Chương 10

Một Đời Không Quay Lại

Chiêu Nguyện vừa cắn một miếng, vừa nhìn Phí Việt Chi bằng ánh mắt đầy ngưỡng mộ:

“Chú Việt Chi giỏi quá à!”

Phí Việt Chi càng cười tươi hơn, rồi múc cho tôi một bát canh:

“Uống chút canh cho ấm bụng.”

Sau đó, anh lại gắp thêm một miếng sườn chua ngọt cho Chiêu Nguyện, rồi giả vờ như lơ đãng hỏi:

“Chiêu Nguyện này, lúc chiều con gọi chú là gì ấy nhỉ?”

“Bố ạ!”

Chiêu Nguyện đảo mắt hai vòng rồi hồn nhiên gọi to.

“Ừ!”

Phí Việt Chi bật cười, đáp lời.

Tay tôi khựng lại giữa chừng khi đang cầm thìa, nhưng cuối cùng vẫn không mở miệng ngăn cản.

Từ đó về sau, tôi không còn gặp lại Tống Hoài Xuyên nữa.

Còn Phí Việt Chi, dường như đã hiểu sự “ngầm đồng ý” của tôi, ngày nào cũng mang một túi thực phẩm lớn đến nhà.

Lục Chiêu Nguyện cũng ngày càng quen miệng gọi anh là “bố.”

Tôi tưởng rằng mọi thứ đang dần trở lại quỹ đạo ổn định.

Nhưng... ông trời lại trêu ngươi tôi một lần nữa.

Lúc nhận cuộc gọi từ cô giáo, tôi đang có mặt tại công trường.

Nghe xong, tôi như bị sét đánh, toàn thân run rẩy, điện thoại rơi khỏi tay.

“Rầm!”

Tiếng va đập mạnh kéo tôi về thực tại, tôi lập tức lao về phía cổng.

Có lẽ vì quá vội, tôi vấp phải viên đá nhô lên, ngã sấp xuống, lòng bàn tay trầy xước chảy máu.

Nhưng tôi chẳng cảm thấy gì — cắn răng bật dậy, lao về phía xe.

Tay run đến mức phải cắm chìa khoá vài lần mới khởi động được.

Lần đầu tiên trong đời, tôi phóng qua đèn đỏ.

Khi đến bệnh viện, Lục Chiêu Nguyện đã được đưa vào phòng mổ.

Nhìn đèn báo “Đang phẫu thuật” đỏ rực trên cửa, tôi quỵ gối xuống nền gạch, nước mắt không ngừng tuôn rơi.

Mùi máu tanh từ vết thương trộn lẫn với vị mặn của nước mắt, chảy thành dòng trên tay.

“Lan Hi!”

Phí Việt Chi chạy tới, ôm chặt lấy tôi vào lòng, lồng ngực phập phồng vì chạy quá gấp.

“Đừng sợ, Lan Hi... có anh ở đây rồi.”

“Chưa có kết quả đâu, đừng tự dọa mình.”

Tôi không nhịn được nữa, nắm chặt cổ áo Phí Việt Chi, vùi cả người vào lồng ngực anh.

Nước mắt nhanh chóng thấm ướt áo anh, nhưng anh chỉ nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, từng cái từng cái, như muốn truyền cho tôi chút bình yên.

Cuối cùng, đèn phòng mổ tắt.

Tôi gần như lao vào người bác sĩ, trong mắt chất đầy nỗi hy vọng mong manh:

“Bác sĩ! Con gái tôi... không sao chứ?”

Nhưng giây tiếp theo, lời bác sĩ như một cú đánh, kéo tôi trở lại địa ngục.

“Xin lỗi. Tình trạng bé tạm thời được khống chế thôi. Nếu muốn chữa dứt điểm... cần phải nhanh chóng tìm được tủy thích hợp để cấy ghép.”

“Lan Hi!”

Trong tiếng hét hoảng hốt của Phí Việt Chi, mắt tối sầm lại — tôi ngất lịm.

Khi tỉnh dậy, trước mắt là trần bệnh viện trắng lóa.

Tôi vừa nhúc nhích ngón tay, một bóng nhỏ mềm mại lập tức nhào vào lòng tôi.

“Mẹ ơi! Cuối cùng mẹ cũng tỉnh rồi!”

“Mẹ ơi, mấy hôm nay con ngoan lắm, con nghe lời cô y tá, uống thuốc, tiêm đầy đủ đó!”

Nhìn bàn tay bé xíu của con gái, chi chít những lỗ kim, trái tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp chặt, đau đến mức không thở nổi.

Móng tay tôi bấm sâu vào lòng bàn tay, cố gắng nuốt ngược nước mắt, nhưng giọng vẫn nghẹn lại:

“Mẹ biết... Chiêu Nguyện của mẹ giỏi nhất.”

“Mẹ hôn con nhé? Ôm con được không?”

Khi nhìn thấy cánh tay bé con chìa ra, tôi không kìm được nữa, ôm chặt con vào lòng, nước mắt nóng hổi chảy dài.

“Chiêu Nguyện... con của mẹ...”

“Mẹ đừng khóc. Con không đau mà.”

Chiêu Nguyện đưa bàn tay nhỏ xoa nhẹ lưng tôi.

Giọng trẻ con non nớt, nhưng lại mang theo sự trưởng thành khiến tim tôi thắt lại.

“Con sẽ ngoan. Con sẽ mau khỏe thôi. Lúc đó mẹ lại dẫn con đi công viên chơi nhé?”

“Được... muốn gì mẹ cũng đồng ý.”

Giọng tôi run lên, nhưng vẫn cố nở nụ cười.

“Vậy chúng ta móc ngoéo!”

Chiêu Nguyện hí hửng đưa ngón út ra. Tôi cũng đưa ngón tay mình mắc vào ngón tay bé xíu ấy.

“Móc ngoéo treo cao, một trăm năm không được đổi ý. Ai đổi ý là con chó con.”

“Xong rồi đó mẹ!”

Chiêu Nguyện ngẩng mặt cười rạng rỡ: “Đã hứa rồi thì ông Trời sẽ cho con mau khỏi. Mẹ cũng phải mau khỏe để dẫn con đi chơi nhé!”

“Ừ... Chiêu Nguyện của mẹ nhất định sẽ khỏe lại.”

Tôi vuốt mái tóc mềm trước trán con, giọng tuy nhẹ nhưng kiên quyết đến nghiến răng.

← → Phím mũi tên để chuyển chương