Chương 6

Mỹ nhân sườn xám và quý ông tàn nhẫn

Hương thơm ấy là của anh, hơi thở ấy là của anh.

Không thể lẫn đi đâu được nữa.

"Đặc biệt lắm."

“Hửm?” – tôi đáp bằng một giọng mỏng nhẹ đến gần như không nghe được.

“...Chỉ vậy thôi sao?” – anh hỏi.

“Ừm.” – vẫn là một tiếng khẽ, nhẹ như lông hồng.

Yến Thâm bật cười khẽ, kéo tôi vào lòng.

“Để anh kể cho em nghe một câu chuyện, được không?” – anh hỏi.

Tôi gật đầu, áp má vào hõm vai anh, mệt mỏi ngáp nhẹ một cái.

“Nhiều năm trước, anh từng đóng quân ở Giang Nam. Một hôm đi làm nhiệm vụ ngoài hiện trường, anh gặp hai người đàn ông đang giữ chặt một bé gái trong ngõ nhỏ.

“Cô bé ấy, người đầy bụi bẩn, mặt mũi lem nhem, tóc tai bù xù, nhưng đôi mắt thì rất đẹp – to tròn và sáng lấp lánh. Còn cái miệng nhỏ với hàm răng trắng tinh ấy thì đang cắn chặt tay kẻ kia, đến mức chảy máu.”

“Thấy anh mặc quân phục, cô bé lập tức kêu cứu. Hai người đàn ông kia vội biện minh rằng cô bé là con của họ.”

“Em đoán xem chuyện gì xảy ra?”

“Cô bé ấy không thèm kêu cứu nữa, mà bắt đầu nói tiếng Anh, sau đó lại nói tiếng Đức.”

“Phát âm chuẩn đến mức ai nghe cũng biết – con bé này không phải người bình thường.”

“Anh cứu được con bé, nhưng hỏi nhà ở đâu thì nó không nói, muốn dẫn đi đồn cảnh sát thì lại không chịu đi.”

“Chúng anh trừng mắt nhìn nhau, mãi đến khi con bé đói bụng. Nhưng không chịu ăn cơm, không chịu ăn rau, khăng khăng đòi... kem.”

“Đúng là tiểu tổ tông...”

“Anh mua kem cho nó, nó vui rồi mới chịu nói chuyện với anh.”

“Hóa ra con bé trốn nhà đi, muốn thử xem bản thân có thể sống ngoài xã hội mấy ngày.”

“Một đứa trẻ mới chín tuổi mà suy nghĩ đã kỳ lạ như vậy, anh chưa từng gặp.”

“Nhưng... anh lại rất thích con bé đó. Ngông cuồng, thông minh, không giống ai, khiến người ta ấn tượng mãi không quên.”

“Khi anh còn đang nghĩ làm sao để đưa nó về thì nó tự nói muốn về rồi, vì nhận ra lang thang chẳng vui vẻ gì cả, dù cố gắng thế nào cũng chẳng thắng được sự chênh lệch về sức mạnh – 'em vốn chỉ là một đứa trẻ mà thôi', lời của nó đấy.”

“Lúc ấy, anh đã không chỉ thích nó nữa – mà còn thầm ngưỡng mộ.”

“Đầu gối nó bị thương, anh cõng nó về. Trên đường, anh đã nói với nó rằng...”

Cô bé à, anh nhìn ra rồi – em cũng không phải dạng hiền lành gì.

Nhưng chỉ có gan to thì chưa đủ đâu. Em còn phải học cách khôn ngoan, biết nhẫn nhịn, và cả cách giả vờ yếu đuối nữa.

Chỉ như vậy, em mới có thể chơi đùa với những kẻ mạnh hơn trong lòng bàn tay, chứ không phải trở thành con mồi của họ...

“Khi đưa cô bé ấy về nhà, anh mới biết – con bé đó là đứa con được nhà họ Minh nuôi ở vùng Giang Nam, cũng chính là... vị hôn thê nhỏ tuổi của anh.”

“Nó bảo nó là người biết mang ơn, tặng anh một chiếc khăn tay, nói rằng loại vải đó chỉ có bà ngoại nó mới dệt được – tơ Tống thủ công.”

“Rồi rất, rất lâu sau, anh mới lại được chạm vào chất vải ấy một lần nữa.”

Giọng Yến Thâm kể nhẹ như gió thoảng. Tôi không biết mình đã thiếp đi từ lúc nào, chỉ mơ hồ cảm thấy có ai đó hôn nhẹ lên trán.

“Anh biết, cô bé nhỏ của anh đã trưởng thành rồi.”

“Lúc em chào đời, anh từng bế em.”

“Chờ đến khi chúng ta mất đi, cứ làm như em nói – cùng nhau hỏa táng.”

【Hết】

← → Phím mũi tên để chuyển chương