Chương 2
Mẹ chồng luôn muốn kiểm soát tôi
“Ba con tôm, không phải ba chục con! Tô Bình, anh có nhận ra mẹ anh thay đổi từ khi chúng ta đăng ký kết hôn không? Trước đó bà đối xử với em như con gái ruột, nhưng bây giờ thì sao? Như thể bà bị nhập vậy!”
“Em nói linh tinh gì thế, mẹ vẫn đối xử tốt với em mà.” Tô Bình thở dài, ôm tôi vào lòng. “Chắc tại nhà có thêm người, mẹ chưa quen thôi.
“Thật ra, mẹ anh cũng khổ lắm. Lúc mang thai anh, bà phải nấu cơm, giặt quần áo, đi làm, còn bị bà nội anh bắt nạt. Nếu ba anh đứng về phía bà, thì lại bị bà nội mắng chửi.”
“Ồ, hóa ra vì mẹ anh từng bị bà nội bắt nạt, nên giờ đến lượt bà bắt nạt em? Mẹ anh bị làm sao à?”
“Em nói gì vậy!” Tô Bình cau mày. “Mẹ đâu có bắt nạt em. Hôm nay còn mua tôm cho em ăn, bác sĩ nói em cần bổ sung tôm mà.”
“Ba cân tôm, em ăn ba con, mẹ anh đập cả bát xuống đất. Mua tôm cái kiểu đó chắc em cũng mua được!”
“Con ơi, con ơi, mẹ không thở nổi nữa rồi!” Giọng mẹ chồng rên rỉ bên ngoài.
Tô Bình lập tức đứng dậy, quay sang quát tôi:
“Đàn Húc, anh nói thật, người có vấn đề chính là em đấy! Mang thai thì sao chứ? Nghỉ việc ở nhà, ăn cherry, đòi yến sào. Em nghĩ mình là tổ tiên à? Không lạ khi mẹ nói em là đến đây làm bà nội!”
“Anh...”
“Cái gì mà anh? Bây giờ cả nhà chỉ mình anh kiếm tiền, em thì ngồi hưởng thụ, bảo nấu cơm, giặt quần áo cũng kêu bị mẹ anh bắt nạt. Phụ nữ mang thai ai mà chẳng làm việc nhà. Anh thực sự không biết mình cưới phải cái thứ gì về nhà nữa, việc nhà không làm, còn bắt mẹ anh làm!”
4
Tôi từ bỏ công việc vì mẹ con Tô Bình. Họ bảo tôi mang thai mà còn đi làm sẽ rất vất vả, nên thuyết phục tôi nghỉ việc.
Ban đầu, tôi lưỡng lự, nhưng vì thai nhi không ổn định và sếp cũng cho phép tôi nghỉ để dưỡng thai, nên tôi đồng ý.
Kết quả, chỉ sau một tháng nghỉ việc, họ quay sang đổ lỗi, nói rằng tôi tự ý nghỉ, chẳng ai ép cả.
Tôi chưa từng nghĩ điều mình lo lắng nhất cuối cùng lại xảy ra với mình.
Lúc tôi đang thu dọn hành lý để rời đi, vừa mở cửa, tôi nghe thấy cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và Tô Bình:
“Con sợ gì chứ! Con bé đó giờ mang thai, lại đã đăng ký kết hôn rồi, nó có thể chạy đi đâu được?” Mẹ chồng nói với giọng chua ngoa. “Giờ là lúc con cần nắn cái tính của nó. Nếu không, sau này nó sẽ trèo lên đầu con mà ngồi!
“Bây giờ mang thai mà đã không chịu làm việc nhà, sau này thì sao? Chẳng lẽ bắt mẹ già này làm à? Con lấy vợ là để nó phục vụ mẹ và con, không phải mẹ đi phục vụ một con nhỏ họ khác!”
Tô Bình gật đầu: “Mẹ, con hiểu mà.”
“Hiểu là tốt. Mẹ làm vậy cũng vì tốt cho con thôi. Giờ mà không trị nó đàng hoàng, sau này mẹ mất rồi, ai đứng ra bảo vệ con đây? Nó sẽ bắt nạt con, mẹ còn chết rồi cũng không lên giúp được!”
Nói xong, mẹ chồng tôi còn rơi nước mắt:
“Ôi, con trai khổ của mẹ! Sao lại cưới phải con vợ đanh đá thế này! Con bé bất hiếu quá, mẹ đau lòng lắm!”
Tôi thấy Tô Bình cũng bắt đầu rơm rớm nước mắt, liền bật cười lạnh lùng, mạnh tay đẩy cửa bước ra.
Hai mẹ con nghe tiếng động, giật mình vội lau nước mắt.
Tô Bình nhìn tôi kéo hành lý, ngạc nhiên hỏi:
“Em định làm gì vậy?”
Tôi không trả lời, tiếp tục đi ra ngoài.
“Đàn Húc!” Anh ta nói, “Mẹ, mẹ quen người xét giới tính thai nhi mà, nếu là con gái thì bỏ đi.”
Tôi sững người:
“Anh nói gì vậy?”
“Em là con một, nếu sinh con gái, ai thừa kế tài sản nhà em đây? Đương nhiên phải sinh con trai, để con trai thừa kế.”
Mẹ chồng chen vào:
“Phải đấy, đi kiểm tra ngay. Nếu là con gái, cô ở nhà ăn sung mặc sướng mà chẳng đi làm, thì chẳng phải là quá lợi cho cô rồi sao?”
Tôi chưa kịp nói gì, điện thoại bỗng đổ chuông. Tôi nhìn tên người gọi đến, mỉm cười:
“Thật sao? Vậy thì đúng là quá lời cho tôi rồi.”
Tôi nhấn nút nghe máy, lên tiếng:
“Bố ơi, mẹ chồng con bảo phải kiểm tra giới tính thai nhi. Nếu là con gái thì phải phá thai, bố thấy sao?”
Mẹ chồng nhìn tôi, vẻ không tin:
“Cô đừng giả vờ nữa. Làm sao trùng hợp đến vậy được? Giả cũng không biết giả cho giống!”
Nghe mẹ mình nói vậy, Tô Bình thở phào nhẹ nhõm, gật đầu đồng tình.
“Đàn Húc, mẹ nói cũng là vì tốt cho em thôi. Nghĩ mà xem, em là con gái thì không thể thừa kế tài sản, giờ sinh con gái nữa thì nhà em phải giao hết tài sản cho nhà khác à?”
Tô Bình khẽ thở dài, tiếp tục:
“Anh đã bàn với bố em rồi, muốn ông giao công ty cho anh quản lý. Nhưng bố em không đồng ý. Rốt cuộc ông ấy đề phòng ai chứ? Chúng ta đã là người một nhà rồi mà!”
Tôi gằn giọng, cắt ngang:
“Đừng lảng sang chuyện khác! Tôi hỏi anh, anh đồng ý chuyện phá thai đúng không?”
Tô Bình gân cổ lên cãi:
“Anh nói là vì tốt cho em thôi! Sao em cứ không chịu hiểu vậy? Nếu là con gái, em cũng định sinh à? Rồi bố em để tài sản cho anh họ, em không tiếc sao?”
Tôi bật cười lạnh lùng, đưa điện thoại ra trước mặt họ, để họ nhìn màn hình cuộc gọi vẫn đang tiếp tục.
Nhìn thấy thời gian cuộc gọi, Tô Bình và mẹ anh ta sững người.
“Bố... bố à? Con, con...” Tô Bình ấp úng.
“Giải thích gì chứ!” Tiếng bố tôi gầm lên qua điện thoại. “Đàn Húc, con về nhà ngay! Bố mẹ sắp đến nơi rồi. Xem thử ai dám ngăn không cho con về!”
5
Có lẽ bị lời bố tôi dọa sợ, cả Tô Bình và mẹ anh ta đứng im không dám hành động gì thêm.
Về nhà gặp ba mẹ, tôi kể hết mọi chuyện xảy ra trong ba tháng qua. Trước đây tôi không dám nói vì sợ họ lo lắng.
“Mẹ sai rồi, mẹ đáng lẽ phải ngăn con, không để con đăng ký kết hôn sớm như vậy.”
Mẹ tôi ôm tôi, mắt đỏ hoe.
Bố tôi trầm mặc hồi lâu, cuối cùng hỏi:
“Đàn Húc, con tính thế nào về đứa bé này?”
“Con sẽ sinh.” Tôi đáp. “Đứa trẻ là vô tội, và con cũng không cần phải tổn hại đến sức khỏe bản thân chỉ vì một người đàn ông không xứng đáng.”
“Được, vậy sinh con ra. Bố sẽ tìm luật sư xử lý chuyện ly hôn.”
Nói rồi, bố tôi cầm điện thoại gọi cho luật sư giỏi nhất của công ty.
Hôm sau, Tô Bình nhận được đơn ly hôn.
Không lâu sau, mẹ anh ta xông vào nhà tôi, tay cầm đơn ly hôn:
“Mấy người tự dưng muốn ly hôn thì thôi, nhưng sao lại yêu cầu chúng tôi trả 38 vạn tiền sửa nhà?”
“Tiền sửa nhà của căn hộ con trai bà là tôi bỏ ra. Bà không nhớ sao?”
Tôi nhớ rất rõ, một tuần sau khi chuyển về sống cùng, Tô Bình nói muốn tạo bất ngờ cho tôi, dẫn tôi đến một căn hộ trống không, nói rằng đây sẽ là tổ ấm của chúng tôi.
Anh ta muốn tôi dùng tiền hồi môn để sửa chữa, thiết kế theo sở thích của tôi. Tôi đồng ý, nhưng kèm điều kiện phải thêm tên tôi vào sổ đỏ.
Lúc đó anh ta nói căn hộ đứng tên mẹ anh ta, nhưng đảm bảo sau khi sửa xong sẽ thêm tên tôi.
Tôi ngây thơ tin lời và chi tiền sửa nhà.
Nhưng giờ đây, nhìn mẹ chồng gân cổ cãi, tôi chỉ thấy buồn cười.
“Thế thì mấy người cũng phải trả lại sính lễ và năm món vàng. Không trả thì đừng hòng ly hôn!” Mẹ chồng ném đơn ly hôn lên bàn, giọng đanh thép.
Tôi nhướn mày:
“Sính lễ? Năm món vàng? Tôi chưa từng nhận được thứ nào cả!”
“Đừng chối cãi. Tôi đã đưa đủ. Không tin thì gặp nhau ở tòa!”
Ngày ra tòa.
Mẹ chồng tôi mang ra các hóa đơn chuyển khoản và giấy tờ mua năm món vàng, nói rõ ràng:
“Thưa quý tòa, tôi đã đưa hết những thứ này cho cô ta. Bây giờ cô ta đòi ly hôn, còn muốn lấy lại tiền sửa nhà? Thế mà không trả lại sính lễ và năm món vàng thì có hợp lý không?”
Bà ta vừa nói vừa chỉ vào tôi, mắng sa sả.
Tôi bình tĩnh trả lời:
“Ban đầu, gia đình họ bảo đợi tôi sinh xong sẽ tổ chức đám cưới, lúc đó mới đưa sính lễ và vàng. Họ chưa từng đưa tôi thứ gì cả.”
“Cô nói dối! Con trai tôi nói chính cô là người yêu cầu 15 vạn sính lễ và năm món vàng, không thì không đăng ký kết hôn!”
Tôi cảm thấy có điều bất thường, quay sang nhìn Tô Bình:
“Tô Bình, có phải anh đã cầm tiền và vàng rồi không?”
Mẹ chồng nghe vậy, lập tức phản bác:
“Cô đừng có vu oan cho con trai tôi. Cô là người cầm hết số tiền đó!”
Rồi bà ta lôi ra một danh sách chi tiết những gì tôi đã ăn trong ba tháng qua:
Ba con tôm: 15 tệ.
Một chiếc bánh bao trắng: 1 tệ.
Một ly sữa đậu nành: 2 tệ.
Trong khoảnh khắc đó, tôi không thể phân biệt được đâu mới là bộ mặt thật sự của gia đình này.
“Trả tiền!”
Mẹ chồng đang gân cổ lên mắng thì Tô Bình cúi đầu, lí nhí nói:
“Mẹ, số tiền đó... con đã tiêu hết rồi. Con vay nặng lãi để đánh bạc, nên lấy tiền và vàng để trả nợ.”
Mẹ anh ta đứng sững lại, khuôn mặt tái mét.