Diễn cúi đầu, nhìn tôi từ trên xuống, chậm rãi nói:

"Lâm Nguyên Hoa, em còn một tháng để suy nghĩ lại. Nếu em muốn, anh có thể giúp em hủy đơn ly hôn."

Triệu Sâm cũng vội tiếp lời:

"Bố cứ yên tâm, con dám chắc chưa đến mười ngày, bà ấy sẽ tự quay về."

"À mà bố này, lần trước cô Lâm nhắc đến khách hàng kia, khi nào bố giúp con sắp xếp gặp mặt?"

Tôi không nghe thêm nữa, xoay người, bước đi theo hướng ngược lại với bọn họ.

Hôm nay trời trong xanh rực rỡ, ánh nắng sáng đến mức chói mắt.

Tôi nắm tay con gái, cùng nhau đi dạo trung tâm thương mại.

Tôi nhuộm lại mái tóc, còn làm một kiểu xoăn nhẹ.

Con gái chọn cho tôi rất nhiều chiếc váy đẹp.

Tôi nhìn vào tấm gương trong phòng thử đồ, chợt cảm thấy...

Năm mươi tuổi cũng không phải là quá già.

Năm mươi tuổi ly hôn, cũng chẳng hề muộn.

Ít nhất, tôi vẫn còn mấy chục năm phía trước để sống theo ý mình.

Về đến nhà, con gái ôm lấy cánh tay tôi, vui vẻ nói:

"Mẹ, mấy hôm nữa con định xin nghỉ phép, đi Tanzania ngắm cuộc đại di cư của động vật hoang dã."

"Điều kiện hơi vất vả một chút, nhưng cảnh tượng thì hùng vĩ lắm. Mẹ có muốn đi cùng con không?"

Tôi bật cười, không chút do dự:

"Đi!"

7

Trước khi đi châu Phi, tôi nhận được hai cuộc gọi từ Triệu Tòng Diễn.

Lần đầu, anh ta hỏi:

"Anh sắp đi dự hội thảo học thuật, cà vạt của anh để đâu rồi?"

"Ngăn thứ hai, bên trái, phía dưới trong tủ quần áo."

"Ừ, cảm ơn em."

Lần sau, anh ta lại gọi đến:

"Hết keo vuốt tóc rồi, em biết mua ở đâu không?"

← → Phím mũi tên để chuyển chương