Chương 7
Nam Chính Trọng Sinh Rồi
Dĩ nhiên cũng nên đổi thôi.
23
Trầm Tự đứng chờ dưới ký túc xá suốt nhiều ngày, lòng nóng như lửa đốt.
Xung quanh anh ta đều là những khoản nợ cần tiền gấp.
Tiền thuốc của mẹ ở bệnh viện cũng không thể trì hoãn thêm được nữa.
Suy nghĩ rất lâu, cuối cùng anh ta nghĩ ra một cách.
Chủ động tìm Giang Chỉ vay tiền.
Như vậy, cô ấy chắc chắn sẽ nhân cơ hội này mà yêu cầu hai người ở bên nhau.
Dù sao, kiếp trước, khi biết anh ta không có tiền đóng học phí, Giang Chỉ đã rộng rãi rút thẻ đen ra, dịu dàng mỉm cười hỏi:
"Bạn học Trầm, tôi có thể chu cấp học phí và sinh hoạt phí cho anh.
"Nhưng anh phải đồng ý làm bạn trai tôi, được không?"
Trầm Tự siết chặt nắm đấm.
Lần này...
Nếu Giang Chỉ lại đưa ra yêu cầu đó, anh ta nhất định sẽ lập tức đồng ý, không do dự nữa.
Nhưng chờ mãi, vẫn không thấy bóng dáng Giang Chỉ đâu.
Cho đến khi Lâm Phán mất kiên nhẫn, nhàn nhạt nói với anh ta:
"Đừng đợi nữa.
"Ngày thứ hai sau khi đính hôn với Từ Thiếu Dư, Giang Chỉ đã ra nước ngoài du học rồi.
"Cô ấy sẽ không quay lại nữa đâu."
Trầm Tự cảm thấy đầu óc ong ong.
Đính hôn?
Du học?
Kiếp trước, Giang Chỉ chưa từng đính hôn, cũng không hề có chuyện ra nước ngoài.
Hai người bên nhau trọn sáu năm, cùng nhau trải qua thời đại học, thoát khỏi sự non nớt.
Chỉ vì kiếp này, anh ta tỏ tình với Hứa Diệu Diệu ngay ngày đầu trọng sinh thôi sao?
Mà mọi thứ lại thay đổi đến mức này?
Trầm Tự run rẩy lấy điện thoại ra, nhập vào một dãy số đã khắc sâu trong trí nhớ.
Tiếng chuông chờ vang lên chưa được bao lâu.
Bỗng nhiên, một giọng nữ máy móc vang lên, cắt ngang toàn bộ suy nghĩ của anh ta:
"Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không tồn tại."
24
Trầm Tự sững sờ đứng yên tại chỗ.
Số của Giang Chỉ... lại là số không tồn tại?
Anh ta cẩn thận nhìn lại dãy số một lần nữa.
Không sai.
Là dãy số đã khắc sâu trong trí nhớ anh suốt sáu năm kiếp trước.
Nhưng đến kiếp này, nó đã biến thành số không tồn tại.
Trầm Tự đứng chết lặng rất lâu.
Lâu đến mức Hứa Diệu Diệu mất kiên nhẫn, thô bạo đẩy mạnh anh ta một cái:
"Trầm Tự, trả tiền đây!"
"Anh còn nợ tôi 1.280 tệ tiền cơm, đến giờ vẫn chưa trả đấy!"
Cô gái thanh mai trước mặt, giọng điệu sắc bén chua ngoa, chẳng còn một chút dịu dàng nào như kiếp trước.
Trầm Tự mệt mỏi day trán.
Nếu ngày mới trọng sinh, trong lòng anh ta vẫn còn tràn đầy hạnh phúc khi được gặp lại thanh mai...
Thì sau hơn một tháng bị thực tế tàn nhẫn nghiền nát, trong lòng anh ta bây giờ...
Chỉ còn lại một mình Giang Chỉ.
Tiền trong túi anh ta giờ chỉ còn hơn một nghìn tệ.
Là số tiền cực khổ kiếm được từ công việc phục vụ ở quán bar.
Chút tiền này, ngay cả tiền viện phí cũng không đủ.
Trầm Tự vừa định mở miệng xin khất vài ngày, bỗng nhiên bị một người đàn ông túm chặt cổ áo:
"Mẹ kiếp, mau trả tiền cho bạn gái tao!"
Trong đầu Trầm Tự lại nổ vang một tiếng ong ong.
Giang Chỉ đã có vị hôn phu.
Bây giờ Hứa Diệu Diệu cũng đã có bạn trai?
Cả thế giới như thể đã bị bấm nút tua nhanh, tất cả thay đổi quá nhanh, khiến anh ta không thể tin nổi.
Anh ta nhìn lướt qua người đàn ông trước mặt, chợt kinh ngạc phát hiện ra một chuyện.
Người đàn ông này...
Chính là người trong tấm ảnh cưới mà Hứa Diệu Diệu từng khoe trong nhóm bạn đời trước.
Kiếp trước, phải đến bốn năm sau, Hứa Diệu Diệu mới gặp được người này.
Nhưng kiếp này, vì không có tiền đóng học phí, cô ta phải đi làm thêm, vì vậy mà gặp được anh ta sớm hơn bốn năm.
Cuối cùng...
Vòng vo một hồi,
Việc anh ta trọng sinh.
Lại khiến Giang Chỉ và Hứa Diệu Diệu gặp được chân ái của họ sớm hơn.
25
Sau khi mất hồn mất vía móc hết số tiền ít ỏi còn lại trong người ra trả, Hứa Diệu Diệu mới hừ lạnh một tiếng, khoác tay bạn trai rời đi.
Điện thoại bỗng nhiên đổ chuông.
Trầm Tự kích động rút ra, nhưng khi nhìn thấy không phải số của Giang Chỉ, vẻ mặt anh ta lập tức trở nên ảm đạm, chậm rãi bấm nghe.
Từ đầu dây bên kia, một giọng nữ già nua vang lên:
"Tiểu Tự à, bệnh viện đang thúc giục mẹ đóng tiền viện phí rồi, con mau nghĩ cách đi."
Sự bực bội trào lên trong lòng, xé nát từng chút kiên nhẫn cuối cùng của anh ta.
Tất cả những rắc rối kể từ khi trọng sinh đến giờ, đã khiến anh ta kiệt quệ.
Trầm Tự cáu kỉnh gắt lên với điện thoại:
"Không có tiền thì tự nghĩ cách đi!"
"Ba mẹ người ta đều hết lòng vì con cái, còn mẹ thì chỉ biết chạy theo tôi đòi tiền là sao?"
"Mẹ nhìn xem Giang Chỉ đi! Bố mẹ người ta mỗi tháng cho cả trăm nghìn tệ tiền tiêu vặt! Còn mẹ thì sao?"
Bên kia truyền đến tiếng khóc nghẹn ngào, cùng với những lời trách móc không dứt:
"Tôi đúng là số khổ mà, nuôi phải đứa con bất hiếu như anh..."
"Hơn một tháng nay không đến bệnh viện thăm tôi thì thôi, đến một xu cũng không chịu đưa."
Trầm Tự lập tức dứt khoát cúp máy.
Sau đó, anh ta mở điện thoại quét thuê một chiếc xe đạp công cộng.
Trên đường đi, Trầm Tự liên tục tự trấn an.
Giang Chỉ chắc chắn vẫn còn thích mình.
Không thể nào đính hôn rồi xuất ngoại mà không nói một lời.
Cô ấy có lẽ chỉ đang giận mình vì đã tỏ tình với Hứa Diệu Diệu, nên mới tránh mặt.
Chỉ cần tìm thấy cô ấy, cho cô ấy một lối xuống, nói vài câu mềm mỏng...
Mọi thứ sẽ quay trở lại quỹ đạo kiếp trước.
Bọn họ vẫn sẽ bên nhau.
Chỉ cần trở thành bạn trai Giang Chỉ, anh ta sẽ không bao giờ phải lo lắng về tiền bạc nữa.
Trầm Tự nhớ rõ địa chỉ biệt thự nhà họ Giang.
Kiếp trước, anh ta đã ở đó suốt hai năm, từng cái cây, từng khóm hoa đều thuộc nằm lòng.
Nhưng khi anh ta vừa đến cửa, quản gia đã lạnh lùng chặn lại:
"Đây là khu vực tư nhân, không được tùy tiện ra vào."
Trầm Tự hoảng hốt, vội vã trộn lẫn ký ức kiếp trước và kiếp này vào nhau, gấp gáp nói:
"Tôi là bạn trai của Giang Chỉ! Tôi đã từng ở đây hai năm! Ông không nhớ tôi sao?"
Quản gia đánh giá anh ta từ đầu đến chân, sau đó cười khẩy:
"Trước khi muốn trèo cao, cậu cũng nên tìm hiểu kỹ một chút."
"Đại tiểu thư nhà chúng tôi vừa mới đính hôn với cậu chủ Từ, cả hai đã ra nước ngoài du học rồi."
"Bạn trai? Cậu đang nói ai cơ?"
Đính hôn rồi.
Xuất ngoại rồi.
Cả người Trầm Tự lạnh toát như rơi vào hầm băng.
Giang Chỉ thực sự đã đi mà không nói một lời sao?
Cô ấy... thực sự không còn yêu anh ta nữa?
Bất ngờ, điện thoại lại reo lên, chói tai, dồn dập.
Là một số lạ.
Mắt Trầm Tự lóe sáng, vội vã run rẩy bấm nghe.
Nhưng ngay giây tiếp theo, cả người anh ta như mất hết sức lực, chậm rãi ngã khuỵu xuống đất.
Từ trong điện thoại, một giọng nói lạnh lùng vang lên:
"Chào anh Trầm, bệnh viện đã dừng cấp thuốc cho mẹ anh.