Chương 9
Mây trôi
Ánh hoàng hôn đỏ rực như máu phủ xuống.
Tôi biết lần này sẽ không còn Lục Tuần đến cứu tôi nữa.
Một chân tôi đã bước qua lan can.
Tòa nhà vẫn cao như thế, gió vẫn lạnh lẽo như thế, mọi thứ xung quanh trống rỗng đến đáng sợ.
Tôi không còn điều gì để luyến tiếc.
Điều duy nhất tôi muốn làm - hủy hoại bố, rồi hủy hoại chính mình - tôi đã làm được.
Mẹ, Lục Tuần, những người từng mang đến cho tôi một chút hơi ấm, đều đã rời xa tôi, bắt đầu một cuộc sống mới.
Còn tôi, đã bị hủy hoại từ trong ra ngoài.
Tôi không muốn trở thành gánh nặng của bất kỳ ai nữa.
Tôi đưa chân còn lại lên lan can.
Ngay lúc đó, một giọng nói nhỏ vang lên phía sau:
"Đừng làm vậy."
Tôi quay đầu.
Là một bé gái khoảng năm tuổi, tóc buộc hai bên thành hai chùm nhỏ, rụt rè nhìn tôi.
"Đừng làm vậy." Cô bé bước lại gần, chìa tay về phía tôi. "Hãy sống tiếp nhé."
Tôi hoảng hốt hét lên:
"Đừng lại đây!"
Rìa sân thượng rất nguy hiểm. Tôi sợ cô bé sẽ trượt chân.
Nhưng cô bé không nghe, vẫn tiếp tục tiến về phía tôi:
"Hãy sống tiếp..."
Tôi không muốn cô bé đến gần nữa.
Không còn cách nào khác, tôi đành quay người trèo lại vào trong.
Khi cả hai chân tôi đã chạm đất, cô bé nở một nụ cười tươi sáng.
"Đúng rồi, phải như thế chứ." Cô bé nói bằng giọng trong trẻo.
Tôi nắm tay cô bé, dắt đến một nơi an toàn hơn.
"Sao con lại ở đây một mình? Bố mẹ con đâu?"
Cô bé cúi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra vẻ buồn bã:
"Bố mẹ đang bàn với nhau, muốn đem con cho người khác nuôi."
"Con rất buồn, nhưng con tự an ủi mình rằng không sao cả."
"Trên tivi nói rằng cuộc đời rất dài. Dù bố mẹ không thích con, sau này lớn lên, chắc sẽ có người khác thích con, đúng không?"
"À đúng rồi! Cô giáo dạy nhạc của con rất thích con. Cô ấy dạy con chơi đàn piano, còn nói con là thiên tài nữa!"
Tôi sững người.
Bất chợt nhận ra điều gì đó.
Tôi quay phắt đầu lại.
Nhưng... cô bé đã biến mất.
Xung quanh tôi trống rỗng, chỉ có cơn gió nhẹ lướt qua, mơn man trên má.
Không có cô bé nào cả.
Thứ tôi nhìn thấy... chính là bản thân mình năm năm tuổi.
Tôi bật khóc nức nở.
Thì ra, sau khi tất cả mọi người rời bỏ tôi, người cứu tôi... lại là chính tôi.
Tôi ngước lên.
Bầu trời rực rỡ sắc vàng, những đám mây bị ánh hoàng hôn nhuộm đỏ như thể đang tan chảy thành dòng dung nham rực rỡ.
Tôi nhớ về nhiều năm trước, trên sân thượng dưới bầu trời hoàng hôn rực cháy, một chàng trai từng nói với tôi:
"Cuộc sống không chỉ có piano. Còn rất nhiều điều ý nghĩa khác."
"Như là một bữa tối ngon miệng, một lần ngâm mình trong nước ấm, cùng người mình thích đi xem phim, trượt băng ở Hậu Hải, ngắm hoàng hôn, đón bình minh..."
Giờ đây, chàng trai ấy đã không còn thuộc về tôi nữa.
Nhưng bầu trời hoàng hôn ấy... vẫn còn thuộc về tôi.
Tôi bước xuống sân thượng.
Tôi sẽ ăn một bữa tối ngon miệng.
Tôi sẽ tắm một bồn nước ấm.
Tôi sẽ đi xem một bộ phim.
Cuộc sống còn rất dài.
Biết đâu, một ngày nào đó, tôi sẽ gặp được một người mà mình thật sự thích.
[ HẾT ]