Chương 2

Một Mình Tôi, Chống Lại Cả Nhà

Dù tôi đã làm mọi thứ, mẹ chồng vẫn không vừa lòng, luôn soi mói bắt bẻ tôi.

Còn Hạo Hạo thì chỉ xem tôi là người đã cướp mất bố của nó.

Tôi dốc hết tấm lòng với họ.

Kết quả tôi nhận lại được là gì?

Là cái chết thảm trên bàn mổ của chợ đen, trong một ca phẫu thuật mổ lấy thận.

Tôi hoàn hồn lại, trong tay đã cầm sẵn chiếc bánh, đi về phía Hạo Hạo.

Cung Liễu Liễu đưa tay ra định lấy bánh từ tay tôi.

Nhưng tôi lại từng miếng từng miếng cho vào miệng mình.

Thấy tôi ăn mất bánh, Hạo Hạo liền òa khóc, nằm lăn ra sàn nhà ăn vạ.

“Giang Hướng, cô làm gì vậy? Bắt nạt con nít à?”

Mẹ chồng không vui, trừng mắt nhìn tôi.

Tôi mỉm cười: “Muốn ăn bánh thì tự đi mà mua.” Ngay trước mặt họ, tôi ném chiếc bánh chỉ ăn vài miếng vào thùng rác.

Cung Liễu Liễu tức đến đỏ bừng cả mặt.

Tôi xách túi trên ghế sofa, nhẹ nhàng xoay người mở cửa ra.

“Mẹ, nếu mẹ đói thì gọi đồ ăn ngoài nhé, con có hẹn với bạn rồi. Con ăn ngoài rồi về.”

Mẹ chồng tức giận giậm chân: “Thật là tức chết mà! Con dâu kiểu gì không biết!”

“Mẹ đừng giận, để con vào bếp nấu cho mẹ.” Cung Liễu Liễu dịu giọng dỗ dành.

Tôi vừa rời khỏi nhà vừa vui vẻ hát to. Không phải nói tôi khỏi nấu cơm sao? Giờ thì phải nấu rồi đó!

Cung Liễu Liễu nghiến răng, cắn môi, ánh mắt đầy căm tức nhìn chằm chằm vào lưng tôi.

4

Tôi đến một văn phòng thám tử tư, đưa ngay năm vạn tệ cho họ, nhờ điều tra nhất cử nhất động của chồng tôi và em gái chồng.

Thám tử thấy tôi ra tay hào phóng, lập tức đồng ý.

Sau khi hai bên trao đổi thông tin liên lạc, tôi rời khỏi văn phòng.

Tôi lại đến công ty bảo hiểm, mua cho chồng một gói bảo hiểm giá trên trời.

Làm xong hết thảy, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Chồng à, cho dù anh có âm mưu gì, tôi cũng sẽ từng bước vạch trần. Cứ chờ xem.

Tôi bước vào trung tâm thương mại, không chớp mắt mà quẹt luôn hai trăm ngàn mua một chiếc túi xách.

Lúc tôi đang thanh toán, bỗng phía sau vang lên một giọng quen thuộc:

“Chị dâu cũng đi dạo trung tâm thương mại à, trùng hợp thật đó. Hay là mình đi cùng nhau đi.”

Tôi quay đầu mỉm cười, liền thấy em gái chồng đứng ngay trước mặt.

Nó hồ hởi khoác lấy tay tôi, kéo tôi vào một cửa hàng trang sức.

Kiếp trước, nó thích gì tôi cũng không nỡ từ chối.

Trang sức của nó, quần áo thiết kế riêng, túi xách phiên bản giới hạn – phần lớn đều là tôi mua tặng.

Nhưng kiếp này, nếu tôi không trả tiền thì sẽ thế nào nhỉ?

Chỉ nghĩ đến cảnh nó tức tối thất thố, tôi suýt nữa đã bật cười thành tiếng.

Nó xem một chiếc vòng tay đính kim cương, đeo thử lên cổ tay rồi quay sang hỏi tôi:

“Chị dâu, có đẹp không?”

Tôi nhìn kỹ chiếc vòng lấp lánh ánh kim cương trên tay nó, gật đầu:

“Đẹp.”

Nhân viên cửa hàng lập tức hào hứng giới thiệu. Vừa nãy thấy tôi bước ra từ cửa hàng Hermès, tay xách chiếc túi hơn hai trăm ngàn, nên giờ ánh mắt họ nhìn tôi như nhìn thấy 'con mồi béo bở', cứ không ngừng giới thiệu về chiếc vòng.

“Gói lại giúp tôi.”

Nhân viên vui mừng khôn xiết, nhanh chóng gói chiếc vòng vào hộp, rồi mỉm cười hỏi:

“Xin hỏi quý cô muốn thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt? Tổng cộng là tám mươi tám vạn, đã được chiết khấu rồi.”

“Quẹt thẻ.”

Em gái chồng liền chìa tay về phía tôi.

Tôi quay đi, nhìn chằm chằm vào một chiếc vòng cổ sapphire đặt trên quầy.

Thấy tôi vẫn chưa đưa thẻ cho nó, nó ngẩn người, rồi chạy đến trước mặt tôi, nghi hoặc hỏi:

“Chị dâu, đưa tiền chứ!”

Tôi làm ra vẻ bất ngờ, đưa tay che miệng:

“Trời ơi, ngại quá... thẻ của chị bị giới hạn chi tiêu mất rồi.”

“Em không tin.”

Em gái chồng không tin chút nào.

Tôi hừ lạnh một tiếng:

“Vậy gọi cho anh em mà hỏi, xem thẻ của chị có bị giới hạn không.”

Nó lập tức thò tay vào túi xách của tôi, giật ra một tấm thẻ...

“Anh tôi sao có thể giới hạn thẻ cho chị được? Chỉ là một chiếc vòng tay tám mươi tám vạn thôi mà, vậy cũng không nỡ mua cho tôi à? Không ngờ chị lại keo kiệt đến vậy!”

Nó đưa chiếc thẻ vừa giật được cho nhân viên cửa hàng.

Nhân viên quẹt thẻ hai lần, vẻ mặt đầy khó xử:

“Thưa cô, thẻ này hôm nay đã vượt mức chi tiêu. Cô có thể dùng thẻ khác không ạ?”

Nghe xong, mặt em gái chồng đỏ bừng như gấc, không giữ nổi dáng vẻ tiểu thư, hét lên:

“Chị dâu, chị làm cái trò gì vậy?”

Nhìn bộ dạng tức tối của nó, tôi cố nhịn cười:

“Tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra đâu. Lúc mua túi xách thì vẫn quẹt được mà, sao giờ lại không? Cái này thì phải hỏi anh cô.”

Sự thật là, hiện giờ công ty đang gặp rắc rối, chồng tôi vừa phát hiện tôi tiêu hết hai trăm ngàn mua túi xách, tức giận đến mức lập tức gọi ngân hàng khoá hạn mức của thẻ phụ.

“Tôi không tin! Tôi phải gọi điện hỏi anh tôi!”

Nó rút điện thoại ra, gọi ngay cho chồng tôi.

Lúc này, tôi đã để mắt tới sợi dây chuyền sapphire ban nãy, liền gọi nhân viên lấy ra thử.

Trong gương, ánh xanh của viên đá nổi bật trên cổ tôi, càng khiến tôi rạng rỡ rực rỡ hơn. Tôi cười tươi như hoa, móc ra một chiếc thẻ khác:

“Thanh toán giúp tôi.”

Nhân viên vui vẻ chạy tới, cầm lấy thẻ của tôi quẹt một phát 150 vạn.

Xong xuôi, cô ấy còn lễ phép trả lại thẻ cho tôi bằng hai tay.

Em gái chồng vừa dập máy thì thấy trên cổ tôi lấp lánh sợi dây chuyền sapphire, tức đến mức lao tới hét lên:

“Chị dâu, chị quá đáng thật đó! Không chịu bỏ tiền mua cho tôi chiếc vòng tám mươi tám vạn, mà quay đi lại mua cho mình sợi dây chuyền một trăm năm mươi vạn! Nói cho chị biết, tôi cũng thích cái dây này đó!”

Tôi khẽ cười, bước đến, khoác tay lên vai nó, ghé sát tai thì thầm:

“Thích à? Vậy lấy đi.”

Em gái chồng mừng rỡ, lập tức đưa tay định tháo sợi dây trên cổ tôi xuống.

Nhưng tôi bất ngờ lùi mấy bước, hai bên giằng co một lúc, sợi dây chuyền đứt ngay trong tay nó.

Tôi lập tức hét toáng lên:

“Cướp! Cướp đồ!”

5

Tại đồn cảnh sát, chồng tôi kéo tôi ra một góc: “Vợ ơi, chỉ là một sợi dây chuyền thôi mà, bỏ qua đi được không? Chúng ta đều là người có danh tiếng, nếu em cứ ầm lên như vậy, lên hot search rồi ảnh hưởng đến giá cổ phiếu của công ty thì sao?”

“Chính vì thái độ như anh bây giờ, mới khiến em gái anh quen thói càn quấy, dám cướp đồ giữa ban ngày!” Tôi nói vừa đủ lớn, đúng lúc để em gái chồng nghe thấy.

← → Phím mũi tên để chuyển chương