Chương 4
Mẹ chồng luôn muốn kiểm soát tôi
Không xem thì thôi, vừa xem tôi suýt sốc.
Tô Bình đang phát trực tiếp trên mạng, tiếp tục bịa đặt về tôi.
Trên màn hình, anh ta gầy rộc, trông như một người sắp hấp hối.
Anh ta vừa khóc vừa kể lể những gì mình đã “hy sinh” cho tôi trong suốt thời gian qua, nhưng tôi lại vì một “lời nói vu vơ” mà đòi ly hôn.
Tô Bình nói tôi lừa cưới, chỉ muốn mượn giống để có con. Anh ta vì tôi mà phải vay nợ từ tín dụng đen để mua nhà, giờ nợ nần chồng chất, còn bị tôi bỏ rơi.
Chưa dừng lại ở đó, anh ta bịa thêm rằng tôi bị ung thư vú, dùng tà thuật chuyển bệnh sang anh ta, khiến anh ta giờ đây ung thư giai đoạn cuối, nợ nần và không có tiền chữa bệnh.
Ngạc nhiên hơn, rất nhiều người tin vào những lời đó.
Tôi lướt qua bình luận, thấy không ít người gửi quà ủng hộ, khuyên anh ta sống tích cực, nhưng cũng có những kẻ nguyền rủa tôi và thậm chí cả đứa con chưa chào đời của tôi.
Tôi lắc đầu, cầm điện thoại lên, quyết định tự mình làm sáng tỏ.
Tôi tổng hợp tất cả bằng chứng và đăng tải một video giải thích:
“Tô Bình vay tín dụng đen để đánh bạc, nhiều lần mượn tiền tôi trong thời gian yêu nhau. Anh ta cố ý đâm thủng bao cao su khiến tôi mang thai, lừa mẹ anh ta lấy sính lễ và vàng để trả nợ. Tôi ly hôn vì mẹ anh ta thay đổi thái độ sau khi chúng tôi đăng ký kết hôn.
“Khi chuyển vào nhà họ, mẹ anh ta không quan tâm tôi đang mang thai, bắt tôi làm mọi việc nhà, nấu nướng, không làm thì mắng chửi. Có lần tôi ăn ba con tôm, bà ta đập bát đũa, còn ép tôi kiểm tra giới tính thai nhi, nói nếu là con gái thì phá thai.”
Để chứng minh, tôi đưa ra video từ camera trong phòng khách cho thấy mẹ anh ta hành hạ tôi.
“Về chuyện họ nói tôi dùng tà thuật chuyển bệnh, nếu tôi thật sự có khả năng đó, tôi đã công bố để mọi người cùng chuyển bệnh rồi.”
“Ngày tòa xét xử ly hôn, tôi đến bệnh viện lấy báo cáo kiểm tra, biết Tô Bình bị ung thư, nên đã để báo cáo của anh ta lên bàn trà trong nhà họ. Camera an ninh trong nhà có thể chứng minh điều này. Chính em họ anh ta đã nhầm báo cáo đó là của tôi và báo lại cho anh ta cùng mẹ.”
“Mẹ anh ta còn hả hê nói tôi ung thư giai đoạn cuối, sắp di căn và chết, rằng nhà tôi sẽ không còn ai kế thừa. Xin nhắc nhở mọi người, mạng xã hội không phải nơi ai nói trước thì sẽ đúng.”
“Đây là lời cảnh cáo cuối cùng: Tô Bình, nếu anh còn tiếp tục vu khống tôi, tôi sẽ nhờ pháp luật bảo vệ mình!”
Khi video của tôi được đăng tải, Tô Bình dường như nhớ lại cả hai đã cùng làm kiểm tra sức khỏe.
Không ngờ, người bị bệnh lại chính là anh ta.
Cư dân mạng dần nhận ra sự thật, lượng người xem trong phòng phát trực tiếp của Tô Bình giảm mạnh. Nhiều người còn để lại bình luận: “Trả tiền!”, “Đồ lừa đảo!”, “Đáng đời!”
Dù vậy, chỉ sau hai ngày phát sóng, Tô Bình đã kiếm được một khoản tiền kha khá. Nhưng số tiền đó chẳng thấm vào đâu so với chi phí điều trị ung thư của anh ta.
Tối hôm đó, khi tôi chuẩn bị xóa camera giám sát của nhà họ Tô khỏi điện thoại, màn hình bất ngờ hiện cảnh mẹ Tô Bình vừa ra tù, đang đánh em họ anh ta ngay trong phòng khách.
10
“Là tại mày! Con nhỏ mất nết, mày không phải nói là Đàn Húc bị ung thư sao?
“Nếu không phải tại mày nhìn nhầm, con trai tao đâu có ra nông nỗi này! Mày đáng chết, tất cả là lỗi của mày, trả mạng lại cho con trai tao!”
Mẹ Tô Bình túm lấy tóc của cô em họ, đập mạnh đầu cô ta vào tường.
“Tại sao người bệnh lại là con trai tao? Mày chết đi cho tao!”
Tô Bình bước ra từ phòng ngủ. Tôi nghĩ anh ta sẽ ngăn cản mẹ mình, nhưng không ngờ anh ta cũng tham gia đánh em họ.
“Là tại mày nhìn nhầm, tất cả là lỗi của mày! Nếu không phải tại mày, tao đã không phải ly hôn với Đàn Húc!”
Nghe đến đây, tôi thầm cảm thấy may mắn vì em họ anh ta đã nhìn nhầm báo cáo sức khỏe. Nếu không, có lẽ Tô Bình sẽ mãi bám lấy tôi.
Thấy em họ anh ta bị đánh đến đầu chảy máu, tôi quyết định gọi cảnh sát.
Khi cảnh sát đến, nhìn thấy mẹ Tô Bình, họ không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ đưa tất cả về đồn để lấy lời khai.
Sau sự việc, tôi xóa hết các đoạn camera giám sát liên quan đến gia đình họ, quyết tâm cắt đứt hoàn toàn mọi liên hệ.
Mẹ Tô Bình lại một lần nữa bị giam giữ, còn anh ta vẫn không ngừng kêu gọi sự giúp đỡ trên mạng. Tuy nhiên, sau lần vu khống tôi, gần như không ai còn tin tưởng hay giúp đỡ anh ta nữa.
Hôm đó, tan làm, tôi bất ngờ gặp lại Tô Bình sau nhiều ngày không gặp.
“Vợ ơi! Vợ ơi!” Anh ta chạy đến gần tôi. Theo bản năng, tôi lùi lại hai bước.
Giờ đây, anh ta gầy trơ xương, trông cực kỳ tiều tụy và đáng sợ.
“Vợ ơi, Đàn Húc, bảo bối của anh, anh sai rồi. Là mẹ anh không tốt, chính bà phá hủy mối quan hệ của chúng ta.”
Anh ta cố giơ tay muốn nắm lấy tôi, nhưng tôi chỉ lạnh lùng nhìn và gằn giọng:
“Chúng ta không còn gì để nói nữa. Tránh ra!”
“Chẳng lẽ em không còn yêu anh nữa sao?”
Tôi không đáp, chỉ xoay người bước về phía bãi đỗ xe.
“Đàn Húc, anh biết trong lòng em vẫn còn anh. Nếu không, em đã không giữ lại đứa bé. Bác sĩ nói bệnh của anh có thể chữa được, nhưng cần rất nhiều tiền. Nhà em có tiền như vậy, giúp anh một lần đi.
“Đàn Húc à, anh là bố của con em mà. Em không thể thấy chết mà không cứu!”
Nghe anh ta gào khóc thảm thiết, tôi dừng lại, quay đầu nhìn anh ta:
“Tôi giữ lại đứa bé, không phải vì tôi có tình cảm gì với anh, mà là vì tôi không muốn phá thai gây hại đến cơ thể mình. Còn tiền của nhà tôi thì không liên quan gì đến anh!”
Lời nói lạnh lùng của tôi khiến anh ta không thể chịu đựng thêm, hét lên:
“Đồ khốn! Cô... cô đáng chết! Nhà cô giàu thì sao? Nhà cô không có con trai, nói không chừng cô đang mang con gái.
“Đến lúc đó, bố mẹ cô chết đi chẳng ai lo, cô cũng chẳng ai lo. Cả nhà cô đáng bị như vậy, tuyệt hậu đi!”
Tôi bật cười lạnh:
“Thời đại nào rồi mà còn nghĩ như vậy? Thay vì quan tâm tôi, anh nên tự lo cho bản thân đi. Anh là con trai đấy, nhưng coi chừng mẹ anh lại phải 'người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh'.”
Nghe xong, Tô Bình như bị kích thích, lao về phía tôi.
Tôi lùi lại, bảo vệ kịp thời ngăn anh ta lại và đuổi ra ngoài.
Tô Bình không ngừng nguyền rủa tôi, tiếng chửi rủa vang vọng cả bãi đỗ xe.
Tôi lặng lẽ đeo kính râm, lên xe và lái đi, không quay đầu nhìn lại.
11
Tô Bình và mẹ anh ta ngày nào cũng chặn trước cửa nhà tôi, đòi tôi đưa tiền chữa bệnh cho anh ta.
Tôi đã gọi cảnh sát nhiều lần, nhưng họ không thể ngăn cản triệt để.
Hôm đó, tan làm, vừa bước ra khỏi công ty, tôi đã thấy Tô Bình và mẹ anh ta đứng đợi sẵn.
Vừa nhìn thấy tôi, cả hai liền lao về phía tôi.
Tô Bình chạy được nửa đường, bỗng nhiên mũi chảy máu rất nhiều.
Mẹ anh ta hốt hoảng lao đến:
“Con trai ơi!”
Trong giờ cao điểm, đường trước công ty đông đúc xe cộ. Mẹ anh ta bất ngờ quay đầu chạy băng qua đường, khiến một chiếc xe phải phanh gấp, nhưng vẫn không kịp tránh va chạm.
Âm thanh va chạm vang lên chói tai. Tôi hoảng sợ, nhắm chặt mắt lại, không dám nhìn.
Sau đó, tôi nghe nói Tô Bình đã qua đời vì căn bệnh của mình. Còn mẹ anh ta bị tai nạn giao thông, gãy chân và phải đi vay tiền để chữa trị.
Tuy nhiên, không ai trong họ hàng chịu cho vay, cuối cùng cô em họ Tô Bình đồng ý cho mượn, nhưng với điều kiện bà ta phải chuyển nhượng hai căn nhà đứng tên mình cho cô ấy.
Dù sao, mẹ Tô Bình giờ cũng không còn con trai, cũng chẳng ai lo hậu sự cho bà.
Vài tháng sau, đến ngày tôi sinh. Ba mẹ tôi đứng đợi bên ngoài phòng sinh.
“Chúc mừng, là một bé gái xinh xắn, mẹ tròn con vuông. Chị sẽ được đưa ra ngoài ngay thôi.”
Y tá bế con gái tôi trao cho ba mẹ.
Khi được đưa về phòng, tôi nhìn cô con gái bé nhỏ của mình, gương mặt nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng.
“Đàn Húc, con gái con sẽ đặt tên là gì?” Mẹ tôi hỏi.
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi trả lời:
“Đặt là Đàn Hy Lạc. Mong con bé cả đời được bình an và hạnh phúc.”
[Toàn văn hoàn tất]