Chương 5

MƯỜI CÂN THỊT XÔNG KHÓI CỦA MẸ

“Hôm nay cô nhất định phải giao thịt ra đây!”

“Nếu không thì cái nhà này không sống nổi nữa!”

Tôi nhìn sang Chu Kiến Quân.

“Kiến Quân.”

“Mẹ anh nói đấy.”

“Cái nhà này không sống nổi nữa.”

“Anh nghĩ sao?”

Ánh mắt Chu Kiến Quân lảng tránh.

“Mẹ, mẹ bình tĩnh trước đã.”

“Bình tĩnh cái gì!”

Mẹ chồng đứng phắt dậy.

“Hôm nay phải nói cho rõ!”

“Tiểu Nhã, cô trả lời đi!”

“Thịt, rốt cuộc có đưa hay không?”

Tôi nhìn bà ta.

“Không.”

“Đưa.”

Mẹ chồng tức đến run cả người.

Bà ta quay đầu nhìn Chu Kiến Quân.

“Kiến Quân, nhìn thái độ của vợ con đi.”

“Con có quản không?”

“Nếu con không quản thì để mẹ quản!”

Bà ta chộp lấy cốc nước trên bàn trà.

Hất thẳng về phía tôi.

Tôi né được.

Nhưng nước vẫn văng ướt nửa ống tay áo.

Tôi lấy điện thoại ra.

Bấm nút ghi âm.

Tôi đã ghi âm được năm phút rồi.

“Mẹ.”

“Mẹ hất thêm lần nữa đi.”

“Con sẽ báo công an.”

Mẹ chồng sững người.

Chiếc cốc vẫn giơ lơ lửng giữa không trung.

Cả phòng khách im phăng phắc.

Tôi nhìn Chu Kiến Quân.

“Chuyện hôm nay.”

“Anh phải cho em một câu trả lời.”

06

Chu Kiến Quân nhìn mẹ mình một cái.

Lại nhìn tôi một cái.

Cuối cùng cúi đầu.

“Mẹ.”

“Mẹ về trước đi.”

“Hả?”

Mẹ chồng không dám tin vào tai mình.

“Con bảo mẹ về?”

“Con bênh người ngoài à?”

“Mẹ...”

“Tiểu Nhã đang mang thai.”

Tôi sững người.

Chu Kiến Quân liếc mắt ra hiệu với tôi.

Tôi ngậm miệng lại.

Mẹ chồng cũng ngây ra.

“Có thai rồi à?”

“Được bao lâu rồi?”

“Sao không nói sớm?”

Chu Kiến Quân vẫn bình thản như không.

“Được hai tháng rồi.”

“Bác sĩ dặn không được kích động.”

“Hôm nay mẹ còn hắt nước vào cô ấy.”

“Lỡ xảy ra chuyện gì thì...”

Mẹ chồng lập tức kêu lên:

“Ôi trời!”

Rồi ngồi phịch xuống ghế.

Cơn giận trên mặt biến mất trong nháy mắt, thay bằng nụ cười.

“Tiểu Nhã à.”

“Vừa rồi mẹ không cố ý đâu.”

“Mẹ chỉ nóng ruột quá thôi.”

“Con mang thai rồi mà còn giấu thịt làm gì chứ.”

“Phụ nữ mang thai cũng đâu nên ăn nhiều thịt xông khói.”

“Đưa cho mẹ mang về đi.”

“Đợi sinh xong, mẹ sẽ chăm cữ cho con.”

Tôi cười lạnh trong lòng.

Quả nhiên.

Bà ta không phải lo cho tôi.

Bà ta lo cho đứa cháu nội.

Và càng lo cho chỗ thịt xông khói hơn.

Tôi nhìn bà ta.

“Mẹ.”

“Mẹ về trước đi.”

“Chuyện thịt để mai nói sau.”

Lần này mẹ chồng lại nghe lời.

Bà kéo Chu Tiểu Vũ đứng dậy.

“Đi, mai chúng ta lại tới.”

“Tiểu Vũ, về nhà hầm ít canh gà cho chị dâu con.”

Chu Tiểu Vũ bĩu môi.

“Tại sao lại là con hầm?”

“Bảo hầm thì cứ hầm đi!”

Mẹ chồng trừng mắt với cô ta.

“Người sinh cháu nội cho mẹ sau này là chị dâu con.”

“Đừng có càm ràm nữa.”

Chu Tiểu Vũ miễn cưỡng đáp:

“Vâng.”

Hai người rời đi.

Cánh cửa đóng sầm lại.

Trong phòng khách chỉ còn tôi và Chu Kiến Quân.

Tôi lưu lại đoạn ghi âm.

Rồi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Em mang thai từ khi nào vậy?”

Chu Kiến Quân ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Anh biết em không mang thai.”

“Anh chỉ muốn đuổi mẹ anh về thôi.”

“Không thì hôm nay chưa xong đâu.”

Tôi nhìn chằm chằm anh ta.

“Chu Kiến Quân.”

“Anh lấy chuyện mang thai giả ra để đuổi mẹ anh đi.”

“Ngày mai mẹ anh hỏi thì làm sao?”

Anh ta cúi đầu.

“Chuyện ngày mai để mai tính.”

“Hôm nay cứ giải quyết chuyện thịt trước đã.”

Tôi cười lạnh.

“Chuyện thịt sẽ không qua đâu.”

“Em nói rồi, một miếng cũng không có.”

Anh ta ngẩng đầu lên.

“Tiểu Nhã.”

“Anh xin em đấy.”

“Em lấy ra ba miếng thôi.”

“Ba miếng, coi như giữ thể diện cho mẹ anh.”

“Hôm nay bà làm ầm lên ở nhà mình như thế.”

“Nếu về tay không, bà sẽ không xuống thang được.”

Tôi nhìn anh ta.

“Mẹ anh không xuống thang được.”

“Thế còn mẹ em?”

“Mẹ em mổ heo, hun thịt suốt một tháng.”

“Một miếng cũng chưa ăn.”

“Gửi hết cho em.”

“Còn anh vừa mở miệng đã muốn đem tất cả biếu mẹ anh.”

“Thể diện của mẹ em, ai giữ giúp đây?”

Chu Kiến Quân nghẹn lời.

“Anh... anh sẽ xin lỗi mẹ em.”

“Xin lỗi thế nào?”

“Anh gọi điện cho bà.”

“Nói xin lỗi.”

Tôi hừ lạnh.

“Muộn rồi.”

Tôi cầm điện thoại lên.

“Anh gọi đi.”

“Gọi ngay bây giờ.”

“Bật loa ngoài.”

Chu Kiến Quân khựng lại.

Anh ta miễn cưỡng bấm số.

Mẹ tôi nhanh chóng bắt máy.

“A lô, mẹ.”

“Ừ.”

“Mẹ à, chuyện hôm nay...”

“Là con không đúng.”

“Con không nên lén Tiểu Nhã gọi điện cho mẹ con.”

“Con xin lỗi mẹ.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Rồi mẹ tôi lên tiếng.

“Kiến Quân.”

“Dù con có quỳ xuống xin lỗi, mẹ cũng không nhận lời xin lỗi đó.”

Mặt Chu Kiến Quân trắng bệch.

“Mẹ...”

“Con gái mẹ lấy con ba năm.”

“Từng mất một đứa con.”

“Mẹ con tới thăm, mang theo hai cân trứng gà.”

“Lúc về còn xách luôn tổ yến đi.”

“Tiểu Nhã chưa từng kể chuyện đó với mẹ.”

“Nhưng lúc ấy mẹ đã muốn tới nhà con làm cho ra lẽ rồi.”

“Là Tiểu Nhã ngăn mẹ lại.”

“Nó bảo mẹ đừng xen vào.”

“Nó bảo tự nó có thể sống tốt.”

“Mẹ nhịn.”

“Mỗi ngày mẹ đều thắp hương lễ Phật.”

“Cầu Bồ Tát phù hộ cho con gái mẹ ở nhà các con không bị bắt nạt.”

“Hôm nay mười miếng thịt xông khói đó.”

“Là mẹ gửi cho con gái mẹ bồi bổ sức khỏe.”

“Con vừa quay lưng đã muốn mang hết cho mẹ con.”

“Chu Kiến Quân.”

“Con cũng là người có mẹ.”

“Mẹ con thương con đến tận xương tủy.”

“Chẳng lẽ mẹ không thương con gái mình sao?”

“Nếu trong lòng con còn biết suy nghĩ.”

“Thì con nên hiểu chuyện hôm nay.”

“Rốt cuộc con sai ở đâu.”

Cuộc gọi kết thúc.

Chu Kiến Quân cầm điện thoại, rất lâu không nói gì.

Tôi nhìn anh ta.

“Nghe hiểu chưa?”

Anh ta không lên tiếng.

Tôi đứng dậy.

“Tối nay anh ngủ phòng làm việc.”

“Sau này cũng ngủ phòng làm việc.”

“Trước khi anh nghĩ thông suốt.”

“Đừng lên giường ngủ với em.”

Tôi quay người về phòng ngủ.

Khóa trái cửa.

Sau khi khóa cửa, tôi tựa lưng vào cánh cửa.

Cơ thể khẽ run lên.

Điện thoại reo một tiếng.

Mẹ tôi gửi tin nhắn WeChat.

“Con gái, mẹ mắng nó nặng lời quá rồi sao?”

“Con không sao chứ?”

Tôi gõ trả lời.

“Mẹ, con không sao.”

“Mẹ mắng rất đúng.”

“Con thấy hả lòng hả dạ lắm.”

Một lúc sau mẹ lại nhắn tiếp.

← → Phím mũi tên để chuyển chương