Chương 4

Mỹ nhân sườn xám và quý ông tàn nhẫn

Chuyện xảy ra trên du thuyền bị người ta thêm mắm dặm muối, rồi lan nhanh khắp giới thượng lưu.

Nhà họ Minh mất hết thể diện, danh tiếng rơi xuống đáy.

Đúng lúc ấy, nhà họ Yến lại bất ngờ đề nghị hủy hôn, lý do mơ hồ, nhưng rõ ràng là ám chỉ chuyện này, không muốn kết thông gia với nhà họ Minh.

Minh Duệ mấy lần tự hạ mình đến tìm ông cụ nhà họ Yến và tổng giám đốc, cúi đầu đến mức không thể cúi hơn.

Lần cuối cùng, ông cụ nhà họ Yến nêu ra một yêu cầu.

Bắt Minh Duệ phải trả lại phần cổ phần lẽ ra thuộc về tôi – mà ông ta đang đứng tên thay.

12

Sắc mặt Minh Duệ trở nên khó coi: “Minh Thư đâu có hiểu gì về kinh doanh, giao cổ phần cho con bé chẳng phải quá nguy hiểm sao?”

“Tiền thân của Minh thị là do bà Y Lan sáng lập. Trước khi mất, bà ấy để lại di chúc, không để lại cổ phần cho Vân Niệm, mà trao hết cho Minh Thư.” – cụ ông nhà họ Yến chậm rãi nói.

“Y Lan” trong miệng ông ấy là bà ngoại tôi. Vân Niệm là mẹ tôi. Khi tôi ba tuổi, mẹ mắc chứng trầm cảm rồi tự sát, Minh Duệ trở thành người giám hộ duy nhất của tôi và thay mặt tôi nắm giữ cổ phần.

“Hôn ước giữa Minh Thư và Tiểu Thâm cũng là do tôi và Y Lan khi bà ấy còn sống tự tay định đoạt. Vì tình nghĩa xưa cũ, bao năm nay nhà họ Yến vẫn luôn nâng đỡ Minh thị. Nhưng tôi không ngờ, nhà họ Minh lại để xảy ra chuyện ô nhục như thế này!”

Cụ ông vừa nói vừa ho sù sụ mấy tiếng.

Yến Thâm lười nhác liếc nhìn Minh Duệ, khóe môi nhếch lên đầy ngạo mạn:

“Tôi là người thừa kế duy nhất của nhà họ Yến. Yến thị đang trên đỉnh cao rực rỡ. Còn Minh thị hiện giờ... ông nghĩ xem, Minh Thư có xứng với tôi không?”

Tôi ngồi bên cạnh khẽ rụt vai lại, những ngón tay siết chặt không buông.

“Vốn đã không xứng, nay lại còn xảy ra chuyện như thế. Nếu tôi cưới Minh Thư, không biết người ngoài sẽ chế nhạo tôi thế nào đây.”

Tôi cúi đầu, hơi thở run rẩy, vừa xấu hổ vừa bất an.

“Tôi không thể lấy một bình hoa rỗng tuếch. Trừ khi... Minh Thư 'có giá trị'. Tất nhiên, tôi có thể cam đoan sẽ không tham gia điều hành Minh thị.”

Minh Duệ rơi vào thế khó xử, lại quay sang nhìn tôi.

Tôi – một đứa vô dụng, sợ sệt, chẳng có đầu óc – sao có thể gánh vác được cả một công ty?

Bề ngoài là chuyển cổ phần cho tôi, nhưng thực chất quyền kiểm soát vẫn nằm trong tay Minh Duệ. Đợi đến khi kết hôn xong, ông ta sẽ ép tôi giao lại cổ phần — dù sao tôi cũng chẳng dám phản kháng.

Toan tính trong mắt Minh Duệ, âm mưu trong lòng ông ta – tôi nhìn thấu cả.

Khi Minh Duệ thốt lên một chữ “Được”, tôi âm thầm nhếch môi, khẽ nở một nụ cười.

13

Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần được ký vào đúng ngày đính hôn.

Tôi nhìn vào chữ ký của Minh Duệ trên văn bản, khẽ bật cười lạnh lẽo.

“Vui chưa?” – Yến Thâm bóp nhẹ cằm tôi, “đạt được mục đích rồi, vừa lòng lắm nhỉ.”

“Một nửa cổ phần của anh, em sẽ chuyển giao sớm cho anh.” Lời nói, giữ lời.

“Không cần vội.” – Yến Thâm kéo tôi đứng dậy – “Trước tiên, đi với anh đến một nơi.”

Anh lái một chiếc xe việt dã, rời thành phố, chạy thẳng về phía vùng núi ngoại ô.

Đường núi khúc khuỷu, đèn pha chiếu rọi bóng tối trong đêm.

“Em sợ không?” – khi xe rẽ gấp ở một khúc cua dốc, anh bất ngờ hỏi.

Tôi lắc đầu.

Ngón tay dài của anh nắm vô lăng, vừa lái vừa gõ nhịp, trông rất thảnh thơi.

“Anh từng lái xe tăng, yên tâm đi, không lật được đâu.” Nói xong, anh tự cười, như thể đang kể chuyện đùa.

“Em không lo.” – tôi đáp khẽ.

Không chỉ biết anh từng lái xe tăng, tôi còn biết anh từng tham gia lực lượng gìn giữ hòa bình, đã ra chiến trường.

Là một người đàn ông thật sự từng đi ra từ làn mưa bom bão đạn.

Yến Thâm lái xe vào một thung lũng giữa núi.

Dưới ánh trăng, từng mảng lớn hoa oải hương nở rộ trong im lặng, hương thơm lan tỏa.

Yến Thâm chống tay lên nắp ca-pô, ngồi lên, rồi chìa tay ra với tôi.

Tôi bắt chước, cùng anh ngồi trên mui xe.

“Chúng ta đã đính hôn rồi, khi nào thì cưới?” – tôi hỏi.

Yến Thâm vươn tay ôm eo tôi, giọng trầm khàn:

“Em nôn nóng đến vậy sao?”

Tất nhiên rồi.

Đợi bao năm mới có được trong tay, phải trói chặt lấy mới được.

Anh bật cười khẽ: “Sao anh lại cảm thấy... hình như em rất thích anh thì phải?”

Tôi nhướng mày, giọng nói mềm mại như móc câu: “Sao anh không tự tin một chút, bỏ cái chữ 'hình như' đi?”

“Anh á...”

Tôi nghiêng đầu, cười bên tai anh: “Em là rất thích anh đấy.”

Ánh mắt anh tối hẳn, ép tôi xuống mui xe.

Từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt đen sâu thẳm ấy khóa chặt lấy tôi.

Hơi thở phả nhẹ, giọng anh khàn khàn: “Em có thể chọn nhắm mắt lại, hoặc là...”

Hoặc là?

Hừ, đừng lắm lời nữa — hôn luôn đi.

Tôi lập tức ngẩng đầu, chủ động ra tay.

Đôi mắt thường ngày vẫn sâu lắng lười nhác kia, lần đầu hiện rõ nét ngạc nhiên.

Rồi là nụ cười rạng rỡ, môi chạm môi, răng môi quấn quýt.

Sau khi đính hôn, có cổ phần trong tay, việc đầu tiên tôi làm — là đá Minh Duệ ra khỏi hội đồng quản trị.

Phòng giám đốc bị đập nát như bãi rác.

Minh Duệ chỉ thẳng vào mặt tôi, mắng ra những lời độc ác nhất trên đời.

14

Tôi vẫn giữ nụ cười trên môi, bình tĩnh không chút hoảng loạn:

“Ông không cần phải nổi giận như vậy. Nơi này trước kia vốn không thuộc về ông, bây giờ chỉ là vật về đúng chủ mà thôi.”

“Ông nói mọi thứ sớm muộn gì cũng là của tôi, tôi không nên tính toán với ông. Nhưng rốt cuộc, giữa chúng ta, ai mới là người đang tính kế ai?”

Tôi bước đến gần ông ta, không còn kiềm chế nữa, giọng nói mang theo sự chế giễu:

“Ông kết hôn với mẹ tôi được năm năm, không ít lần ngoại tình. Khi bà mắc bệnh trầm cảm và đang vật lộn trong tuyệt vọng, ông lại để mặc đám đàn bà bên ngoài tìm đến tận nhà, ép bà phải nhảy lầu tự sát.”

“Bao năm qua, ông giấu đám con riêng kỹ lắm, đúng là không dễ dàng gì.”

“Nhưng từ giờ, ông không cần giấu nữa đâu, sẽ không còn ai có thể nắm thóp ông, lay chuyển vị trí của ông nữa.”

“Vì từ giờ, ông sẽ không còn gì cả.”

Ánh mắt Minh Duệ nhìn tôi đầy sững sờ và hoảng loạn.

Một lúc sau, ông ta như một con gà trống bại trận, giọng khàn khàn cầu xin:

“...Dù sao cũng là anh chị em của con, con có thể...”

“Không thể.” – tôi đáp gọn, dứt khoát, không chút nương tay – “Tôi chưa từng có anh chị em gì cả.”

Buổi tối, khi gọi video với Yến Thâm, tôi vừa chải đầu vừa cảm thán.

Quả nhiên tôi vẫn còn mềm lòng.

Dù vậy, lúc Minh Duệ phát bệnh tim, tôi vẫn gọi xe cấp cứu cho ông ta.

“Thư Thư đâu có làm gì sai. Chỉ là Thư Thư... quá tốt bụng mà thôi.”

Yến Thâm cùng tôi than thở.

Chi nhánh Yến thị ở Nhạc Thành đang gặp trục trặc, anh phải đi công tác nhiều ngày.

← → Phím mũi tên để chuyển chương