Chương 6

Mây trôi

Cậu ấy hơi hé miệng, dường như định nói gì đó.

Nhưng tôi đã quay đầu bỏ chạy.

Không quan trọng nữa.

Tất cả đều không còn quan trọng nữa.

Tôi trở về khách sạn, nhìn thấy Lý Hùng Vĩ đang nằm trên giường.

Ông ta uống quá nhiều bia, ngáy vang như sấm, cái bụng béo phập phồng theo từng nhịp thở.

Tôi quan sát ông ta.

Chúng tôi thật giống nhau.

Đôi mắt, sống mũi, khuôn miệng, cả đường nét khuôn mặt.

Giọng điệu tôi nói chuyện đôi lúc cũng rất giống ông ta.

Cách tôi suy nghĩ, đôi khi cũng giống ông ta đến kỳ lạ.

Ngay giây phút nhận ra điều đó, một nỗi tuyệt vọng chưa từng có nhấn chìm tôi.

Sẽ không còn hy vọng nữa.

Cả cuộc đời tôi, mãi mãi sẽ không có hy vọng.

Ngay cả khi Lý Hùng Vĩ chết đi, phần của ông ta trong tôi vẫn sẽ tồn tại mãi mãi.

Chỉ có kết thúc vĩnh viễn mới có thể giải thoát tôi.

Tôi nhìn về phía đĩa trái cây.

Có một con dao gọt hoa quả ở đó.

Tôi chậm rãi vươn tay, nắm lấy cán dao.

Giết ông ta.

Tôi tự nhủ.

Giết ông ta. Rồi tự kết liễu chính mình.

Tôi bước đến gần Lý Hùng Vĩ.

Ông ta hoàn toàn không hay biết.

Tấm rèm cửa lay động theo cơn gió, lá cây xào xạc như một bản giao hưởng của số phận.

Con dao rơi xuống đất.

Khúc dạo đầu cho một vụ giết người đột ngột bị cắt ngang.

Tôi ôm đầu, ngồi xổm xuống, toàn thân run rẩy.

Không, đây không phải là sự trả thù mà tôi muốn.

Nếu ông ta chết vào lúc này, đó sẽ là cái chết ở thời khắc hạnh phúc nhất đời ông ta.

Ăn no, uống đủ, có danh, có tiền.

Con gái sắp giành giải nhất cuộc thi quốc tế, tất cả mọi người đều khen ông ta là một người cha mẫu mực.

Một cuộc đời huy hoàng như thế, tôi không muốn giúp ông ta hoàn thành nó.

Tôi đặt con dao trở lại đĩa trái cây, mở nắp đàn, bắt đầu luyện tập.

Âm thanh piano chảy như nước.

Lý Hùng Vĩ trở mình, lẩm bẩm vài câu.

Có lẽ ông ta đang tập dượt bài phát biểu trong ngày tôi đoạt giải.

Tôi mỉm cười, ngón tay linh hoạt nhảy múa trên những phím đàn đen trắng.

Cứ thế đi.

Hãy để âm nhạc dâng trào, hãy để tất cả cùng tiến đến một màn hủy diệt rực rỡ nhất.

10

Những ngày sau đó trôi qua trong yên lặng.

Tôi vẫn lẻ loi một mình, đến nhà ăn dùng bữa, sau đó quay về luyện đàn, không kết bạn với ai.

Nhưng rồi, một ngày nọ, một cô gái ngồi xuống đối diện tôi.

Là bạn gái của Lục Tuần.

Cô ấy tên là Jane.

Jane nói tiếng Trung không trôi chảy lắm, cô ấy lắp bắp lên tiếng xin lỗi:

"Xin lỗi, Lý... Hôm đó bọn tôi nói chuyện đã khiến cậu tổn thương, tôi thực sự rất áy náy."

Khoảnh khắc đó, tôi suýt bật cười.

Tôi đặt nĩa xuống, nhìn Jane - một cô gái có khuôn mặt như được nuôi dưỡng trong mật ngọt, rõ ràng chưa từng trải qua khổ cực.

Cô ấy thật lương thiện.

Lương thiện đến mức chỉ vì vài câu nói sau lưng người khác mà cảm thấy cắn rứt lương tâm, thậm chí còn trăn trở mấy ngày trời, rồi đặc biệt tìm đến để xin lỗi tôi.

Tôi hỏi: "Cậu thực sự cảm thấy có lỗi sao?"

Jane gật đầu thật mạnh: "Thật đấy! Hôm đó tôi ghen tị vì nhận ra Lục Tuần từng thích cậu. Nhưng thực ra, tôi luôn rất ngưỡng mộ cậu. Tôi thường xem các buổi biểu diễn của cậu."

Tôi mỉm cười: "Vậy giúp tôi một việc nhé."

"Việc gì?"

"Dẫn tôi đến nhà cậu chơi."

11

Những ngày cuối cùng trôi qua rất nhanh.

Chẳng mấy chốc, ngày mai đã là cuộc thi quốc tế.

Buổi tối, hiếm hoi lắm tôi mới cùng bố ăn một bữa cơm.

Nhưng ông ta không hề vui, ngược lại còn phàn nàn rằng tôi làm lỡ thời gian của ông. Ông còn đang cân nhắc xem phần mở đầu bài phát biểu nên nói bằng tiếng Trung hay tiếng Anh. Nếu dùng tiếng Anh, ông cần học thuộc thêm vài lần nữa.

Tôi lặng lẽ nhìn ông ta chỉnh sửa bài phát biểu. Một lúc lâu sau, tôi khẽ cất tiếng:

"Bố."

Ông đang cố gắng đánh vần chữ "educate", bực bội "hừ" một tiếng qua mũi:

"Gì?"

Tôi nhìn ông, giọng nói rất nhẹ:

"Bố có bao giờ cảm thấy... mình nợ con một lời xin lỗi không?"

"Cái gì?"

Bố tôi lập tức ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào tôi, hai lỗ mũi phả ra hơi nóng hầm hập.

Tôi biết rất rõ, ông ta sắp nổi giận.

Nhưng tôi vẫn lặp lại câu hỏi:

"Bố có nghĩ rằng, trong suốt quá trình con trưởng thành, bố nợ con một lời xin lỗi không?"

RẦM!

Bố đập mạnh tay xuống bàn, nĩa và đĩa thức ăn bật lên, rồi nặng nề rơi xuống, tạo nên âm thanh chói tai.

Mấy thực khách nước ngoài xung quanh đều quay lại nhìn.

Bố trừng mắt quát:

"Tao nợ mày một lời xin lỗi? Tao bỏ bao nhiêu tâm huyết đào tạo mày, bây giờ mày có tất cả mọi thứ, mà mày nghĩ tao phải xin lỗi mày sao?"

Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ nhét miếng thức ăn cuối cùng vào miệng, rồi đứng dậy rời đi.

Bố không đuổi theo.

Có lẽ vì ngày mai là ngày thi, ông ta không muốn làm căng với tôi vào lúc này.

Trở về phòng, tôi kéo ngăn kéo ra.

Bên trong, một khẩu súng nằm im lặng.

Là tôi đã lấy trộm từ phòng của bố Jane khi đến nhà cô ấy chơi vào buổi chiều nay.

Ngày mai, có lẽ họ sẽ phát hiện ra súng bị mất.

Nhưng không sao.

Đến lúc đó, tất cả mọi chuyện... đã kết thúc rồi.

12

Buổi biểu diễn của tôi được xếp vào 9 giờ sáng hôm sau.

6:30 sáng, bố tôi phấn khởi thức dậy, mặc bộ vest đã chuẩn bị sẵn, cẩn thận thắt cà vạt.

6:50, ông gõ cửa phòng tôi, nhắc tôi dậy.

Nhưng tôi đã không còn ở đó nữa.

7:00, tôi đến một con phố gần đó, quan sát địa hình lần cuối.

Từ đây đến hội trường diễn ra cuộc thi chỉ mất 15 phút đi bộ. Từ cửa chính vào đến hậu trường, thêm 3 phút nữa.

7:10, tôi bước vào một cửa hàng tiện lợi.

Buổi sáng mùa đông trời vẫn chưa sáng hẳn, đường phố vắng tanh.

Cửa hàng chỉ có một nhân viên đang gật gù buồn ngủ. Tôi mua một chai nước trái cây nóng.

7:20, tôi uống hết nước, tay đút trong túi áo, ngón tay mân mê khẩu súng bên trong.

Tôi đã học cách sử dụng nó từ đợt huấn luyện quân sự, và chiều nay khi đến nhà Jane, tôi cũng đã xác nhận lại với bố cô ấy bằng giọng điệu vô tình.

7:40, bố tôi phát điên đi tìm tôi, liên tục gọi vào điện thoại của tôi.

Tôi tắt máy.

8:00, tôi quay lại cửa hàng tiện lợi.

Nhân viên đã đổi ca.

Ngồi sau quầy thu ngân bây giờ là một cô gái người Trung Quốc mũm mĩm.

Vừa thấy tôi, cô ấy khen ngay:

"Trang điểm đẹp thật đấy! Sắp tham dự sự kiện quan trọng nào à?"

Tôi nhìn đồng hồ, vẫn còn thời gian, bèn ngồi xuống đối diện cô ấy.

"Ừ, lát nữa tôi thi piano."

Cô ấy tỏ ra ngưỡng mộ:

"Thật tuyệt! Cậu chắc chắn giỏi lắm nhỉ, lại còn xinh nữa. Không như tôi, vừa phải làm mấy công việc một lúc, vừa không đỗ vào trường nào tốt, mà còn xấu nữa chứ."

Tôi im lặng một lúc.

← → Phím mũi tên để chuyển chương