Chương 1
MẸ DÙNG KIM KHÂU MIỆNG TÔI
Mẹ tôi dùng kim khâu đâm xuyên môi tôi, chỉ vì bà thấy tôi “cãi lại”.
Bố cười lạnh nói tôi đáng đời, em trai đứng bên cạnh còn vỗ tay reo hò.
Kể từ ngày đó, tôi học được cách im lặng mãi mãi.
Nhưng bố mẹ à, nếu con đã biết ngậm miệng rồi... tại sao hai người lại hối hận đến phát điên?
Khoảnh khắc mũi kim đâm xuyên qua môi trên của tôi, cả thế giới như đột nhiên im bặt.
Không phải thật sự yên tĩnh.
Tiếng cười chói tai của em trai tôi — Trương Thế Long — vẫn nổ vang bên tai. Tiếng cười nhạo trầm thấp của bố như âm thanh nền vo ve không dứt. Hơi thở nặng nề của mẹ phả lên mặt tôi, mang theo cả mùi tanh của máu.
Nhưng tôi chẳng còn nghe rõ gì nữa.
Trong đầu chỉ còn lại âm thanh rất khẽ khi đầu kim xuyên qua da thịt.
“Phụt.”
Giòn tan như tiếng làm vỡ một bong bóng nước.
Mùi máu nhanh chóng lan trong khoang miệng, vị tanh của sắt trộn lẫn với nước bọt ngọt lợ.
Tôi muốn hét lên, nhưng cây kim vẫn cắm ở đó, xuyên ngang môi tôi, như thể mẹ đang khâu quần áo, ghim chặt môi trên và môi dưới lại với nhau.
Chỉ cần động nhẹ một chút là đau đến như bị xé rách.
“Để xem mày còn dám cãi nữa không!”
Giọng mẹ cuối cùng cũng xuyên qua màn tĩnh lặng ấy, sắc nhọn chẳng khác gì một cây kim khác.
“Còn nhỏ mà đã biết nói dối! Không phải mày làm à? Thế Long tận mắt nhìn thấy!”
Tôi muốn lắc đầu, nhưng không dám.
Cây kim vẫn ghim trong thịt.
Chuyện thực ra đơn giản đến nực cười.
Em trai tôi làm vỡ chiếc ấm tử sa mà bố quý như báu vật.
Nghe thấy tiếng động phát ra từ phòng làm việc, tôi chạy qua thì thấy Trương Thế Long đang cuống cuồng đá mấy mảnh vỡ xuống gầm sofa.
Tôi vừa mở miệng định hỏi có chuyện gì thì nó đã hét lên trước:
“Chị làm vỡ ấm trà của bố!”
Sau đó là một màn buộc tội hỗn loạn.
Tôi cố giải thích rằng khi tôi đến nơi thì cái ấm đã vỡ rồi.
Nhưng mẹ không nghe.
Bà túm tai tôi kéo ra giữa phòng khách. Bố ngồi trên sofa với gương mặt âm trầm. Trương Thế Long núp phía sau ông, chỉ ló nửa khuôn mặt ra ngoài.
Trong mắt nó có thứ mà mãi sau này tôi mới hiểu.
Đó là sự đắc ý của kẻ chiến thắng.
“Còn dám cãi?”
Ngón tay mẹ gần như chọc thẳng vào mắt tôi.
“Thế Long chưa bao giờ nói dối!”
“Con thật sự không có...”
Mười hai tuổi, tôi vẫn ngây thơ tin rằng sự thật có sức mạnh.
Rồi mẹ xông vào phòng ngủ, cầm hộp kim chỉ đi ra.
Ban đầu tôi còn không hiểu bà định làm gì.
Cho đến khi bà rút ra cây kim khâu dài nhất, ánh lên tia lạnh lẽo dưới ánh đèn.
“Hôm nay tao phải trị cái thói mạnh miệng của mày mới được!”
Bố khẽ động đậy, tôi còn tưởng ông sẽ ngăn lại.
Nhưng ông chỉ đổi tư thế ngồi rồi lạnh nhạt nói:
“Nhận sai với mẹ mày là xong, cứ thích cứng miệng.”
Trương Thế Long cười khanh khách.
“Miệng chị sắp bị khâu lại rồi!”
Khoảnh khắc mũi kim đâm vào, thời gian như chậm hẳn lại.
Tôi nhìn cây kim bạc từ từ xuyên qua môi trên mình, xuyên qua da thịt rồi chui ra từ môi dưới.
Mẹ rất khỏe.
Mà động tác còn chuẩn xác đến đáng sợ.
Bà làm nghề may hai mươi năm, quá biết cách để đường kim đi thẳng.
Từng giọt máu men theo thân kim rơi xuống cổ áo đồng phục của tôi, loang ra thành những đóa hoa đỏ sẫm.
“Còn dám cãi nữa không?”
Mặt mẹ ở rất gần tôi, gần đến mức tôi có thể nhìn thấy hình ảnh méo mó của chính mình phản chiếu trong đồng tử bà.
Tôi lắc đầu.
Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, hòa lẫn với máu chảy vào miệng.
Mẹ rút cây kim ra.
Lại là một trận đau như bị xé toạc, còn dữ dội hơn lúc đâm vào.
Máu lập tức trào ra, tôi theo phản xạ đưa tay lên che miệng, nhưng mẹ tát phăng tay tôi xuống.
“Không được che! Cứ để máu chảy! Để mày nhớ cái đau này!”
Tôi đứng im tại chỗ.
Máu men theo cằm nhỏ xuống sàn.
Tí tách.
Một giọt, hai giọt... dần tụ thành một vũng nhỏ.
Trương Thế Long ngồi xổm xuống nhìn, rồi ngẩng đầu nói với mẹ:
“Mẹ ơi, sàn bẩn rồi.”
“Bảo nó tự lau.”
Mẹ tiện tay ném cây kim lại vào hộp kim chỉ.
“Đi lấy cây lau nhà, lau sạch đi.”
Tôi ôm miệng đi vào nhà vệ sinh.
Người trong gương xa lạ đến đáng sợ.
Môi sưng phồng lên, hai lỗ kim đối xứng vẫn còn rỉ máu, trông như hai lúm đồng tiền dị dạng.
Tôi dùng nước lạnh rửa mặt.
Dòng nước nhuộm thành màu hồng nhạt rồi chảy xuống cống.
Kể từ ngày đó, tôi học được cách im lặng.
Theo đúng nghĩa đen.
Hai lỗ kim sau khi lành để lại sẹo, không lớn, nhưng mỗi lần soi gương đều nhìn thấy rõ.
Quan trọng hơn là sự im lặng trong lòng tôi:
Không giải thích nữa. Không cãi lại nữa. Không phản bác nữa.
Mẹ nhanh chóng phát hiện ra sự thay đổi này tiện lợi đến mức nào.
Bà bảo gì tôi làm nấy. Bảo đi đông tôi không dám đi tây.
Mẹ bắt đầu tận hưởng cảm giác phục tùng tuyệt đối ấy, còn xem đó là “thành quả giáo dục” của mình.
“Trẻ con không nghe lời thì đánh một trận là xong.”
Bà đứng đầu ngõ nói chuyện với hàng xóm, giọng lớn đến cố ý.
“Con bé nhà tôi trước đây cứng miệng lắm. Tôi lấy kim đâm nó một lần, giờ ngoan như mèo.”
Mấy người hàng xóm cười hùa theo, nói trẻ con phải được dạy dỗ như vậy.
Có người lén nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút thương cảm.
Nhưng chẳng ai lên tiếng.
Trong khu tập thể cũ kỹ này, chuyện bố mẹ đánh con là điều quá đỗi bình thường.
Chỉ cần chưa chết người thì không ai muốn xen vào việc nhà người khác.
Trương Thế Long cũng nhận ra sự thay đổi của tôi.
Nó càng lúc càng quá đáng hơn, vì biết tôi sẽ không mách nữa.
Bút chì của tôi bị nó bẻ gãy. Vở bài tập bị xé mất mấy trang. Chiếc kẹp tóc mới mua hôm sau đã nằm trong thùng rác.
Tôi lặng lẽ chịu đựng.
Mua lại. Viết lại. Tự buộc tóc gọn gàng lại lần nữa.
Mỗi khi mẹ nhìn thấy, bà cũng chỉ hỏi qua loa một câu.
Trương Thế Long lập tức bày ra vẻ vô tội.
“Con đâu biết, hay là chị tự làm mất?”
Tôi không nói gì.
Mẹ mặc nhiên xem đó là tôi thừa nhận.
“Đồ của mình còn không giữ nổi, sau này làm được tích sự gì.”
Nói xong, bà quay sang gắp cho Trương Thế Long một miếng thịt.
“Ăn nhiều vào, đang tuổi lớn đấy.”
Bố hiếm khi can dự vào mấy chuyện này.
Ông bận đi làm, về nhà là ngồi trên sofa xem TV.
Thỉnh thoảng liếc thấy vết sẹo trên môi tôi, ông sẽ hơi nhíu mày, nhưng cũng chẳng nói gì.
Có lần tôi nghe thấy ông nói chuyện nhỏ với mẹ trong phòng ngủ:
“Hôm đó em có quá tay không?”
“Quá cái gì? Không nghiêm với nó thì nên người kiểu gì? Anh nhìn xem bây giờ nó ngoan chưa, thành tích học cũng tốt hơn rồi.”
“Nhưng cái sẹo đó...”
“Thì sẹo thì sao? Có nằm trên mặt đâu mà ai nhìn thấy.”
Giọng mẹ dần hạ thấp xuống, những lời phía sau tôi không còn nghe rõ nữa.
Tôi đứng ngoài cửa, tay đặt trên tay nắm.
Cuối cùng vẫn không đẩy cửa bước vào.
Thứ bị cây kim ấy đâm xuyên không chỉ là môi tôi.