Chương 1
MỘT MÌNH CŨNG LÀ CẢ THẾ GIỚI
Link nghe truyện audio: https://youtu.be/s_tTPV1Hcto
Sau khi lỡ uống nhầm rượu có pha thuốc, tôi bất ngờ bước vào phòng của vị thiếu tướng trẻ nhất trong quân khu.
Đêm hôm đó, trong cơn mê loạn, anh ta nhầm tôi là mối tình đầu mà anh vẫn luôn khắc ghi trong tim, thô bạo chiếm đoạt tôi hết lần này đến lần khác.
Hai chân tôi run rẩy, cố gắng bò xuống giường, nhưng lại bị anh nắm cổ chân kéo trở lại.
Suốt một đêm, tôi bị giày vò đến mức toàn thân như rã rời.
Khi tỉnh lại, người đàn ông ấy lạnh lùng đưa cho tôi một đơn xin kết hôn: “Tôi không muốn chuyện này trở thành vết nhơ trong cuộc đời mình, cách tốt nhất là kết hôn.”
Ngày hôm sau, gia tộc nhà họ Cố nổi tiếng là nghiêm khắc đã lập tức cử người đến hỏi cưới, và Cố Minh Dục bị buộc phải lấy tôi.
Tôi trở thành vợ anh, cũng trở thành người phụ nữ bị anh xem là kẻ không từ thủ đoạn vì lợi ích.
Suốt bốn mươi năm sau hôn nhân, tôi sống như đi trên băng mỏng.
Tôi nấu cơm, chăm sóc nhà cửa, nhưng Cố Minh Dục chưa bao giờ dành cho tôi một nụ cười. Trong tim anh chỉ có mối tình đầu thời niên thiếu – Tô Thanh Vận.
Ngay cả hai đứa con cũng bị anh đưa đến quân khu nuôi dạy từ nhỏ, ngày càng xa cách tôi.
Khi biết tôi mắc bệnh Alzheimer, anh bỏ tôi lại trong căn nhà cũ, mang theo hai đứa con đi nghỉ dưỡng cùng Tô Thanh Vận.
Trí nhớ tôi rối loạn, vô tình đốt cháy rèm cửa.
Trong biển lửa thiêu đốt thân thể, điều ước duy nhất của tôi là – nếu có kiếp sau, tôi sẽ không bao giờ đánh đổi cả đời mình vì Cố Minh Dục nữa.
Lần nữa mở mắt, tôi quay về năm 27 tuổi.
Việc đầu tiên tôi làm là mang đơn ly hôn đi tìm mối tình đầu của Cố Minh Dục.
“Tôi muốn ly hôn, Cố Minh Dục để cô, hai đứa con cũng để cô.”
Tô Thanh Vận sững sờ, nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.
Tôi chỉ nhạt nhẽo bổ sung thêm: “Trong lòng họ đều nghiêng về phía cô, vậy thì tôi thành toàn cho các người. Cô bảo Cố Minh Dục ký vào, đợi hết thời gian suy xét ly hôn, tôi sẽ hoàn toàn biến mất.”
Cô ta nhìn chằm chằm vào tờ đơn ly hôn rất lâu, cuối cùng cũng chọn cầm lấy.
“Được, nhưng cô phải nghĩ cho kỹ, thứ tôi có được, tuyệt đối sẽ không nhường lại cho người khác.”
“Yên tâm.” Tôi khẽ cười: “Tôi sẽ không quay lại nữa.”
Tô Thanh Vận đứng dậy, gọi một cú điện thoại, triệu tập Cố Minh Dục và hai đứa con tới.
Qua khung cửa kính, tôi thấy Cố Minh Dục sải bước đi vào.
Anh luôn mặc bộ vest tối màu được ủi phẳng phiu, lưng luôn thẳng tắp, mang theo khí chất gọn gàng, dứt khoát đặc trưng của quân nhân.
Cậu con trai 8 tuổi, Cố Dật, và cô con gái 6 tuổi, Cố Điềm, theo sau anh.
Cố Dật tính cách giống hệt anh, ánh mắt lạnh lùng, đầu tiên nhìn về phía Tô Thanh Vận, rồi mới miễn cưỡng liếc nhìn tôi, mang theo vẻ xa cách đầy chủ ý của một đứa trẻ cố gắng học theo người lớn.
Còn Cố Điềm thì hoạt bát hơn, buộc tóc hai bên như sừng dê, vừa thấy Tô Thanh Vận liền thoát khỏi tay Cố Minh Dục, nhào tới ôm chầm lấy cô ta, vừa thơm vừa ôm.
“Dì Thanh Vận ơi.” Cố Điềm gọi ngọt ngào, khuôn mặt nhỏ dụi dụi vào lòng Tô Thanh Vận.
Bộ váy yếm màu vàng nhạt trên người con bé là mẫu nó thích nhất, tuần trước tôi đã chạy khắp thành phố mới mua được. Thế mà hôm nay nó lại mặc để đi gặp Tô Thanh Vận.
Ánh mắt Cố Minh Dục nhìn về phía bọn họ, dịu dàng như nước.
Anh rất hiếm khi cười với tôi, càng đừng nói tới ánh mắt bao dung như vậy, như thể không khí quanh người Tô Thanh Vận cũng ấm áp hơn chỗ khác vài phần.
Tô Thanh Vận khẽ cười, lấy tờ đơn ly hôn từ trong túi ra.
“Minh Dục, em có một tài liệu muốn anh xem qua.” Cô ta lật đến trang ký tên: “Em thấy một căn nhà có vườn rất ưng, muốn sửa lại làm xưởng vẽ, nhưng hiện tại không đủ tiền xoay xở, anh có thể...”
Cố Minh Dục không đợi cô ta nói xong, đã cầm bút lên ký tên ngay.